Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 440
Cập nhật lúc: 09/04/2026 21:16
“Nhóm Đại Tráng lập tức dẫn đầu cười nhạo thành tiếng.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Trạch Hàn đỏ bừng lên.
“Anh trai ngốc nghếch!"
Dao Dao nhéo mạnh vào đùi Chu Trạch Hàn một cái, nói:
“Nguồn gốc của tiếng Anh tất nhiên là nước Anh rồi."
Cô bé mặc dù còn nhỏ nhưng cũng nhìn ra anh trai bị người khác cười nhạo rồi.
Nhưng điều cô bé càng không hiểu là tại sao anh trai hàng ngày đều theo mẹ học tập mà tại sao lại không trả lời được vấn đề đơn giản như vậy nhỉ.
Thật là kỳ quái quá đi.
Lời này vừa thốt ra, Phương Bác Văn vừa mới nở nụ cười đắc ý liền cứng đờ lại, vụt một cái chuyển ánh mắt sang cái đứa nhóc mũm mĩm ở giữa kia.
Không phải kinh ngạc vì cô bé trả lời được câu hỏi.
Mà là sửng sốt vì cô bé hiểu được mình đang hỏi cái gì.
Nhưng đứa trẻ này trông có vẻ chỉ mới ba tuổi thôi.
Lúc mình học được tiếng Anh đã là bốn tuổi rồi.
Lại còn là do mẹ mời giáo sư người nước ngoài cầm tay chỉ việc nuôi dưỡng từ nhỏ nữa.
Đừng nói là cậu ta, ngay cả Chu Trạch Đông và nhóm của Chu Trạch Hàn đều vụt một cái nhìn về phía em gái.
Cô bé đang trưng ra vẻ mặt khổ sở nhìn họ.
Chu Trạch Đông ánh mắt lóe lên, cậu đương nhiên là hiểu rõ vấn đề mà đối phương hỏi.
Cũng biết cái thằng em ngốc nghếch kia chắc chắn không trả lời được.
Nhưng làm sao cũng không ngờ tới em gái lại trả lời được.
Lúc này cũng hiếm khi để lộ ra vài phần sững sờ.
Chu Trạch Hàn ngược lại không thấy có gì kỳ lạ cả, vỗ vỗ đầu nói:
“Là ý này sao?
Anh cả là ý này sao?"
Chu Trạch Đông không muốn để ý đến cậu ta, vẫn cứ nhìn chằm chằm vào em gái, đầy vẻ suy tư.
Đám Đại Tráng căn bản nghe không hiểu, đối với họ đây chính là tiếng chim, nhưng nói ra có vẻ rất ngầu, lúc này cũng không để Dao Dao vào trong mắt, còn ha ha cười nói:
“Anh mày còn không hiểu, mày thì hiểu cái rắm gì chứ, đúng không Bác Văn."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phương Bác Văn không biết từ lúc nào đã căng cứng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Dao Dao:
“Sao nhóc lại hiểu được anh đang nói cái gì?"
Dao Dao mê mang nghiêng nghiêng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa vô cùng đáng yêu:
“Thì là hiểu được thôi ạ."
Mẹ hàng ngày đều viết những cái này, còn nghe cả đài nữa, các anh cũng đang học, mẹ dắt cô bé đến trường, cô bé cũng học.
Tự nhiên là hiểu được thôi ạ.
Phương Bác Văn không mấy tin tưởng, nói:
“Vậy anh hỏi nhóc lần nữa:
What is your name?
How old are you this year?
Who did you learn English from?" (Nhóc tên là gì, năm nay nhóc bao nhiêu tuổi, nhóc học tiếng Anh từ ai?)
Dao Dao lắc lư cái đầu nói:
“My name is Yao Yao, and I am three years old this year.
My mother taught me how to do it.
My mother is really amazing, and my brother is clumsy, which is embarrassing for my mother." (Em tên là Dao Dao, năm nay em ba tuổi rồi, là mẹ dạy em đấy ạ, mẹ em giỏi lắm luôn, anh trai thì ngốc nghếch, làm mẹ mất mặt lắm luôn ạ.)
Cái giọng điệu trẻ con sữa nãi vừa thốt ra, tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.
Cả khu sân nhà tập thể chìm vào trong một bầu không khí im lặng như ch-ết.
Ngay cả Chu Trạch Hàn đều trợn to nhãn cầu.
Em gái cậu vậy mà biết nói tiếng Anh, lại còn biết nói một đoạn dài như vậy nữa.
Trời đất ơi, em gái cậu từ lúc nào mà giỏi như vậy rồi.
Sao cậu lại không biết nhỉ.
Trong ký ức của cậu, em gái mới chỉ biết nói chuyện chưa được bao lâu thôi mà.
Số chữ biết nói cũng chẳng được bao nhiêu.
Phương Bác Văn hít vào một ngụm khí lạnh.
Biết tự giới thiệu thì thôi đi, vậy mà còn có thể nói được bao nhiêu từ mà cấp tiểu học chưa từng được học nữa.
Đám Đại Tráng cũng ngây người ra rồi.
Không phải chứ, tiếng Anh đơn giản đến vậy sao?
Phương Bác Văn bảy tuổi biết thì thôi đi.
Sao ngay cả cái con em gái ba tuổi của cái thằng Chu Trạch Hàn hay khoe khoang kia cũng biết luôn vậy.
Hơn nữa nghe có vẻ rất là lợi hại nữa.
“Dao Dao em gái ơi, em, em giỏi quá đi mất..."
Tưởng Cứu kinh ngạc đến mức mất cả ngôn ngữ cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình, sùng bái nhìn chằm chằm vào Dao Dao.
Dao Dao ngượng ngùng gãi gãi cái chỏm tóc nhỏ.
“Không giỏi đâu ạ, anh cả giỏi hơn, anh hai không giỏi ạ."
Chu Trạch Hàn:
“......"
Sắc mặt Phương Bác Văn khó coi vô cùng.
Vốn định cùng lứa tuổi, đến để mỉa mai Chu Trạch Hàn một chút thôi.
Không ngờ mỉa mai không thành, lại còn bị cô em gái ba tuổi của cậu ta vả mặt nữa.
Lúc này trong lòng cảm thấy rất không thoải mái.
Mẹ của họ rất giỏi sao?
Nhưng tại sao Chu Trạch Hàn tám tuổi kia lại không hiểu.
Em gái cậu ta lại hiểu được chứ.
Chu Trạch Hàn mặc dù bị em gái chê bai nhưng cậu chẳng thấy buồn chút nào cả.
Thấy đối phương không nói nên lời, lúc này mũi cậu đã vểnh lên tận trời rồi.
Lúc về nhà, bước đi cứ như đang bay vậy.
Chu Việt Thâm vừa dắt Đại Hoàng đến cửa, liền nhìn thấy con trai nhà mình cười đến mức hoa hòe hoa sói.
Anh dừng bước, đợi họ đi tới gần.
“Đi chơi về rồi à?"
Anh buông xích sắt của Đại Hoàng ra, bế con gái lên.
Tiểu Hàn gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực nói:
“Ba ơi, em gái giỏi lắm luôn, em gái biết nói tiếng Anh đấy ạ."
