Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 549

Cập nhật lúc: 09/04/2026 22:14

“Cho nên Tư Niệm nhất định phải tặng thứ gì đó thực tế và khiến cả hai đứa trẻ đều biết rằng không dễ dàng mà có được.”

Nói đến đây, cô chợt nhớ đến việc nhị bảo nói muốn học Taekwondo.

Trẻ con học chút gì đó vốn dĩ là có lợi, tất nhiên Tư Niệm cũng sẽ không vì những cái lợi này mà ép chúng học, tốt nhất là nên kê đơn đúng thu-ốc.

Nhị bảo rất thích hợp học mấy thứ thiên về thể lực, dù sao đầu óc cậu cũng đơn giản, đã không thể thắng bằng cái đầu thì chỉ có thể dùng thân thủ thôi.

Đã có một thiên phú tốt như vậy ở đây thì không thể lãng phí được.

Là cô ở nông thôn lâu quá nên quên mất, cho dù là những năm 80 thì những thứ nên có vẫn đều có cả.

Nhìn xem Phương Bác Văn người ta kìa, lịch trình kín mít, nghỉ hè cũng không quên học tập.

Không thể để hai đứa trẻ giống như lúc ở quê, nghỉ hè nghỉ đông chơi bời ròng rã hai tháng được.

Tư Niệm suy đi tính lại thì đã nghĩ ra những sắp xếp sau đây cho hai đứa trẻ.

Thứ nhất, tận dụng thời gian nghỉ phép tập trung bồi dưỡng sự phát triển ẩm thực học cho đại bảo, không giới hạn ở xào, nổ, lướt, rán, kho……

Thứ hai, đưa nhị bảo với sức lực dồi dào không chỗ phát tiết đi học Taekwondo, đồng thời tăng thêm thời gian luyện tập của cậu, đã muốn phát triển theo hướng này thì không thể chỉ dựa vào thiên phú, sự nỗ lực sau này cũng cực kỳ quan trọng, phương pháp luyện tập không đúng chỉ làm tổn hại đến căn cơ của cậu mà thôi.

Thứ ba……

Hủy bỏ việc cung cấp kẹo hàng ngày cho Dao Dao, cô bé cũng đã hiểu chuyện rồi không thể cứ nuông chiều mãi được, Tư Niệm cũng rất sợ nuôi dạy con bé thành một đứa trẻ hư, không có kẹo là quấy, bắt đầu để con bé học một số chữ cái và chữ đơn giản rồi mới thưởng kẹo, để con bé biết thức ăn không phải là tự nhiên mà có.

Có thông minh đến mấy mà ngay cả chữ cũng không biết viết thì có tác dụng gì chứ.

Những điều khoản trên Tư Niệm đã phác thảo sẵn trong đầu rồi đem ra bàn bạc với Chu Việt Thâm.

Mấy điều này đều dựa trên tình hình của mấy đứa nhỏ mà viết nên Chu Việt Thâm nghe xong cũng thấy rất có lý.

Học tập trong niềm vui và phần thưởng, vừa có được kiến thức lại vừa có được phần thưởng, mấy đứa nhỏ chắc chắn sẽ không ngừng tiến về phía trước.

Còn về việc nhị bảo muốn học Taekwondo gì đó, Chu Việt Thâm cho biết không cần đưa đi đâu cả, anh có thể dạy cậu.

Tư Niệm lúc này mới vỗ trán một cái, đúng rồi, trước mặt mình chẳng phải là một cao thủ chuyên nghiệp sao.

Việc gì phải tốn đống tiền đưa đến lớp đào tạo làm gì.

Thật ra trước đây cô từng xem tin tức về một đứa trẻ bị huấn luyện viên đ-ánh ch-ết khi đang học võ thuật.

Lúc này nhớ lại vẫn thấy hơi sợ hãi.

Dù sao cái trò này cũng không phải là thứ chỉ cần động ngón tay là làm được.

Giao cho người nhà mình là yên tâm nhất.

Còn dạy cái gì thì Chu Việt Thâm chắc chắn biết rồi nên Tư Niệm không hỏi nhiều nữa.

Nhị bảo nghe thấy cha muốn dạy mình thì vẫn còn có chút ngơ ngác, kéo Tư Niệm nói:

“Mẹ, con phải theo cha học g-iết lợn sao?"

Tư Niệm:

“.....

Tất nhiên là không phải rồi, cha con trước đây đi lính nên thân thủ cũng rất lợi hại đấy, con theo ông ấy học tập thì sau này chắc chắn đ-ánh khắp thiên hạ không đối thủ."

Đầu óc nhị bảo tự động phát triển thành ảo tưởng làm chủ thiên hạ.

Thế là cậu đối xử với ông bố g-iết lợn của mình như một cao thủ võ lâm, và đầy tự tin tuyên bố rằng mình sẽ học hết mọi bản lĩnh của cha.

Thế là cuộc sống nghỉ hè của hai anh em được phân công:

“Chu Trạch Đông theo Tư Niệm học nấu ăn, nhị bảo theo Chu Việt Thâm học võ nghệ bắt đầu.”

Cả hai đứa trẻ đều rất hài lòng với việc phân công công việc này, dù sao đây cũng là những thứ chúng muốn học, vận động đối với nhị bảo mà nói là chuyện thường ngày, trước đây ở quê rất thích chạy nhảy khắp núi đồi, sau khi lên thành phố thì không thể chạy nhảy khắp nơi được nữa, dù sao cũng có bọn buôn người nên chỉ có thể chơi với Tưởng Cứu để phát tiết sức lực, nhưng đối với cậu thì như vậy là hoàn toàn không đủ.

Nhưng bây giờ thì khác rồi, năm rưỡi sáng đã bị Chu Việt Thâm xách cổ dậy khỏi giường, mặt mày ngơ ngác đi chạy bộ, một lần chạy là năm cây số chạy việt dã, mặc dù đối với nhị bảo thì đây không phải là vấn đề, nhưng chẳng ai nói với cậu là phải dậy sớm chạy cả.

Chờ đến khi chạy xong thì cơn buồn ngủ cũng tan biến, Chu Việt Thâm không đợi cậu, cậu tự mình thấy sợ, dù sao năm rưỡi sáng trên đường chẳng có lấy một bóng người, cậu cảm thấy khá đáng sợ, thế là phải nỗ lực đi theo sau cha.

May mà thể lực của cậu không tệ nên cũng không lo không theo kịp.

Chạy xong cả người đều ngơ ngác.

Thấy cậu chỉ ra chút mồ hôi, còn ưu tú hơn nhiều so với những tân binh anh từng huấn luyện trước đây, Chu Việt Thâm mới nhận ra rằng đứa trẻ này có lẽ thực sự có thiên phú về phương diện này.

Thế là anh đưa cho cậu cái chổi, bảo cậu quét dọn sạch sẽ cả ngôi nhà.

Vận động thì nhị bảo thực sự thích, nhưng quét dọn thì cậu thực sự không thích.

Lúc này nghe thấy lời cha nói thì mặt đầy ngơ ngác.

Đã nói là học Taekwondo đ-ánh khắp thiên hạ không đối thủ cơ mà, sao lại biến thành dọn dẹp vệ sinh rồi?

Trong ánh mắt nghi ngờ của con trai, Chu Việt Thâm mặt không đổi sắc bổ sung một câu:

“Chạy bộ là rèn luyện toàn thân, nhưng quét nhà lau nhà có thể rèn luyện cơ tay, sau này vung nắm đ-ấm mới có lực hơn."

Nhị bảo tức khắc kinh ngạc trợn to mắt:

“Con hiểu rồi, con đi dọn dẹp ngay đây."

Nhìn con trai nhanh ch.óng chạy ra ngoài, khóe miệng Chu Việt Thâm khẽ cong lên một nụ cười nhạt rồi quay người bỏ đi.

Chương 391 Ghen tị khiến con người ta biến dạng

Đến lúc Tư Niệm và Chu Trạch Đông thức dậy thì nhị bảo đang mệt mỏi nằm ngủ khì khì trên ghế sofa.

Tư Niệm còn có chút nghi hoặc:

“Tiểu Hàn tối qua không về phòng sao?

Sao lại ngủ ở đây."

Chu Trạch Đông suy nghĩ kỹ một lát, không chắc chắn nói:

“Về rồi chứ ạ?"

Việc đầu tiên cậu làm khi ngủ dậy là theo thói quen đi quét dọn bụi bẩn trên sàn nhà.

Bởi vì em gái và em trai đều thích bò lết trên mặt đất chơi đùa, cho nên mỗi ngày nếu không quét dọn sàn nhà sạch sẽ thì em trai em gái sẽ làm bẩn quần áo.

Nhưng cây lau nhà hóa ra vẫn còn ướt sũng, trên mặt đất còn có vết nước của vòi nước mở ra.

Lúc này ngay cả một người thông minh như cậu cũng có chút không hiểu nổi rồi.

Chẳng lẽ em trai đã siêng năng đến mức dậy sớm quét dọn vệ sinh rồi sao?

Tư Niệm nghe nói chuyện này cũng cảm thấy có chút cảm thán khôn nguôi.

Tiện tay vẽ thêm một bông hoa hồng nhỏ vào hàng hoa hồng nhỏ của nhị bảo.

Một đứa trẻ bình thường hay ngủ nướng mà lại biết dậy sớm quét dọn vệ sinh, tất nhiên là phải thưởng cho cậu rồi.

Nhị bảo tỉnh dậy liền phát hiện mình có thêm một bông hoa hồng nhỏ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.