Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 623
Cập nhật lúc: 09/04/2026 23:06
“Ướp như vậy ăn vừa giòn vừa đưa cơm, đặc biệt là những miếng bị ngâm nước tương đen sì lại càng ngấm gia vị và ngon, nếu không sẽ có vị hơi hăng cay.”
Tư Niệm vừa cho gia vị, vừa chảy nước miếng.
Cô cũng không biết mình lại là người thèm ăn như vậy.
Trong lúc đó, mấy đứa trẻ đã mang rau diếp cá đã làm sạch vào.
Tư Niệm thái thành đoạn nhỏ, để lại một ít, nhìn Chu Việt Thâm xào thịt lợn gác bếp, cô ném một ít vào xào cùng.
Cái mùi vị đó thật là tuyệt vời.
Chỗ còn lại cô cho gia vị vào bóp gỏi.
Tương đậu, ớt chỉ thiên, nước tương, rau mùi cho vào, đúng là vô đối.
Cô gắp một ít cho Chu Việt Thâm nếm thử vị, rất đắc ý:
“Không ngờ hai tháng không nấu cơm mà tay nghề của em vẫn tốt như vậy."
Ánh mắt Chu Việt Thâm dịu dàng:
“Ừm, rất ngon, nhưng cay quá, em không được ăn."
Tư Niệm:
“?"
Chu Việt Thâm sợ cô giận, còn giải thích thêm một câu:
“Bác sĩ nói em không được ăn đồ quá cay và kích thích."
Tư Niệm:
“......"
Đó là chuyện của hai tháng trước rồi, sao anh vẫn còn nhớ chứ?
Thịt lợn gác bếp ra nồi, Chu Việt Thâm xào một đĩa lớn, anh lại xào thêm món trứng xào cà chua không cho ớt và khoai tây sợi.
Tư Niệm nhìn mà thấy khổ sở.
“Chu Việt Thâm, anh chưa nghe qua một câu nói sao?"
Chu Việt Thâm:
“Câu gì?"
“Chua con trai, cay con gái, anh xem em thích ăn cay như vậy, biết đâu là một bé gái đấy."
Cô đắc ý, bản thân mình xinh đẹp như vậy, Chu Việt Thâm lại cao ráo đẹp trai thế kia, nếu cô sinh được một đứa con gái, chẳng phải sẽ có chiều cao và nhan sắc cực phẩm sao.
Cũng đáng yêu như bé hạt tiêu Dao Dao vậy?
Mắt Chu Việt Thâm sáng lên:
“Vậy anh cho em một ít."
Tư Niệm cười:
“Được, em chỉ ăn một chút xíu thôi, em sẽ tự chú ý."
Chu Việt Thâm bất lực xoa xoa tóc cô, Niệm Niệm của anh đúng là một đứa trẻ.
Tối nay ăn thịt lợn gác bếp, thằng hai thi ăn thịt với bố, ai ăn nhiều hơn thì người đó được đi rửa chân cùng mẹ.
Thằng hai đương nhiên là muốn thi rồi, ăn đến mức miệng đầy mỡ.
Tư Niệm cũng thật nể phục, đứa trẻ này nhỏ như vậy mà sức ăn đã lớn thế rồi, miếng thịt mỡ to như thế mà nó ăn không hề thấy ngấy.
Mỗi bữa cơm ít nhất cũng phải hai bát cơm đầy lót dạ.
Ban đầu cô cũng hơi lo lắng, nhưng đi khám bác sĩ lại nói không vấn đề gì, còn nói nó rất khỏe mạnh, cao hơn các bạn cùng lứa hai bậc, sau này chắc chắn phải từ 1m85 trở lên.
Hơn nữa thằng hai còn đen hơn cả anh trai nó, lúc đầu Tư Niệm tưởng là do lúc nhỏ bị nắng cháy.
Nhưng đến Kinh đô lâu như vậy rồi, da thằng hai vẫn cứ vàng đen vàng đen.
Cô mới phát hiện ra, cả nhà Chu Việt Thâm đều là người dân tộc Di.
Người dân tộc Di thì có khả năng sẽ di truyền làn da vàng đen này.
Không giống kiểu bị nắng cháy, đen một mảng vàng một mảng, mà là màu da rất đồng đều.
Thằng hai ngũ quan phóng khoáng, lông mày và mắt anh tuấn, tóc còn hơi xoăn tự nhiên.
Tư Niệm không dám tưởng tượng đứa trẻ này sau này lớn lên sẽ đẹp trai đến mức nào.
Chắc chắn là ở cấp độ nam sinh thể thao da đen rồi.
Da Chu Việt Thâm thiên về màu đồng cổ, nhưng Tư Niệm cảm thấy, anh cũng có chút di truyền trong đó.
Bởi vì những chỗ anh không bị nắng chiếu tới cũng không trắng.
Ăn được một bữa ngon, Tư Niệm cũng bắt đầu trở nên kén chọn.
Lúc thì muốn ăn lẩu, lúc thì muốn ăn đậu phụ thối, lúc lại nói muốn ăn b.ún ốc.
Khẩu vị của cô còn nặng hơn trước đây.
Lẩu thì còn đỡ, có thể mua nguyên liệu về nấu nước dùng.
Nhưng đậu phụ thối và b.ún ốc gì đó Chu Việt Thâm thực sự không biết ở đâu có.
Đậu phụ thối thì anh có nghe nói qua, còn b.ún ốc thì anh chưa từng nghe thấy bao giờ.
Cũng chẳng biết Tư Niệm nghe được từ đâu.
Ngặt nỗi Tư Niệm cứ lải nhải suốt ngày, vừa nghĩ đến vừa chép chép miệng, vẻ mặt muốn ăn cực kỳ muốn ăn, anh nhìn mà cũng thấy xót.
Nhờ vả hỏi thăm rất nhiều người, mới tìm được một người đi lấy hàng ở Trường Sa sẽ đi qua vùng đó, nhờ người ta mang một ít về.
Cái thứ này đúng là thối thật, vừa mở túi ra Chu Việt Thâm đã không nhịn được mà nhíu mày.
Anh biết Tư Niệm khẩu vị nặng, nhưng không ngờ lại nặng đến mức này.
Chương 434 Tiệm tạp hóa “No Rồi Chứ"
Những miếng đậu phụ thối đen sì vẫn chỉ là bán thành phẩm, mua về cũng không biết làm thế nào.
Khứu giác của Tư Niệm thính lắm, vừa ngửi thấy mùi này là biết ngay đúng vị rồi.
Lập tức lật túi ra hít sâu một hơi, bày tỏ chính là mùi vị này.
Chu Việt Thâm nhìn mà đôi mày chưa từng giãn ra.
Một cô gái thơm tho mềm mại như vậy, sao lại thích ngửi cái mùi này chứ.
“Niệm Niệm, em thực sự muốn ăn sao?
Anh cảm thấy thứ này giống như bị hỏng rồi."
Chu Việt Thâm có chút lo lắng, sợ không tốt cho sức khỏe, cô ăn vào sẽ bị đau bụng.
Tư Niệm lập tức ôm túi vào lòng, chẳng hề chê bai, còn cảnh giác nhìn anh:
“Ăn được, tất nhiên là ăn được rồi.
Bây giờ vẫn chưa làm xong, làm xong là ngon ngay, đây là tay nghề truyền thống, cực kỳ lành mạnh!
Chính cái mùi này mới là chính tông."
Cái điệu bộ đó như thể nếu anh dám cướp, cô sẽ dám tuyệt giao ngay lập tức vậy.
Chu Việt Thâm rất bất lực, chỉ có thể dỗ dành nói:
“Được, cho em ăn, nhưng không được ăn nhiều."
Tư Niệm miễn cưỡng đồng ý với anh.
Cảm thấy Chu Việt Thâm đúng là quá đa nghi rồi.
Mặc dù cô cũng biết m.a.n.g t.h.a.i có nhiều thứ phải kiêng kỵ, nhưng bác sĩ cũng nói rồi, tinh thần vui vẻ là quan trọng nhất.
Muốn ăn gì thì ăn nấy, miễn là c-ơ th-ể không có gì khó chịu là được.
Nghĩ đến món đậu phụ thối ngửi thì thối mà ăn thì thơm, bên ngoài cháy giòn, bên trong mềm mọng đậm đà……
Không nói nữa, chảy nước miếng rồi.
Cách làm đậu phụ thối cũng không khó lắm, có bán thành phẩm rồi thì bước tiếp theo là chiên rán rồi làm nước sốt.
Tư Niệm đại khái vẫn nhớ cách làm.
Cô lập tức chạy vào bếp, đem đậu phụ thối ngâm vào nước.
Chu Việt Thâm đi vào theo để giúp đỡ.
Hỏi cô phải làm như thế nào.
Tuy rất thối, nhưng nhìn vẻ mặt mong đợi hết mức của Tư Niệm, Chu Việt Thâm cảm thấy vẫn có thể nhịn được.
Tư Niệm bảo anh nhóm lửa chiên đậu phụ thối, còn mình thì chuẩn bị gia vị.
Trong quá trình chiên còn phải liên tục lật mặt, tránh bị cháy, chiên khoảng bốn năm phút là được.
