Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 634
Cập nhật lúc: 09/04/2026 23:07
“Mẹ, tốt nhất."
Dao Dao cũng phụ họa theo.
Tư Niệm xoa đầu bọn chúng, ánh mắt mấy đứa nhỏ đồng loạt đổ dồn vào Chu Việt Thâm ở bên cạnh.
Chu Việt Thâm không cầu kỳ như vậy, không giống Tư Niệm hay tạo ra bất ngờ, anh chỉ rút một xấp tiền từ trong túi ra, đếm một chút, chia cho mỗi đứa hai tờ “Đại Đoàn Kết" (tờ 10 tệ).
Thằng hai vừa định giơ tay nhận lấy, Chu Việt Thâm liền đổi hướng, thằng hai trơ mắt nhìn anh đưa tiền cho Tư Niệm:
“Đưa mẹ con giữ cho, lúc nào cần dùng thì đưa con sau."
Thời đại này không ít nhân viên tầng lớp thấp một tháng cũng chỉ có ba mươi mấy tệ thôi.
Hai mươi tệ để trên người đứa trẻ thật sự là không an toàn.
Tư Niệm ho khan một tiếng:
“Đúng thế, nhiều tiền như vậy để trên người các con không an toàn đâu, để mẹ giữ giúp các con, ngày mai dẫn các con đi mua đồ chơi."
Mấy đứa nhỏ gật đầu đồng ý:
“Vậy để mẹ giữ ạ."
“Mẹ ơi, con không cần đồ chơi đâu, con để dành mua quần áo mới cho em trai."
Thằng hai nói.
Tư Niệm nghe mà ấm lòng:
“Được, mẹ cất giúp con."
Chu Việt Thâm lại rút từ trong túi ra một chiếc hộp màu đỏ, Tư Niệm nhìn thử, bên trên viết bốn chữ “Trung Quốc Hoàng Kim".
Cô nhướng mày.
Chu Việt Thâm ho khan một tiếng, tuy đã tặng quà cho cô rất nhiều lần rồi nhưng vẫn thấy bồn chồn lo lắng, sợ cô không thích.
Nhưng những thứ Tư Niệm thích như nhẫn, nước hoa, vòng ngọc và dây chuyền ngọc trai anh đều đã mua rồi.
Lần này anh đặc biệt hỏi Trần Nam xem bình thường tặng quà gì thì vợ thích.
Trần Nam nói vợ anh ta chẳng có sở thích gì khác, chỉ thích mua vàng, cho dù không đeo cũng phải mua.
Chu Việt Thâm bấy giờ mới nhớ ra, Tư Niệm dường như chưa mua vàng mấy.
Anh mua cho cô một chiếc vòng tay vàng và một chiếc khóa vàng.
“Niệm Niệm, em thử xem có thích không."
Anh đưa cho Tư Niệm xem.
Tư Niệm giả bộ tò mò:
“Đây là cái gì?
Vàng à?"
“Ừm, một chiếc vòng tay và khóa vàng, nếu em không thích thì còn có thể đi đổi."
Trong lòng Tư Niệm sướng rơn, làm gì có ai không thích vàng chứ, cô mở ra xem thử, là một chiếc khóa vàng đặc và chiếc vòng tay có hoa văn.
Cũng khá nặng đấy.
Cái này chắc tốn không ít tiền đâu.
Hoa văn rất tinh xảo, trông cũng khá đẹp.
Cô đeo thử vào cổ tay, da trắng đeo vòng vàng lại càng đẹp hơn, trông vô cùng sang trọng.
“Anh đeo cái này cho em."
Cô gọi Chu Việt Thâm.
Chu Việt Thâm đứng dậy, đeo dây chuyền cho cô.
Còn dùng tay xoa xoa một chút cho bớt lạnh rồi mới đeo vào.
Tư Niệm cầm gương soi đi soi lại, nhìn mấy đứa trẻ:
“Đẹp không?"
Mấy đứa nhỏ gật đầu:
“Đẹp ạ, mẹ đeo cái gì cũng đẹp hết."
Tư Niệm hôm nay nghĩ là đêm giao thừa nên còn đặc biệt thay quần áo, trang điểm một chút, màu son tô lên trông rất có sức sống.
Dây chuyền ngọc trai, nhẫn bình thường không đeo cũng đều được cô đeo lên hết.
Lúc này lại đeo thêm vòng vàng dây chuyền vàng, cảm giác cả người sắp treo đầy đồ rồi.
Cô thấy hơi buồn cười, bảo Chu Việt Thâm tháo xuống cất đi trước.
Chu Việt Thâm tháo ra, nhìn cô:
“Thích không?"
Tư Niệm gật đầu:
“Tất nhiên là thích rồi, rất đẹp, cảm ơn anh nhé Chu Việt Thâm."
Chu Việt Thâm xoa đầu cô:
“Khách sáo cái gì."
Tư Niệm rút bao lì xì từ trong túi ra, đưa cho anh:
“Vốn dĩ nghĩ tiền của anh đều ở chỗ em cả nên định lì xì cho anh một phong bao thật lớn, dù sao anh Chu nhà chúng ta hôm nay cũng bận rộn cả ngày, vất vả như vậy, nhưng thấy anh còn có tiền mua dây chuyền vàng vòng vàng thì bao lì xì này của em có chút không nỡ đưa ra rồi."
Chu Việt Thâm hơi ngẩn người.
Phản ứng lại thì dở khóc dở cười.
Thú vị thật, lần đầu tiên có người nghĩ đến việc lì xì cho anh đấy.
Thức đêm đêm giao thừa.
Niệm Niệm của anh thật sự là quá biết tạo bất ngờ cho người khác.
Anh giơ tay nhận lấy:
“Dù nhiều hay ít cũng là tấm lòng của em, tấm lòng của em tất nhiên là đưa ra được rồi."
Anh nắm tay cô đặt lên môi hôn nhẹ một cái.
Mấy đứa trẻ quay mặt đi chỗ khác, không nhìn nổi nữa.
Ba và mẹ bọn họ cứ hễ ngồi cạnh nhau là y như rằng bắt đầu sến súa.
Hừm~~~
Nhận xong tiền mừng tuổi, mấy đứa trẻ đòi đốt pháo hoa, Tư Niệm và Chu Việt Thâm dẫn bọn chúng ra ngoài đốt pháo hoa.
Đốt xong cảm thấy lạnh quá, Tư Niệm lại chạy vào nhà ngồi, đắp chăn nhỏ sưởi lò sưởi xem Xuân Vãn.
Một lát sau mấy đứa trẻ cười hi hi ha ha chạy vào, ngồi sát bên cô.
Nói là muốn thức đêm giao thừa.
Tư Niệm cười nói được.
Cả gia đình ngồi trên ghế sofa định thức đêm.
Kết quả chưa đến chín giờ, từng đứa một mí mắt đã không mở lên nổi rồi.
Dao Dao là người không trụ vững nhất, ngủ thiếp đi trong lòng ba.
Chu Việt Thâm bế con gái về phòng ngủ, lại thấy thằng hai tựa vào chân Tư Niệm ngủ say sưa.
Tuổi còn nhỏ mà tiếng ngáy đã vang trời rồi.
Cũng không biết là thói quen xấu hình thành từ bao giờ.
Anh sợ cậu bé bị cảm lạnh, bế người vào phòng, thằng hai vẫn nắm c.h.ặ.t bao lì xì, nói mớ:
“Hì hì hì, ăn sủi cảo~~"
Chu Việt Thâm dở khóc dở cười, kéo chăn đắp cho cậu bé, lại đi bảo cậu con trai lớn đang gật gù đi ngủ.
Lần này cuối cùng cũng chỉ còn lại hai người.
Tư Niệm trước đây thức xuyên đêm không thành vấn đề, nhưng sau khi đến thời đại này, thói quen thức đêm xấu của cô đã hoàn toàn được sửa đổi, lúc này cũng thấy hơi buồn ngủ, liên tục ngáp dài.
Vì lý do m.a.n.g t.h.a.i nên đôi khi cô luôn thấy đói vào giữa đêm.
Lúc này sai bảo Chu Việt Thâm đi làm chút gì đó ăn.
Chu Việt Thâm vào bếp luộc ít sủi cảo, hai người người một miếng tôi một miếng ăn xong.
Khó khăn lắm mới đến mười hai giờ, Tư Niệm là người đầu tiên không trụ nổi, ngủ thiếp đi hẳn.
Chu Việt Thâm bất lực, đành phải cúi người bế Tư Niệm lên, bế vào phòng ngủ đặt lên giường đi ngủ.
Buổi tối ngủ muộn, ngày hôm sau Tư Niệm còn có chút lười dậy, kết quả sáng sớm tinh mơ khắp nơi đã vang lên tiếng pháo đùng đoàng, cô muốn ngủ nướng cũng khó, đành phải bò dậy trước, đồ ăn hôm qua làm rất nhiều, hôm nay xào lại, hâm nóng lại là có thể ăn được rồi.
