Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 680
Cập nhật lúc: 09/04/2026 23:13
Chu Việt Thâm đôi tay cứng nhắc đón lấy đứa trẻ, cô y tá nhìn bộ dạng đó của anh thì rất muốn cười:
“Anh đã có nhiều con như vậy rồi mà sao đến cả cách bế con cũng không biết thế này."
Nói xong, cô tận tình hướng dẫn Chu Việt Thâm phải bế đứa bé như thế nào.
Chờ người đi rồi, Tiểu Hàn đang tò mò đứng bên cạnh học tập liền lập tức kiễng chân đưa tay ra đón:
“Cha ơi, để con bế cho."
Chu Việt Thâm nhìn bộ dạng đó của con trai, nhíu mày:
“Con còn nhỏ, không bế được đâu."
Tiểu Hàn lập tức nói:
“Con bế được mà, vừa rồi con đã học được rồi."
Động tác của Chu Việt Thâm vẫn cứng nhắc, sinh linh bé nhỏ trong lòng thực sự quá mong manh, anh đâu dám đưa cho đứa con trai làm việc gì cũng qua loa đại khái này.
Thế là anh trầm giọng nói:
“Đợi em trai lớn hơn một chút rồi cha cho con bế."
Tiểu Hàn rất thất vọng, cậu bé chu môi, ngước nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say sưa của em trai, rồi lại nghiêng đầu nhìn mẹ trên giường, quay người chạy về.
“Vậy thì cha tự bế em đi, con ở bên cạnh mẹ."
Chu Việt Thâm:
“......"
“Cha ơi, con muốn xem em trai."
Dao Dao cố gắng kiễng chân lên cũng không nhìn thấy, sốt ruột đi kéo ống quần của Chu Việt Thâm.
Chu Việt Thâm định thần lại, ngồi xổm xuống cho con gái xem.
Đứa bé tuy vừa mới sinh ra nhưng tròn trịa, bụ bẫm, cái miệng nhỏ mím lại, vô cùng đáng yêu.
Đây là đứa con của chính anh.
Chu Việt Thâm vốn dĩ tưởng rằng cả đời này mình sẽ không có đứa con ruột thịt nào nữa.
Anh đã từng cảm thấy chuyện đó hoàn toàn không quan trọng.
Thậm chí không hiểu tại sao một số gia đình lại vì chuyện sinh con mà cãi vã ầm ĩ, nhất định phải có cho bằng được.
Nhưng vào khoảnh khắc này, nhìn khuôn mặt ngủ đáng yêu của con trai, trái tim sắt đ-á của anh lại mềm nhũn ra.
Có lẽ đây chính là tầm quan trọng của mối liên kết huyết thống chăng.
Phòng bệnh không lớn, Chu Việt Thâm bảo Trần Hạo Nhiên đi tìm một chiếc nôi trẻ em, đặt đứa bé nằm xuống ngủ, sau đó anh lại ngồi xuống bên cạnh Tư Niệm, thẫn thờ ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ của cô.
Đôi má Tư Niệm ửng hồng, trông cô ngủ rất ngon lành.
Đứa bé bên cạnh có dáng ngủ y hệt như cô.
Ánh mắt anh dịu dàng, vừa đưa tay định vén lọn tóc mái trên trán cô.
Một sản phụ khác cũng được đưa vào.
Ngay sau đó, những tiếng xì xào bàn tán vang lên.
Ồn ào vô cùng.
Chu Việt Thâm nhíu mày liếc nhìn một cái, thấy người phụ nữ đó nằm trên giường bệnh với vẻ mặt kiệt sức, sắc mặt tái nhợt.
Còn người phụ nữ trung niên đi cùng thì vẫn đang lải nhải mắng mỏ điều gì đó:
“Đồ vô dụng, lại là con gái, cô đã sinh ba đứa con gái rồi, cô còn có ích tích sự gì nữa."
Người đàn ông bên cạnh đang hút thu-ốc, rầu rĩ nói:
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa."
Sắc mặt rõ ràng cũng không được tốt cho lắm.
Hai đứa trẻ vốn dĩ đang bò trên thành giường sắp ngủ thiếp đi, lúc này nghe thấy tiếng động lại bị đ-ánh thức.
Bọn trẻ nghi hoặc dụi mắt nhìn sang.
Thì thấy cha mình đã đứng dậy, trầm giọng ngắt lời nhóm người đó, nói:
“Làm ơn hãy nói nhỏ một chút, đừng làm ảnh hưởng đến vợ tôi nghỉ ngơi."
Nói xong, ánh mắt anh dừng lại trên người đàn ông đang hút thu-ốc:
“Làm ơn hãy ra ngoài mà hút thu-ốc."
Người đàn ông trong lòng vốn dĩ đang bực bội vì vợ lại sinh thêm một đứa con gái.
Lúc này nghe thấy lời đó, sắc mặt ngay lập tức sa sầm xuống:
“Anh là cái thá gì mà đòi quản tôi, tôi muốn hút ở đâu thì hút!"
Gã còn chưa nói dứt lời, Chu Việt Thâm đã sải bước tiến tới, túm lấy cổ áo gã.
Gã đàn ông còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị xách lên ném ra khỏi phòng bệnh.
Gã bị tàn thu-ốc làm bỏng một cái mới sực tỉnh lại, giận dữ ngẩng đầu lên nhưng lại bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng, u ám.
“Không hiểu tiếng người à?"
Gã đàn ông bỗng chốc đỏ bừng mặt, không nói nên lời.
Gã còn chưa kịp lên tiếng thì mẹ gã đã vội vã chạy ra:
“Ái chà, cái đồ thất đức này, dựa vào cái gì mà giáo huấn con trai tôi, con trai tôi hút thu-ốc thì liên quan gì đến anh, có giỏi thì tự mình chuyển sang phòng bệnh khác mà ở đi!
Phòng bệnh này đâu phải của riêng nhà các người!"
Chương 469 Dự cảm không lành
Bà ta chỉ tay vào mũi Chu Việt Thâm mà mắng xối xả.
Hoàn toàn không nể nang đây là bệnh viện, cả gia đình này đúng là hạng vô văn hóa.
Con trai hút thu-ốc, bà mẹ thì gào thét ầm ĩ.
Đúng là nồi nào úp vung nấy.
Trong phòng, Tư Niệm vừa mới ngủ dậy chưa lâu đã bị làm cho tỉnh giấc.
Cô nhíu mày hỏi:
“Có chuyện gì vậy, sao mà ồn ào thế."
Trần Hạo Nhiên nhỏ giọng nói:
“Sư phụ và gia đình nhà kia cãi nhau rồi, người đàn ông đó hút thu-ốc, bà mẹ thì vừa vào đã la lối om sòm.
Sư phụ không chịu được nên bảo anh ta ra ngoài hút, cũng chưa có động tay động chân gì đâu..."
Tư Niệm đau đầu nói:
“Sao ở bệnh viện mà cũng không được yên thân thế này."
Thực tế mà nói, điều kiện bệnh viện hiện nay không được tốt cho lắm.
Bệnh viện trung tâm như thế này lại càng tệ hơn, ai ai cũng đổ xô về đây, ngày nào cũng trong tình trạng quá tải.
Rất nhiều người phải nằm chung một phòng bệnh bảy tám người.
Cô đã dặn trước với bác sĩ khi làm thủ tục nhập viện là cố gắng sắp xếp cho cô một phòng ít người nhất có thể.
Chính là vì lo sợ sẽ quá ồn ào.
Không ngờ phòng chỉ có hai người mà vẫn ồn.
Chưa kể ồn ào đã đành, đối phương còn ngang nhiên hút thu-ốc trong phòng bệnh.
Điều này thực sự đã chạm đúng vào giới hạn của Tư Niệm.
Cô không phải không chấp nhận được việc đàn ông hút thu-ốc, nhưng ở một nơi cấm hút thu-ốc như thế này mà vẫn có thể thản nhiên hút, không thèm để ý đến cảm nhận của sản phụ thì khác gì hạng cặn bã chứ.
Chu Việt Thâm như có cảm ứng mà liếc nhìn vào trong phòng, bắt gặp ánh mắt của Tư Niệm.
Thấy cô bị làm cho thức giấc, sắc mặt anh càng khó coi hơn.
Anh chẳng buồn tranh cãi với hạng phụ nữ này, nhất là loại người không biết lý lẽ.
Anh trực tiếp đưa tay xách gã đàn ông kia lên, sải bước đi ra ngoài.
Có thể dùng hành động thì tuyệt đối không nói suông.
Gã đàn ông bị dọa cho khiếp sợ, cứ tưởng Chu Việt Thâm thực sự định đ-ánh mình, suốt dọc đường đều van xin tha thứ.
Gã cũng chẳng ngốc, thân hình g-ầy gò một mét bảy của mình sao có thể so bì được với người đàn ông cao lớn vạm vỡ trước mặt.
Khổ nỗi bà mẹ gã vẫn không biết điều.
Vừa chạy theo vừa mắng c.h.ử.i.
Cứ như sợ người ta không đ-ấm con trai mình không bằng.
Chu Việt Thâm lạnh lùng, suốt dọc đường có người nhìn nhưng không ai dám cản.
