Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 704
Cập nhật lúc: 09/04/2026 23:17
“Phía bên kia, trên xe khách, Tạ Hiền ngồi bên cạnh Dao Dao liên tục hắt hơi hai cái.”
Cô giáo vội quan tâm hỏi:
“Không sao chứ Tiểu Hiền, nhiệt độ ở đây lạnh hơn trong thành phố, con cẩn thận đừng để bị cảm nhé."
Dù sao nếu bị bệnh sẽ ảnh hưởng đến việc thể hiện trên sân khấu.
Tạ Hiền gật gật đầu, không nói gì.
Lúc xe đến Sơn Thành đã là hai giờ chiều.
Sơn Thành vậy mà lại đang mưa, nhiệt độ có chút ẩm lạnh.
Tư Niệm lấy áo khoác của Dao Dao từ trong túi ra, mặc vào cho cô bé đang ngủ mơ màng.
Tạ Hiền ở bên cạnh nhìn ra ngoài trời xám xịt, cau mày nhỏ không biết đang nghĩ gì.
Vẻ mặt đầy tâm sự.
Cô giáo lo lắng nói:
“Sao lại mưa rồi, thật là xui xẻo quá, Tiểu Hiền, con không mang theo một cái áo nào sao?
Thế này thì biết làm sao bây giờ."
Tư Niệm nhìn nhìn cái áo ngắn tay của cậu bé.
Cô lại lục trong túi ra một chiếc áo khoác đưa qua:
“Cô giáo, cô mặc cho cháu nó đi, bên ngoài lạnh, đừng để bị cảm."
Tuy là áo của bé gái nhưng hai đứa trạc tuổi nhau, chắc cũng không bị chật quá.
Cô giáo cảm ơn:
“Cảm ơn chị nhiều quá mẹ Dao Dao, nếu không có chị tôi cũng không biết phải làm sao nữa."
Cô ấy vội vàng mặc áo cho Tạ Hiền.
Một mùi hương nhàn nhạt tràn vào cánh mũi, Tạ Hiền khịt khịt mũi, ngẩng đầu nhìn về phía trước, thấy Tư Niệm đang dắt Dao Dao xuống xe.
Cậu cụp mắt xuống, mím môi, bàn tay nhỏ sờ sờ chiếc áo.
Cô giáo dẫn họ đi nhận phòng, Tạ Hiền vì không có người nhà đi cùng nên cô giáo dẫn cậu ở một phòng, Tư Niệm và con gái ở một phòng.
Nhà nghỉ thời này không tính là tệ nhưng cũng chẳng tốt lành gì, đầy mùi bụi bặm.
Tư Niệm lấy ga trải giường dùng một lần ra trải giường xong mới cho con gái lên giường ngủ.
Vì chỉ ở một đêm nên đành tạm bợ, cô cũng không phải người kén chọn.
Chỉ là cô dặn dò dạy bảo con gái, sau này con gái đi ra ngoài một mình, đồ dùng cá nhân phải tự mang theo, đừng dùng đồ tắm rửa ở nhà nghỉ, bẩn lắm, rất nhiều người lạ đã dùng qua.
Dao Dao từ nhỏ đã sống cùng cô nên cũng biết giữ sạch sẽ, lập tức gật đầu ra hiệu đã biết.
Buổi tối lúc ăn cơm, cô giáo dẫn Tạ Hiền qua bàn bạc với họ chuyện thi cử ngày mai, vì là đề bài tại chỗ nên không ai biết ngày mai sẽ vẽ gì.
Chỉ bảo hai đứa nhỏ đừng căng thẳng, cứ thể hiện bình thường như mọi khi là được.
Dù không đạt giải cũng không sao.
Quan trọng là tham gia.
Hai đứa nhỏ cũng không thấy căng thẳng, bản thân Dao Dao tuy chưa từng đi thi nhưng anh cả của cô bé năm nào cũng tham gia rất nhiều cuộc thi lớn nhỏ, còn anh hai tuy thành tích không tốt nhưng thể thao phát triển nên cũng thường xuyên tham gia các cuộc thi đấu thể thao.
Vì họ học cùng một trường nên cô bé thường xuyên đến tận nơi để cổ vũ cho cậu.
Nhìn thấy vẻ khí thế hiên ngang của anh hai khi nhận huy chương, Dao Dao liền cho rằng thi đấu là một việc rất thú vị.
Cho nên cô bé không những không căng thẳng mà ngược lại còn vô cùng mong đợi.
Còn Tạ Hiền lại càng không để tâm, đây đã chẳng phải lần đầu cậu tham gia thi đấu, hơn nữa mấy lần trước đều đứng nhất.
Cuộc thi kiểu này đối với cậu mà nói, từ lâu đã không còn tính thử thách nữa rồi.
Nếu không phải cô giáo nói Dao Dao cũng sẽ tham gia thi thì cậu cũng chẳng giấu mẹ tự mình đến đây làm gì.
Ngày hôm sau, cuộc thi diễn ra như dự kiến.
Tư Niệm dẫn con gái đi xếp hàng vào địa điểm thi.
Họ không được vào trong trường thi, chỉ có thể đợi ở bên ngoài.
Sau khi thấy con gái vào trong, cô tìm một chỗ ngồi xuống.
Cô giáo ở bên cạnh cũng đi tới, thở dài một hơi.
Tư Niệm nói:
“Dao Dao nhà tôi tuy từ nhỏ đã thích học vẽ nhưng đều là tùy hứng thể hiện, nền tảng cũng không tốt, sao cô giáo lại nghĩ đến việc để Dao Dao tham gia thi đấu vậy?"
Cô giáo ngẩn người một lát, đúng vậy, Dao Dao mới vào lớp họ chưa được bao lâu, cuộc thi như thế này theo lý mà nói cô nên chọn đứa trẻ ổn định hơn mới đúng.
Cô ấy có chút ngượng ngùng, thầm nghĩ mẹ Dao Dao thật sự quá nhạy bén.
Có chút áy náy.
Quả nhiên, Tư Niệm nhìn cô ấy, hỏi:
“Là vì đứa trẻ đó sao?"
Cô giáo áy náy nói:
“Xin lỗi mẹ Dao Dao, tôi không có ý lợi dụng Dao Dao, tôi thật sự đã cân nhắc qua Dao Dao, vì những bức tranh của con bé khiến tôi vô cùng kinh ngạc, tôi cảm thấy con bé là một đứa trẻ có thiên phú cực tốt, hoàn toàn có tư cách tham gia cuộc thi như thế này.
Nhưng chị nói cũng đúng, kỹ năng nền tảng của con bé chưa hoàn thiện, đó cũng là lý do tôi đắn đo."
“Vốn dĩ tôi định chỉ để Tiểu Hiền tham gia thôi, nhưng thằng bé không chịu, tôi tình cờ nhắc đến Dao Dao, nó mới hỏi tôi Dao Dao có tham gia không, tôi nói có thế là nó lập tức đồng ý ngay."
“Tôi nghĩ, chắc là vì mọi người đều không muốn chơi với thằng bé, chỉ có Dao Dao là không quan tâm đến ngoại hình của nó, khiến nó cảm nhận được sự ấm áp, cho nên mới như vậy, tôi mới chọn Dao Dao cùng tham gia, tôi không có ý xấu, hy vọng chị đừng giận."
Tư Niệm gật gật đầu:
“Không sao, đối với Dao Dao mà nói cũng là một lần thử thách."
Đúng là như vậy, với một vẻ đẹp kinh người như thế, từ nhỏ đã bị người ta gọi là “Pretty Boy", không chỉ là kinh ngạc về dung mạo mà phần lớn còn là sự công kích.
Chửi cậu trông giống như một thằng ái nam ái nữ, không phù hợp với thân phận uy vũ bá đạo của đàn ông.
Tư Niệm đều có thể tưởng tượng được đứa trẻ này từ nhỏ đã sống trong môi trường như thế nào rồi.
Càng hiểu rõ hơn tại sao cậu bé lại đi cắt một kiểu tóc xấu xí như vậy.
Cuộc thi nhanh ch.óng kết thúc, Dao Dao vừa mới ra ngoài, Tư Niệm đã thấy Tạ Hiền theo sát phía sau.
“Thế nào rồi?"
Tư Niệm thu hồi ánh mắt, hỏi con gái một câu.
Dao Dao vui vẻ nói:
“Vui lắm mẹ ơi, con chưa bao giờ thấy nhiều người biết vẽ tranh đến thế, mọi người đều giỏi quá."
Ánh mắt cô bé đầy phấn khích, trước đây xung quanh cô bé chỉ có một mình mình biết vẽ, chẳng tìm được ai để cùng thảo luận.
Sau này mẹ đưa cô bé đi học vẽ, cô bé mới quen Tạ Hiền, Tạ Hiền vẽ tranh rất giỏi, lập tức thu hút sự chú ý của cô bé.
Bây giờ lại nhìn thấy hàng trăm học sinh ngồi cùng nhau vẽ tranh, cảnh tượng đó đối với Dao Dao mà nói là một trải nghiệm rất mới mẻ.
