Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 283
Cập nhật lúc: 08/05/2026 05:07
Ngu An Ca và Khương Bân chỉ là đi ngang qua, vậy mà lại phải gánh một tiếng c.h.ử.i đồ ngu xuẩn võ biền.
Tuy nhiên Ngu An Ca chỉ thừa nhận bản thân có chút dính dáng đến hai chữ võ biền, chứ tuyệt đối không cho rằng mình là một kẻ ngu xuẩn.
Đợi khi ra khỏi cung, xe ngựa đang lăn bánh trên đường, Ngư Thư bỗng nhiên dừng xe, nói với Ngu An Ca: “Công t.ử, là Thái t.ử điện hạ đi tới.”
Ngư Thư không dám ngăn cản, rèm xe bị người ta nhấc lên, Ngu An Ca liền nhìn thấy gương mặt tà mị lạnh lùng của Thương Tiệm Hành.
Ngu An Ca nhíu c.h.ặ.t mày, vô cùng căng thẳng nói: “Ngươi điên rồi sao!”
Thái t.ử sắp bị giam lỏng, chỉ sợ đám Long Dực Vệ sẽ nhìn chằm chằm vào hắn, vào lúc nhạy cảm thế này, Thương Tiệm Hành lại đi chặn xe ngựa của nàng.
Tập bằng chứng mà Tống thị lang đưa ra trên triều quá mức tường tận, tường tận đến mức Hoàng Thượng sẽ nghi ngờ là nàng và Khương Bân đứng sau đẩy thuyền theo nước.
Tệ hại là, đúng thật là nàng và Khương Bân đứng sau đẩy thuyền, lại thêm cả một Thương Thanh Yến nữa.
Tệ hại hơn nữa là, Thương Tiệm Hành lúc này mò tới, không nghi ngờ gì nữa đã đẩy sự nghi ngờ về phía nàng lên cao hơn một bậc.
Thương Tiệm Hành hắn tự mình gánh tội chịu mắng thì cũng thôi đi, tại sao còn phải kéo nàng theo?
Thương Tiệm Hành cười lạnh một tiếng: “Ngu An Hòa, ngươi hãy nhớ kỹ cô là giống ma nước, ngươi muốn đẩy cô xuống nước, thì hãy tự lượng sức mình xem bơi lội ra sao đã.”
Nói xong câu này, Thương Tiệm Hành liền buông rèm xe xuống, cười lớn rồi rời đi.
Ngu An Ca nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đập mạnh một nhát lên thành xe.
Ngu An Ca nói: “Lần sau Thái t.ử điện hạ còn chặn xe, ngươi cứ trực tiếp...”
Ngu An Ca vốn định nói trực tiếp đ.â.m tới luôn, nhưng nghĩ lại thấy thôi, dẫu nàng có hận c.h.ế.t Thương Tiệm Hành thì cũng không thể làm thế, huống hồ ít nhất có ba tháng tới nàng không cần phải gặp lại con rắn độc đó nữa.
Ngư Thư hỏi: “Công t.ử muốn nói gì ạ?”
Sắc mặt Ngu An Ca xanh mét, nói với Ngư Thư: “Đi thôi.”
Xe ngựa lại tiếp tục hành trình.
Đến khi Ngu An Ca tan làm về đến Ngu phủ, đi ngang qua phủ đệ sát vách, lại thấy cánh cổng vốn luôn đóng c.h.ặ.t đã được mở ra, rất nhiều gia nhân đang ở đó dọn dẹp.
Trở về Sâm Vi Viện, Ngu An Hòa đang mặc một bộ váy xếp ly màu xanh nhạt, leo lên cây cam để sửa lại xích đu, động tác hào sảng này chẳng có chút dáng vẻ nào của một tiểu thư khuê các.
Lang Thanh và tiểu hồ ly trắng ngồi song song trên mặt đất, một lớn một nhỏ hai đứa nhỏ lông lá vô cùng ngoan ngoãn.
Ngu An Ca hỏi: “Xích đu hỏng rồi sao? Huynh trưởng sửa cái này làm gì?”
Ngu An Hòa vừa xoắn dây thừng vừa nói: “Tân thái phó sắp dọn về lại phủ sát vách rồi.”
Ngu An Ca hỏi: “Thế thì sao?”
Ngoại trừ việc truyền tin về vụ muối Giang Nam thông qua Thương Thanh Yến, Ngu An Ca và Tân thái phó chẳng có giao thiệp gì, đối với việc Tân thái phó ở sát vách hay ở đâu nàng cũng không mấy để tâm.
Ngu An Hòa ngược lại trợn tròn mắt: “Muội không mong đợi sao?”
Ngu An Ca thấy lời này thật khó hiểu: “Muội nên mong đợi cái gì?”
Ngu An Hòa vỗ mạnh vào trán mình một cái: “Xem cái trí nhớ của ta này, quên mất lúc muội còn nhỏ bị sốt cao nên đã quên đi một số chuyện.”
Ngu An Ca nhìn cái xích đu trước mắt, nghĩ đến những đoạn ký ức đứt quãng hiện về trong đầu mình.
Nàng dường như... từng ngồi trên cái xích đu này, để nhìn một người nào đó ở sát vách?
Rốt cuộc là người nào mà cần nàng phải đ.á.n.h xích đu để nhìn?
Là ai nhỉ?
Dường như là một người rất quan trọng, nhưng đã quan trọng như thế, tại sao nàng lại không nhớ ra.
Ánh mắt Ngu An Ca có một khoảnh khắc thẫn thờ, nàng lẩm bẩm: “Muội đã quên mất điều gì?”
Ngu An Hòa buộc c.h.ặ.t dây thừng, lại ôm thân cây leo xuống: “Muội quên rồi, ngày trước muội bắt ta dựng xích đu cho muội, cứ luôn đu thật cao để nhìn vị tiểu công t.ử nhà sát vách.”
Trong lòng Ngu An Ca bỗng dâng lên một luồng hơi nóng kỳ lạ, vành mắt cũng trở nên cay sè.
Có những ký ức bị nàng lãng quên nơi góc khuất, rõ ràng là vô cùng quan trọng nhưng lại bị bụi mờ che phủ.
Ngu An Ca cảm thấy hơi đau đầu, những ký ức đó như muốn phá đất mà ra, đầu óc nàng choáng váng, tim đập nhanh, nhịp thở cũng trở nên dồn dập.
Ngu An Ca nhìn chằm chằm vào cái xích đu, nóng lòng hỏi: “Là ai? Lúc nhỏ muội ngồi xích đu để nhìn ai?”
Ngu An Hòa đã xuống đến đất, phủi bụi trên người, trả lời rằng: “Cái tên nhóc nhà Tân phủ đó chứ ai.”
Trong mắt Ngu An Ca lộ ra mấy phần mờ mịt: “Tân phủ... tên nhóc đó?”
Ngu An Hòa nói: “Phải, hình như lớn hơn muội không mấy tuổi, muội nói người ta tướng mạo đẹp đẽ, nên cứ luôn nhìn lén người ta.”
Ngu An Ca vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm ra được một bóng người mờ nhạt từ trong ký ức.
Trong đám cháu trai của Tân thái phó, đúng là có một người tuổi tác xấp xỉ nàng, lớn hơn nàng hai ba tuổi, là người con thứ sáu, người ta gọi là Tân lục lang, hiện đang đảm nhận chức Điển nhạc ở Thái Thường Tự.
Ngu An Ca không có quá nhiều ấn tượng về hắn, chỉ biết là một người tinh thông âm luật, có lẽ đã từng lướt qua vội vã trong một bữa tiệc nào đó, nàng không để tâm, Tân lục lang cũng chưa từng chào hỏi nàng.
Còn về diện mạo…
Cụ thể trông thế nào Ngu An Ca thực sự không nhớ nổi, dường như là một người ôn hòa đôn hậu, nhưng nhìn Tân Thục phi thì biết, người nhà Tân phủ chẳng có ai là không đẹp cả.
Chỉ là Ngu An Ca tự nhận mình không phải kẻ trọng vẻ bề ngoài, lúc nhỏ chẳng lẽ lại vì một cậu bé mà chuyên môn đ.á.n.h xích đu để nhìn sao?
Còn là nhìn lén?
Ngu An Hòa tiếp tục nói: “Nói đi cũng phải nói lại, hắn còn có thể coi là ân nhân cứu mạng của muội đấy. Năm muội bảy tuổi bị sốt cao, tổ mẫu đã gọi hết thầy t.h.u.ố.c trong phủ qua đó, cũng không cho ta ra khỏi cửa. Ta ở trong nhà cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng, có lẽ là do tiếng khóc của ta quá lớn, nên đã kinh động đến vị Tân tiểu công t.ử sát vách kia. Vị Tân tiểu công t.ử đó cách một bức tường hỏi ta đã xảy ra chuyện gì, nghe ta nói xong hắn liền vội vàng rời đi, không lâu sau, Tân phủ liền có một thầy t.h.u.ố.c đi tới, mặc kệ sự phản đối của Ngu lão phu nhân mà trực tiếp tìm đến muội, châm cứu bốc t.h.u.ố.c cho muội, nhờ thế muội mới vượt qua được.”
Ngu An Ca vẻ mặt kinh ngạc: “Còn có một đoạn duyên nợ như thế này sao! Tại sao huynh trưởng chưa từng nói với muội?”
Ngu An Hòa nói: “Lúc đó muội sốt xong tỉnh lại, cả người lờ đờ mê muội, nói gì muội cũng chẳng lọt tai, sau đó phụ thân đưa muội về thành Vọng Xuyên, muội mới khá lên được một chút. Rồi phụ thân sợ muội lại bị kích động, nên không cho ta nhắc nhiều đến những chuyện cũ ở Thịnh Kinh, lâu dần ta cũng quên khuấy đi mất. Nếu không phải Tân phủ lại sắp dọn tới, ta cũng suýt chút nữa quên mất chuyện này. Đợi Tân thái phó dọn nhà xong, chúng ta nhất định phải gửi tặng một món đại lễ!”
Ngu An Ca theo bản năng sờ lên l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập không ngừng của mình, vẫn không cam lòng hỏi: “Huynh nói người đó là Tân lục lang hay là ai khác?”
Ngu An Hòa nói: “Chắc là họ Tân, dù sao cũng là người của Tân phủ, tầm tuổi đó ngoài Tân lục lang ra cũng chẳng có ai khác, người trông quả thật là đẹp mắt lạ thường, lúc đó muội thích đ.á.n.h xích đu nhìn hắn lắm.”
Trong lòng Ngu An Ca dâng lên một cảm xúc chua xót, nói không rõ là thất vọng hay là thế nào.
Ngu An Ca nói: “Vậy thì đúng là phải cảm ơn người ta thật tốt, nhưng huynh trưởng đừng đi thay muội, muội sẽ lấy thân phận của huynh trưởng, đích thân tới cửa tạ ơn.”
Ngu An Hòa đáp: “Như thế là tốt nhất.”
