Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 301

Cập nhật lúc: 08/05/2026 12:00

Ngu An Ca nghe thấy câu này, trong lòng lập tức căng thẳng.

Nàng xoay chuyển tâm tư cực nhanh, không trực tiếp trả lời mà ngược lại nói: “Biết t.ửu lượng của ngài kém, nhưng không ngờ lại kém đến mức này, qua một đêm rồi mà ngay cả ta là ai ngài cũng không nhận ra. Mau theo ta vào nhà uống canh giải rượu, tỉnh táo lại rồi hãy nói chuyện với ta.”

Ánh mắt Thương Thanh Yến nhìn Ngu An Ca đờ đẫn, dường như muốn nói gì đó nhưng lại chẳng biết nên nói thế nào.

Ngu An Ca cảm thấy hắn lúc này giống như một kẻ ngốc, chắc là rượu vẫn chưa tan thật, bèn nắm lấy tay áo kéo hắn vào trong nhà.

Vào đến phòng, Ngu An Ca lại ấn hắn ngồi xuống ghế, bưng bát canh giải rượu còn đang bốc khói nghi ngút bên cạnh, từng thìa từng thìa đút vào miệng hắn.

Thương Thanh Yến như một con rối gỗ, đờ người uống hết bát canh giải rượu kia, cảm giác choáng váng sau cơn say dường như đã đỡ hơn một chút.

Nhưng Thương Thanh Yến vẫn cảm thấy ch.óng mặt, hắn vốn tự hào mình có trí nhớ kinh người, đọc sách có khả năng nhìn qua là không quên.

Thế nhưng cảnh tượng vừa nhìn thấy lúc nãy vẫn khiến hắn hoài nghi không biết có phải ký ức của mình thật sự đã xảy ra sai sót hay không.

Đút xong bát canh, Ngu An Ca hỏi: “Đã khá hơn chút nào chưa?”

Thương Thanh Yến lắc đầu: “Chưa hề, chẳng thấy khá hơn chút nào, cho ta thêm một bát nữa.”

Ngu An Ca nói: "Lần sau phải chú ý một chút, nếu không uống được thì hãy uống ít thôi." Sau đó nàng bảo Ngư Thư bưng thêm một bát canh giải rượu khác tới.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, Thương Thanh Yến dùng lòng bàn tay chống lên trán, đầu óc vừa tỉnh táo lại vừa hỗn loạn.

Thứ như rượu này đúng là nên ít chạm vào thì hơn.

Nhưng mà…

Thương Thanh Yến nhìn về phía Ngu An Ca, gương mặt kia dù nhìn bao nhiêu lần cũng khó lòng tìm ra tỳ vết, đôi mắt sáng tựa sao trời, làn da mịn màng như sương tuyết mùa đông, lạnh lùng cực điểm nhưng cũng không làm giảm đi sự cao quý của nàng.

Có lẽ bản thân Ngu An Ca không biết, người ngoài khi nhắc đến Ngu tước gia, hầu như không còn ai đem chuyện ăn chơi trác táng vô dụng ra nói nữa, mà phần lớn là nói nàng tàn nhẫn lạnh lùng, vô tình không biết đến ái tình.

Dù là đại nghĩa diệt thân, hay là huyết tẩy phủ Hằng Thân vương, hoặc là những biến động gây ra ở Giang Nam, thảy đều khiến người ta kinh hãi không thôi.

Bất cứ ai cũng khó lòng đem một người như vậy liên hệ với một nữ nhi.

Thương Thanh Yến chống trán, bỗng nhiên nhớ lại lời mà đại sư Vạn Thủy đã từng nói với hắn: “Người trong lòng ngay tại trước mắt.”

Tim Thương Thanh Yến bỗng nảy lên một cái, nhịp thở cũng dồn dập theo.

Ngu An Ca thấy hắn cứ giật mình hốt hoảng, lại nhớ đến câu hỏi kỳ quái ban nãy, không nhịn được mà hỏi: “Làm sao vậy? Có phải rượu vẫn chưa tan không?”

Thương Thanh Yến đáp: “Một... một chút, vẫn còn hơi ch.óng mặt.”

Dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng Ngu An Ca cảm thấy hắn đã nảy sinh nghi ngờ, không thể tiếp tục ở cùng một phòng với hắn nữa, phải tìm cớ đi ra ngoài trước.

Ngu An Ca nói: “Ta ra ngoài một lát.”

Thương Thanh Yến lập tức hỏi: “Ngươi đi đâu?”

Ngu An Ca tùy tiện bịa chuyện: “Đi tiểu.”

Ngón tay Thương Thanh Yến vô thức siết c.h.ặ.t: “Ta cũng đi.”

Ngu An Ca cảnh giác hỏi: “Ngài đi làm gì?”

Thương Thanh Yến thản nhiên cười: “Tự nhiên cũng là đi tiểu rồi, từ tối qua đến giờ ta vẫn chưa đi mà, đi thôi, chúng ta cùng đi.”

Ngu An Ca cảm thấy da đầu tê dại, nhưng lời đã nói ra khỏi miệng, nếu rút lại chẳng phải càng khiến hắn nghi ngờ hơn sao.

Ngu An Ca đành cứng đầu dẫn hắn đến phía nhà xí: “Vương gia đi trước đi.”

Thương Thanh Yến quay đầu nhìn nàng, đôi mắt lưu ly đầy ý vị, nói: “Hay là cùng vào?”

Ngu An Ca nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn kẻ có bệnh: “Ta không thích đi tiểu cùng người khác, vương gia cứ đi trước đi.”

Thương Thanh Yến vô cảm gật đầu: “Được.”

Sau khi Thương Thanh Yến đi vào, Ngu An Ca xoay người rời đi ngay lập tức, chạy thẳng đến viện Giác Áo, xách cổ người huynh trưởng đang dùng bữa sáng của mình lên: “Sáng nay huynh đã làm những gì?”

Trong miệng Ngu An Hòa vẫn còn ngậm một quả trứng gà, ngơ ngác hỏi: “Hả? Ta có làm gì đâu?”

Ngu An Ca luôn cảm thấy phản ứng của Thương Thanh Yến không đúng, có chút hoảng loạn: “Huynh dậy từ lúc nào?”

Ngu An Hòa cố sức nuốt quả trứng trong miệng xuống: “Ta ngủ dậy còn chưa được nửa canh giờ mà, ngoài rửa mặt ăn cơm ra thì chẳng làm cái gì cả.”

Ngu An Ca lại hỏi: “Vậy huynh có gặp ai không?”

Ngu An Hòa vẫn mặt mày mờ mịt: “Chẳng gặp ai hết, ta còn chưa ra khỏi cửa thì gặp được ai cơ chứ?”

Ngu An Ca buông lỏng được một nửa trái tim, có lẽ là do nàng nghĩ nhiều rồi.

Thương Thanh Yến có lẽ là vì say rượu chưa tỉnh, hoặc là nhớ lại chuyện đêm qua hắn kéo nàng không cho đi nên mới có chút bất thường như vậy.

Ngu An Ca nói: “Không có gì, huynh cứ tiếp tục ăn đi, nhưng cũng đừng ăn nhiều quá, ngàn vạn lần đừng cao thêm nữa.”

Hiện tại chiều cao của hai anh em không chênh lệch bao nhiêu, khi Ngu An Ca đi cùng hắn, lót thêm vài lớp đế giày cũng không nhìn ra sơ hở gì.

Nhưng phụ thân từng nói, nam nhi trước khi đến tuổi nhược quán thì sẽ không ngừng cao lên.

Đến khi Ngu An Ca từ viện Giác Áo trở về, Thương Thanh Yến đã giải quyết xong, tay cũng đã rửa sạch sẽ, còn quay sang hỏi nàng vừa rồi đi đâu.

Ngu An Ca nói dối: “Vừa nãy ta không đợi được nên đã đi sang nhà xí khác trong phủ.”

Khóe miệng Thương Thanh Yến khẽ nhếch lên: “Hóa ra là vậy.”

Thương Thanh Yến quay lưng đi, nhìn vào cổ tay áo rõ ràng là ngắn đi một đoạn, phải tốn rất nhiều sức mới miễn cưỡng nén được nụ cười nơi khóe môi.

Canh giải rượu dường như đã có tác dụng, cộng thêm gió nhẹ thổi qua, Thương Thanh Yến cảm thấy đầu óc mình đã hoàn toàn tỉnh táo.

Bản thân hắn trước đây sao có thể ngu muội đến mức này?

Trước kia sao hắn có thể nghĩ rằng, yết hầu của Ngu An Ca là do bẩm sinh, không có râu là vì nàng ưa sạch sẽ, không cưới thê thiếp là vì giữ mình trong sạch.

Mà giờ đây mọi nghi hoặc dường như đều đã có lời giải đáp.

Hóa ra Ngu công t.ử không phải Ngu công t.ử, mà là Ngu tiểu thư.

Còn vị Ngu tiểu thư kia cũng không phải Ngu tiểu thư, mà là Ngu công t.ử.

Đúng là một chiêu tráo rồng đổi phượng tài tình, khiến tất cả mọi người đều bị xoay như chong ch.óng!

Trong lòng Thương Thanh Yến như có một ngọn lửa bùng cháy, khiến đầu ngón tay hắn không kìm được mà run rẩy.

Trong lòng hắn cũng nảy sinh một nỗi thúc giục, muốn lập tức ôm lấy Ngu An Ca vào lòng.

Không không không, không thể làm như vậy được.

Thật quá mạo muội!

Nam nữ thụ thụ bất thân.

Trước kia khi Ngu An Ca là nam t.ử, nàng đã cố ý giữ khoảng cách với tất cả mọi người, rõ ràng là không muốn để ai biết được thân phận thật sự của mình.

Thương Thanh Yến dù không biết hai huynh muội này vì sao lại hoán đổi thân phận, nhưng hắn tuyệt đối không thể cậy vào việc mình đã nhìn thấu chân tướng mà đ.á.n.h rắn động cỏ.

Thế nhưng... trong mắt Thương Thanh Yến hiện lên một tia nóng rực, thế nhưng bao nhiêu năm thương nhớ, bao nhiêu thời gian dằn vặt này.

Hắn phải làm sao để bày tỏ nỗi tương tư khổ sở này với Ngu An Ca đây?

Lại phải làm sao để thổ lộ hết tâm ý tràn đầy trong lòng mình?

Chưa đợi hắn nghĩ thông suốt, giọng nói của Ngu An Ca lại vang lên từ phía sau: “Vương gia, ta phải đến quan nha rồi, vương gia nếu không còn việc gì khác thì hãy sớm trở về vương phủ đi.”

Cứ ở mãi chỗ nàng cũng không phải là cách hay.

Thương Thanh Yến hít một hơi thật sâu: “Được, chỉ là bộ y phục này...”

Ngu An Ca nói: “Y phục vương gia cứ mặc về đi, không cần trả lại đâu.”

Thương Thanh Yến thầm cảm thấy may mắn vì mình đang quay lưng về phía Ngu An Ca, nếu không sẽ bị nàng nhìn thấy khóe miệng không thể kìm nén được của hắn.

Trước khi đi, Thương Thanh Yến nhìn Ngu An Ca rồi nói: “Có một chuyện cũ, không biết có nên nhắc lại hay không.”

Ngu An Ca nói: “Vương gia cứ nói thẳng là được.”

Thương Thanh Yến nói: “Lệnh muội đã cảm ơn nhầm người rồi, năm đó khi lệnh muội bị sốt cao, chính ta là người đã mời đại phu, chứ không phải Tân Lục Lang.”

Nói xong câu này, Thương Thanh Yến bước vào trong bóng râm của lùm cây, để mặc Ngu An Ca đứng đó ngẩn ngơ rất lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.