Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 310

Cập nhật lúc: 08/05/2026 12:02

Ngu An Hòa ngồi bệt dưới đất, muốn khóc nhưng chẳng dám để rơi nước mắt, muốn nói điều gì đó lại chẳng thốt nên lời.

Nhìn thấy nụ cười trên gương mặt Ngu Đình càng lúc càng hiền hậu, Ngu An Hòa tủi thân thốt lên: “Con thật sự không dám nữa đâu.”

Ngu Đình hỏi: “Không dám chuyện gì nữa?”

Ngu An Hòa nào có biết, hắn vắt óc suy nghĩ cũng chẳng thể ngờ được bản thân mình rốt cuộc đã sai ở đâu.

Mấy câu trả lời hắn dày công suy nghĩ đều bị phụ thân phủ nhận sạch trơn, nếu cứ đoán bừa tiếp thì không biết phải chịu bao nhiêu đòn roi đây.

Ngu An Hòa thưa: “Thật sự là không dám nữa đâu ạ, sau này con đều sẽ sửa đổi.”

Ngu Đình cười lạnh một tiếng, chẳng ai hiểu con bằng cha, Ngu An Hòa mà sửa được thì đã sửa từ lâu rồi.

Ngu Đình nói: “Thật là đứa con trai ngoan của ta, ngay cả mình sai ở đâu cũng không biết, phạt thêm hai mươi gậy nữa.”

Cả người Ngu An Hòa run rẩy một cái, gậy còn chưa đ.á.n.h xuống mà hắn đã thấy khắp người đau nhức rồi.

Nhưng hắn cũng không dám phản kháng, chỉ ngồi bệt dưới đất, tủi thân hỏi: “Vậy rốt cuộc con sai ở đâu ạ?”

Ngu Đình đứng thẳng người dậy, nhìn lên bài vị liệt tổ liệt tông trong từ đường: “Con sai ở chỗ thân là con trai của ta, là huynh trưởng của muội muội con, vậy mà không thể gánh vác trọng trách gia tộc, gặp chuyện chỉ biết để muội muội con đứng ra chống đỡ.”

Dẫu cho Ngu An Ca biết rằng, khi phụ thân dạy bảo người khác thì không thích kẻ khác xen vào, nhưng điểm này nàng thật sự phải kêu oan cho huynh trưởng một tiếng.

Nàng là người đã trải qua cảnh nhà tan cửa nát ở kiếp trước, kiếp này vì muốn thay đổi vận mệnh gia đình và đất nước nên mới thay thế huynh trưởng vào kinh, chuyện này không thể trách lên đầu huynh trưởng được.

Nhưng Ngu An Ca còn chưa kịp mở miệng, Ngu Đình đã nhìn nàng với ánh mắt đầy giận dữ: “Ta biết con muốn nói gì, câm miệng cho ta, nợ của con ta còn chưa tính sổ đâu.”

Ngu An Ca còn chưa kịp hé môi đã phải ngậm lại.

Ngu Đình lại nhìn về phía Ngu An Hòa: “Phải, chuyện thay con vào kinh là chủ ý của muội muội con, làm trước báo sau, nhưng nếu con có chút chí khí, có chút bản lĩnh thì muội muội con đã không đến mức chẳng thể yên lòng về con, mà phải mạo hiểm nữ cải nam trang.”

Ngu An Hòa lúc nãy còn thấy hơi tủi thân, giờ nghe những lời này liền cúi đầu nhận lỗi.

Đúng thật là do hắn không có bản lĩnh, không có tâm mắt, bị người ta hãm hại còn giúp kẻ đó đếm tiền, thế nên muội muội mới phải dấn thân vào chốn hiểm nguy.

Ngu An Hòa quỳ thẳng lưng dậy, cam tâm tình nguyện nói với Ngu Đình: “Hài nhi biết lỗi, phụ thân cứ phạt đi ạ.”

Ngu Đình đưa tay ra: “Lấy gậy quân pháp tới đây.”

Ngu Đình chưa bao giờ dùng gia pháp của dòng họ, thứ đó vốn mềm yếu vô lực, ông dạy dỗ con cái xưa nay luôn dùng quy củ trong quân đội.

Ngu An Ca lấy gậy quân pháp tới, đặt vào tay Ngu Đình.

Ngu Đình chưa vội đ.á.n.h ngay mà nhìn sang Ngu An Ca nói: “Đến lượt con rồi.”

Bùm một tiếng, Ngu An Ca dứt khoát quỳ xuống, nhận lỗi một cách gọn gàng: “Nữ nhi biết lỗi.”

Ngu Đình cầm gậy quân pháp: “Con sai ở đâu?”

Ngu An Ca thưa: “Nữ nhi không nên giấu phụ thân và huynh trưởng, nữ cải nam trang, thay thế huynh trưởng vào kinh.”

Ngu Đình hừ lạnh một tiếng: “Còn gì nữa?”

Xem ra câu này đã nói đúng ý rồi, nhưng còn điều gì nữa thì Ngu An Ca nghĩ không ra.

Chẳng lẽ phụ thân đã nhìn ra dã tâm lớn lao của nàng rồi sao.

Phụ thân là một vị quan trung thành và ngay thẳng, Ngu An Ca không dám thừa nhận điều đó, chỉ thành thật thưa: “Nữ nhi không biết ạ.”

Ngu Đình liền nói: “Hai mươi gậy.”

Gương mặt Ngu An Ca đầy vẻ nghiêm nghị, nhận lấy hình phạt.

Trái lại, Ngu An Hòa vừa rồi còn run bần bật nay lại chủ động nói: “Hai mươi gậy này hãy để con chịu thay cho muội muội, con hiện giờ là tiểu thư lá ngọc cành vàng không ra khỏi cửa, nhưng muội muội còn có chức quan trên người, nàng không thể mang vết thương đi tới quan sở được.”

Ngu Đình không màng tới Ngu An Hòa, mà nhìn Ngu An Ca nói: “Con sai ở chỗ khi Sầm Gia Thụ tìm tới tận cửa, con đã không dùng đôi bàn tay cầm kiếm của mình mà tát thẳng mấy cái vào mặt hắn.”

Tính khí của Ngu An Ca vốn không tốt, điểm này chính là di truyền từ phụ thân nàng.

Phụ thân nàng ở trong quân ngũ luôn nói một là một, hai là hai, phàm là kẻ nào phụ tình bạc nghĩa, đôi bàn tay vừa dày vừa nặng của ông sẽ giáng thẳng xuống mặt kẻ đó một cách chuẩn xác.

Nhớ có năm nọ, trong thành có gã lính hèn cậy mình là quân gia nên đã ngủ với một cô nương bán kẹo mạch nha, cô nương ấy m.a.n.g t.h.a.i nhưng gã lính này xong chuyện liền phủi tay không nhận, trực tiếp theo quân ra khỏi thành mà đi.

Cô nương bán kẹo ấy cũng là người kiên cường, mang cái bụng bầu vượt gần hai trăm dặm đường bộ tới tận doanh trại quân đội để tìm gã phụ bạc đó.

Ngu Đình biết chuyện liền lệnh cho binh sĩ các doanh tập hợp lại, để cô nương ấy nhận mặt từng người một.

Cuối cùng cô nương ấy cũng tìm thấy gã bội bạc đó.

Nhưng gã đó mặt dày không chịu thừa nhận, còn mắng cô nương ấy là hạng lăng loàn, không biết cái t.h.a.i trong bụng là giống của ai.

Cô nương ấy vốn chẳng muốn chuyện vụng trộm này, chỉ vì sinh ra trong nhà nghèo khó, cha mẹ mất sớm, anh chị dâu chê nàng là thứ tốn cơm tốn gạo nên tính gả nàng làm thiếp cho một lão địa chủ mù lòa để đổi lấy một con trâu cày ruộng.

Cô nương đương tuổi thanh xuân, dĩ nhiên không muốn làm thiếp cho lão già mù, vừa vặn lúc bán kẹo thì gặp gã lính này, gã dùng lời đường mật lừa gạt rằng sẽ cưới nàng về nhà làm vợ lính, từ nay về sau không ai dám bắt nạt nữa, thế là cô nương khờ khạo bị lừa vào ruộng lúa.

Nay gã này không những không nhận mà còn hắt nước bẩn lên người nàng, cô nương chịu không nổi nỗi nhục nhã này, khóc không thành tiếng, nói rằng không muốn sống nữa.

Ngu Đình chỉ nói với cô nương một câu: “Nhìn cho kỹ, quân gia sẽ biểu diễn cho nàng xem cảnh quay con quay.”

Thế là Ngu Đình xắn tay áo lên, lộ ra những bắp thịt cuồn cuộn nổi đầy gân xanh, khi cô nương còn chưa kịp phản ứng thì ông đã giáng một cái tát trời giáng vào mặt gã lính kia.

Tiếp sau đó là cái thứ hai, thứ ba…

Gã lính đó thật sự giống như một con quay, bị tát cho quay cuồng tại chỗ, dẫu có ngã xuống đất cũng bị Ngu Đình túm cổ áo lôi dậy để tiếp tục tát, tiếp tục quay.

Cô nương vốn đang thấy cuộc đời tăm tối, nhìn thấy gã phụ bạc bị đ.á.n.h như vậy cũng đã nín khóc mỉm cười.

Ngu Đình đuổi gã lính đó ra khỏi quân doanh, tước bỏ thân phận quân hộ, biết rằng gã này chắc chắn sẽ ôm hận trong lòng, cô nương bán kẹo dẫu có gả cho hắn cũng chẳng được yên ổn.

Thế nên Ngu Đình hứa sẽ để cô nương sinh con ra, quân doanh sẽ nuôi dưỡng.

Điều đáng nói là cô nương ấy sinh được một đôi nam nữ song sinh, tính theo tuổi tác thì chỉ nhỏ hơn hai anh em Ngu An Ca một tuổi.

Tên là do Ngu Đình đặt, đứa con trai tên là Ngư Thư, đứa con gái tên là Nhạn Bạch.

Họ lớn lên trong quân doanh, năm Ngu An Ca bảy tuổi tới biên quan, Ngu Đình đã để họ đi theo bên cạnh nàng.

Đó là một chuyện cũ từ rất lâu rồi, xa hơn nữa, bàn tay của ông còn từng tát cả người em trai khác mẹ là Ngu Nghênh.

Ngày Hướng Di gả vào phủ họ Ngu, phải lẻ bóng trong tân phòng, cũng chính là Ngu Đình đã lôi Ngu Nghênh dậy từ trong phòng tiểu thiếp, tát cho hai cái rồi tống vào phòng của Hướng Di.

Nếu không có chuyện đó thì Hướng Di cũng chẳng m.a.n.g t.h.a.i Uyển Vân, những ngày tháng của bà ở phủ họ Ngu sẽ càng thêm gian nan.

Nhưng tất cả những điều này đều chứng minh rằng bàn tay của Ngu Đình chuyên trị những kẻ phụ lòng.

Vậy mà bàn tay to như cái quạt của ông lại chưa tát vào mặt Sầm Gia Thụ, đó chẳng khác nào là một sự sỉ nhục đối với bàn tay này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.