Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 331

Cập nhật lúc: 09/05/2026 10:01

Lời này nói ra thật kỳ lạ, Ngu An Hòa mặt mày ngơ ngác hỏi: “Ngươi đang nói gì vậy, còn không mau đứng dậy.”

Thúy Khiếu liếc nhìn đám người trong điện Quảng Lan đang tiến về phía mình, ánh mắt hiện lên vẻ quyết tuyệt: “Ngài mau chạy đi!”

Dẫu cho Ngu An Hòa có đơn thuần đến đâu thì lúc này cuối cùng cũng nhận ra có điều bất thường, nhìn thấy đám người hầu đang dần tiến lại gần, Ngu An Hòa hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Thúy Khiếu nói: “Trong rượu ngài uống có t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c, bọn họ muốn hủy hoại sự trong sạch của người, mau chạy đi!”

Thuốc k.í.c.h d.ụ.c?

Hèn chi trong trời đông giá rét thế này mà hắn lại thấy nóng nảy khắp người.

Chỉ là bọn họ rốt cuộc là ai?

Kẻ nào muốn hủy hoại sự trong sạch của hắn?

Hiện tại hắn đang ở đây với thân phận của muội muội, là kẻ nào mà lòng dạ lại độc ác đến nhường này?

Ngu An Hòa sắc mặt đại biến, lập tức nghĩ đến chén rượu kia Tam công chúa cũng đã uống vài ngụm, trong phút chốc sợ đến mức toát mồ hôi lạnh.

Ngu An Hòa nhìn Thúy Khiếu hỏi: “Ta với ngươi không oán không thù, tại sao ngươi lại hại ta?”

Nước mắt Thúy Khiếu không ngừng rơi lã chã: “Nô tỳ cũng là bị ép buộc, tiểu thư mau chạy đi! Nếu không sẽ không kịp mất!”

Ngu An Hòa nhìn ra được nỗi khổ tâm không thể tự chủ của nàng ta.

Ngu An Hòa lập tức định quay người đi tìm Tam công chúa, nhưng vẫn không quên Thúy Khiếu còn đang nằm rạp dưới đất: “Ta đi rồi, ngươi phải làm sao?”

Thúy Khiếu thấy đám người hầu chỉ còn cách vài bước chân, vành mắt đỏ hoe.

Nàng từ khi sinh ra đã mang thân phận nô tỳ, làm trâu làm ngựa cho các bậc quyền quý hơn mười năm trời, ngay cả cha mẹ ruột cũng chẳng coi nàng là con người.

Sau khi vào cung, giá trị duy nhất để nàng tồn tại chính là vào thời khắc mấu chốt sẽ trở thành một quân cờ bị Thôi hoàng hậu tùy ý vứt bỏ, dùng mạng sống của chính mình để đổi lấy việc cả nhà thoát khỏi thân phận nô tịch.

Không ai biết rằng nàng không muốn c.h.ế.t, dù có phải làm nô làm tì, bị giam cầm trong bốn bức tường cao thì nàng cũng không muốn c.h.ế.t một cách hồ đồ như thế này.

Cho dù có ai đó biết nàng không muốn c.h.ế.t thì cũng chẳng ai bận tâm đến ý muốn cầu sinh của nàng.

Nhưng cố tình lại là Ngu tiểu thư, tại sao người mà nàng hãm hại lại bày tỏ thiện ý lớn lao đến thế, lại nhìn thấu được nỗi sợ hãi của nàng.

Thế nhưng đã quá muộn rồi.

Không còn kịp nữa rồi.

Kể từ khoảnh khắc nàng bưng chén rượu kia lên bàn, dù thành hay bại, nàng đều không thể sống sót.

Thúy Khiếu nhìn sâu vào Ngu An Hòa một cái, ánh mắt đầy bi ai, nóng lòng và hoảng hốt nói: “Người mau chạy đi! Nếu như bị bắt, cầu xin người ngàn vạn lần đừng khai ra nô tỳ! Cầu xin người, cầu xin người!”

Nàng c.h.ế.t thì cũng thôi đi, nhưng người nhà nàng không thể bị liên lụy.

Trong nháy mắt, đám người hầu kia đã tới trước mặt Ngu An Hòa.

Ngu An Hòa biết mình không thể mang tiểu cung nữ này đi cùng, muội muội không biết đang ở đâu, Tam công chúa cũng đã uống rượu.

Mọi thứ đều loạn cả rồi.

Đám người hầu đuổi tới, kẻ nào kẻ nấy ra vẻ quan tâm nói: “Ngu tiểu thư sao lại ngã thế này, để nô tài đỡ người qua đó.”

Ngu An Hòa nhìn những bàn tay đang chìa ra phía mình, sau đó quay người vắt chân lên cổ mà chạy.

Dưới hành lang có chút tuyết đọng, Ngu An Hòa chạy một cách chật vật và vội vã.

Mấy tên người hầu đuổi theo phía sau, một tên trong đó đưa tay chộp lấy cánh tay Ngu An Hòa.

Ngu An Hòa vốn có học võ, tuy võ nghệ không tinh thông nhưng cũng không phải hạng người hầu này có thể bắt được, hắn dùng sức một cái liền xô ngã tên đó xuống đất, kéo theo cả hai tên phía sau cùng ngã nhào vào đống tuyết.

Ngu An Hòa không hề dừng lại, tiếp tục cắm đầu chạy thẳng.

Trong lòng hắn ghi nhớ kỹ lời tiểu cung nữ kia dặn, đi ngang qua rất nhiều người trong cung nhưng không biết ai tốt ai xấu, dù có người ngăn lại hỏi han hắn cũng không dám dừng bước.

Một luồng hơi nóng luân chuyển khắp người, trong đầu Ngu An Hòa chỉ canh cánh lo cho Tam công chúa.

Loại t.h.u.ố.c này thực sự quá tà tính, Tam công chúa tuổi còn nhỏ, chẳng hiểu sự đời, huống hồ nàng còn đang say rượu, nếu như bị đám thái giám cung nữ cởi bỏ y phục thì chẳng phải sẽ bị bêu rếu sao?

Ngoài ra, Ngu An Hòa cũng không biết bình rượu có thêm phụ gia kia là chỉ để đối phó với một mình hắn, hay là tính kế cả Tam công chúa vào trong đó.

Dẫu sao lúc Thúy Khiếu bưng lên cũng không hề dặn dò rằng rượu đó không được cho Tam công chúa uống.

Ngu An Hòa cứ thế gặp người là chạy, thấy cung điện nào là lẻn vào tìm Tam công chúa.

Có lẽ là do lòng thành linh ứng, khi đi đến một góc khuất, Ngu An Hòa nghe thấy tiếng nũng nịu của Tam công chúa vọng ra từ bên trong: “Nóng c.h.ế.t mất! Mau đi lấy nước tới đây!”

Ngu An Hòa dừng bước, đợi đám người hầu đi ra ngoài rồi mới lặng lẽ lẻn vào trong.

Cũng may đêm nay có đại yến, việc quân việc quan quá nhiều nên nhân thủ không đủ, hai tiểu cung nữ dìu Thương Lạc Tĩnh qua đây người trước người sau đều đi lấy nước cho nàng, tạo cơ hội cho Ngu An Hòa lẻn vào.

Cẩn thận lại gần giường, Ngu An Hòa thấy Thương Lạc Tĩnh mặt mày đỏ bừng, trong miệng vô thức thốt ra những tiếng rên rỉ nhỏ.

Nàng đưa tay kéo cổ áo, để lộ ra vùng cổ và xương quai xanh trắng ngần, Ngu An Hòa vội vàng đưa tay giữ lấy nói: “Đừng xé y phục.”

Thương Lạc Tĩnh dần dần mở mắt, khoảnh khắc nhìn thấy Ngu An Hòa, đôi mắt nàng sáng lên: “Ngu tỷ tỷ, sao tỷ lại tới đây?”

Ngu An Hòa nhớ lại lời Thúy Khiếu, vội vàng hỏi: “Muội hiện tại cảm thấy thế nào?”

Gương mặt Thương Lạc Tĩnh đỏ gay, trong mắt cũng vằn lên những tia m.á.u: “Muội nóng quá, đầu cũng choáng váng nữa, muội không bao giờ muốn uống rượu nữa đâu, chẳng ngon chút nào, lại còn làm người ta khó chịu.”

Ngu An Hòa nhìn thấy ngoài việc choáng váng do say rượu ra, tình trạng của nàng cũng giống hệt mình, liền biết nàng cũng đã trúng chiêu rồi.

Ngu An Hòa vừa trải qua một phen kinh hoàng suýt bị hủy hoại sự trong sạch, giờ đây nhìn đâu cũng thấy kẻ xấu.

Ngu An Hòa kéo Thương Lạc Tĩnh từ trên giường dậy nói: “Chỗ này không an toàn, ta đưa muội ra ngoài.”

Thương Lạc Tĩnh vẻ mặt mờ mịt: “Đi đâu cơ?”

Ngu An Hòa nói: “Đưa muội ra ngoài cho mát mẻ.”

Thương Lạc Tĩnh ngây ngô để Ngu An Hòa dắt đi, bên ngoài trời đông giá rét nhưng Thương Lạc Tĩnh lại cảm thấy toàn thân thư thái hơn nhiều.

Ngu An Hòa nắm tay nàng, dọc đường đi đông trốn tây núp.

Hắn cũng không biết mình đã đi đến đâu, đi được vài bước lại quay đầu nhìn Thương Lạc Tĩnh.

Đáng lẽ ra người thông thạo hoàng cung nhất là Thương Lạc Tĩnh, nhưng lúc này ý thức nàng lại hỗn loạn, chỉ biết cười ngây dại.

Ngu An Hòa mặt đầy cay đắng, sớm biết trong hoàng cung nơi nơi đều là cạm bẫy, hắn cứ ngỡ mình đã đủ cẩn thận rồi, kết quả là hắn vẫn kéo theo Thương Lạc Tĩnh cùng rơi xuống hố, đúng là phòng không xuể mà.

Hai người không biết đã đi bao xa, trên người trên đầu phủ đầy tuyết trắng xóa mới đến được một nơi không có người qua lại.

Chạy suốt một quãng đường, hơi rượu của Thương Lạc Tĩnh hoàn toàn bốc lên, đôi chân nhũn ra, sắp sửa ngồi bệt xuống đất.

Ngu An Hòa vội vàng ôm lấy nàng từ phía sau: “Đừng, đừng ngã xuống.”

Thương Lạc Tĩnh nói: “Mát mẻ lắm rồi, chỗ này đủ mát mẻ rồi, muội không đi nổi nữa.”

Ngu An Hòa thấy xung quanh yên tĩnh, chắc chắn đã thoát khỏi nguy hiểm, liền nói: “Vậy thì ở đây, không đi lung tung nữa.”

Thương Lạc Tĩnh lẩm bẩm: “Muội khó chịu quá.”

Ngu An Hòa muốn nới lỏng cổ áo, nhưng lý trí của hắn vẫn còn đó, chỉ đành lặng lẽ chịu đựng, gió lùa vào chiếc khăn quàng lông thỏ ẩm ướt khiến hắn lúc lạnh lúc nóng.

Ngu An Hòa nói: “Ta biết muội rất khó chịu, vì ta cũng đang rất khó chịu, nhưng muội hãy ráng chịu đựng một chút, ta cũng đang chịu đựng đây.”

Thương Lạc Tĩnh vốn đã say khướt, cứ muốn trượt xuống đất, nàng lẩm bẩm: “Đây chính là cảm giác khi say sao?”

Ngu An Hòa không biết giải thích với nàng thế nào, chỉ đành nói: “Phải, cho nên sau này muội ngàn vạn lần đừng có uống rượu.”

Thương Lạc Tĩnh cười hì hì: “Tỷ có thể ôm muội từ phía trước được không? Tư thế này làm muội khó chịu quá.”

Ngu An Hòa do dự một lát, tuy hiện tại hắn đang đứng đây với thân phận của muội muội, nhưng hắn biết rõ mười mươi mình là một nam t.ử thực thụ.

Không chỉ có vậy, hắn còn là một nam t.ử đang trúng t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c.

Ông trời ơi, cả đời này hắn tích đức làm việc thiện, tại sao lại gặp phải chuyện như thế này?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.