Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 337
Cập nhật lúc: 09/05/2026 10:02
Chẳng đợi Ngu Đình tiến lên mở cửa, Ngu An Ca "bộp" một tiếng, bỗng nhiên quỳ rạp xuống trước mặt Ngu Đình, rốt cuộc cũng ngăn được bước chân của ông.
Ngu An Ca ngước đầu nhìn Ngu Đình, trong mắt không thể kìm nén được mà lộ ra vẻ oán hận: “Phụ thân, dù ngài không màng đến bản thân mình, lẽ nào cũng chẳng thèm để tâm đến con và huynh trưởng sao?”
Ngu An Ca không thể không hận.
Chẳng một ai biết rằng, vào lúc Hoàng thượng ban cho phụ thân bát súp vây cá đó, nỗi hận trong lòng nàng đã lên đến đỉnh điểm.
Dựa vào cái gì chứ?
Dựa vào cái gì mà bất kể kiếp trước hay kiếp này, đều là phụ thân và đội quân Thần Uy phải chịu đói chịu rét nơi biên ải, còn Hoàng thượng và đám người hoàng thất lại ở trong cung điện ấm áp uống rượu hưởng lạc!
Nếu chỉ dừng lại ở đó, vẫn có thể dùng đạo quân thần để lấp l.i.ế.m đi sự chênh lệch quá lớn này.
Nhưng Hoàng thượng lại cố tình ban xuống bát súp vây cá khiến phụ thân phát bệnh, cũng giống như kiếp trước, phụ thân nhìn thấy t.h.i t.h.ể của huynh trưởng, dù đau đớn đến xé lòng, nhưng trước sự nhòm ngó của nước Lương, ngài cũng chẳng hề nảy sinh nửa phần ý định mang quân lên kinh để đòi lại một lẽ công bằng.
Ngu An Ca cuối cùng cũng nhận ra, đối với đạo quân thần mà phụ thân hằng tôn thờ, nàng không phải là không có oán trách.
Nàng oán sự trung trực của phụ thân, càng hận sự bạc bẽo của Hoàng thượng.
Chim hết thì cất cung, thỏ c.h.ế.t thì hầm ch.ó.
Nếu trung thần lương tướng nhất định phải đối mặt với kết cục như vậy, thì hà tất phải đổ m.á.u nóng, dốc sức vì hoàng thất làm gì?
Ngu An Hòa thấy muội muội quỳ xuống, lập tức chẳng màng đến thân thể còn suy nhược, từ trên giường đứng dậy, cũng quỳ xuống trước mặt Ngu Đình.
Chỉ là đối mặt với sự phản kháng mãnh liệt của Ngu An Ca, trong mắt Ngu An Hòa lại thêm mấy phần mờ mịt, luống cuống.
Ngu Đình khi chạm phải ánh mắt đầy oán giận của nữ nhi thì bị dọa cho giật mình.
Mà lời của nàng cũng khiến ông không thể bước thêm bước nào ra ngoài nữa.
Ngu An Ca vội vàng nói: “Phụ thân ngài cũng đã bảo chuyện này hệ trọng vô cùng, lúc đó huynh trưởng nghe lén được tin tức đã bị Phương nội thị nhận ra, Thái t.ử và Cẩm phi chắc chắn sẽ tiêu hủy chứng cứ, Hoàng thượng nếu không lục soát ra được gì, có lẽ trong thời gian ngắn sẽ không làm gì phụ thân, nhưng con và huynh trưởng ở lại thành Vong Xuyên này chính là cá trên thớt, mặc cho Thái t.ử xâu xé!”
Sắc mặt Ngu Đình khó coi đến cực điểm.
Vành mắt Ngu An Ca đỏ hoe: “Chẳng lẽ trong lòng phụ thân, việc tận trung với Hoàng thượng còn quan trọng hơn mạng sống của anh em con sao?”
Ngu An Hòa cũng vội vàng lau nước mắt nơi khóe mắt, ôm lấy vai Ngu An Ca nói: “Muội muội, chúng ta lẽ ra nên nhận ra từ sớm, trước năm bảy tuổi chúng ta đâu có được ở bên cạnh phụ thân, sau khi tới thành Vong Xuyên, phụ thân cũng bận rộn quân vụ, ít khi quan tâm đến hai anh em mình. Muội đừng hỏi những lời tự chuốc lấy nhục nhã như thế nữa, chúng ta sao bì được với vị Hoàng thượng mà phụ thân đã tận trung bao nhiêu năm chứ?”
Ngu Đình hít sâu một hơi: “Chuyện này quá lớn, hai đứa các con đừng ở đây mà quấy nhiễu nữa.”
Ngu An Ca trong lòng mang nặng gánh nặng, lời nói khó tránh khỏi mang theo cảm xúc mãnh liệt: “Phụ thân không màng bản thân mình, không màng đến anh em con, lẽ nào cũng chẳng màng đến đội quân Thần Uy và sự an nguy nơi biên ải sao?”
Ngu Đình đáp: “Chính vì ta để tâm, nên mới không thể không nói! Nếu Hoàng thượng có mệnh hệ gì, cuộc tranh giành ngấm ngầm giữa mấy vị hoàng t.ử sẽ bị phơi bày ra ngoài, đến lúc đó quân Lương thừa cơ đột nhập, thiên hạ sẽ nguy khốn!”
Ngu An Ca nói: “Thật nực cười, phụ thân để tâm đến sự an nguy của Hoàng thượng, để tâm đến thiên hạ thái bình, nhưng Hoàng thượng lại chỉ nghĩ làm sao để ngồi vững ngai vàng, làm sao để kiềm chế đội quân Thần Uy, làm sao để chèn ép phụ thân!”
Ngu Đình nói: “Đây là hai chuyện khác nhau! Con đừng có vơ đũa cả nắm!”
Ngu An Ca lại bảo: “Đây không phải hai chuyện khác nhau! Làm bậc quân vương mà trong mắt chẳng có dân sinh, nếu Hoàng thượng có một chút để tâm đến bách tính Đại Ân, ngài ấy đã không trì hoãn mãi việc tăng cường quân bị, đã không dùng tiền thuế muối ở Giang Nam để xây dựng lại cung điện!”
“Còn cả đêm qua nữa, đêm qua cung yến náo loạn đến mức đó, Hoàng thượng thật sự không nhận ra sao? Kẻ đứng sau màn ngang ngược như vậy, chẳng lẽ lại không có sự dung túng của Hoàng thượng!”
“Hoàng thượng tại sao lại dung túng? Tại sao lại ban súp vây cá cho phụ thân, chẳng phải là muốn người nhà họ Ngu phải bêu xấu tại cung yến, để ngài ấy mượn cớ đó mà không chấp thuận thỉnh cầu của phụ thân sao.”
Một tràng lời nói của Ngu An Ca khiến Ngu Đình cứng họng, trong lòng cũng dấy lên một nỗi ớn lạnh sâu sắc.
Và sau khi Ngu An Ca nói thêm một câu nữa, nỗi ớn lạnh đó đã lên đến đỉnh điểm.
“Vị đế vương như vậy, có gì để mà tận trung chứ!”
Ngu Đình không thể nhịn thêm được nữa, lớn tiếng quát tháo: “Con đúng là đại nghịch bất đạo!”
Ông giơ cao tay định đ.á.n.h Ngu An Ca, nhưng khi chạm phải ánh mắt đầy bi phẫn và uất ức của nàng, ông đã khựng lại.
Ông không biết Ngu An Ca bị làm sao, tại sao sau khi đến kinh thành lại nảy sinh ra ý nghĩ đáng sợ nhường này.
Ngu An Ca đầy vẻ oán giận: “Có minh quân mới có trung thần, Hoàng thượng không xứng để con tận trung với ngài ấy!”
Ngu Đình bị chọc giận không hề nhẹ, ông nghiến răng nói: “Tổ huấn của họ Ngu ta, xem ra con đã quên sạch sành sanh rồi!”
Ngu An Ca bướng bỉnh cãi lại: “Đạo nếu không đúng, tại sao phải tuân theo!”
Ngu Đình quát: “Con! Gia pháp! Ta phải thỉnh gia pháp!”
Ngu An Hòa vội vàng chắn trước mặt Ngu An Ca: “Phụ thân, không đến mức đó, không đến mức đó đâu! Muội muội chỉ nói lời nóng nảy nhất thời thôi, suy cho cùng vẫn là vì lo lắng cho ngài và con!”
Ngu An Ca lại đẩy mạnh huynh trưởng ra khỏi trước mặt mình: “Con không nói lời nóng nảy, tất cả đều là lời thật lòng!”
Ngu Đình quá hiểu đứa nữ nhi này của mình, một khi đã bướng lên thì chín trâu cũng không kéo lại được.
Nhưng suy nghĩ của nàng quá đỗi đáng sợ!
Hôm nay nàng bất mãn với Hoàng thượng, biết rõ Hoàng thượng bị Thái t.ử hạ độc mà cố tình vờ như không biết, còn ngăn cản ông vào cung bẩm báo.
Ngày mai, liệu nàng có muốn dẫn binh đ.á.n.h vào kinh thành, khiến thiên hạ đại loạn, tự mình ngồi lên ngai vàng kia không!
Ngu Đình đưa bàn tay lớn ra, túm lấy vai Ngu An Ca rồi lôi ra ngoài, hướng thẳng về phía nhà thờ tổ.
Ngu An Ca đầy vẻ quật cường, mặc cho Ngu Đình lôi nàng đi.
Ngu An Hòa đuổi theo phía sau, miệng không ngừng bảo Ngu An Ca chỉ nói lời nóng nảy, Ngu An Ca thì cứ vươn cổ lên khẳng định mình nói thật lòng, khiến Ngu An Hòa lo đến giậm chân.
Người trong phủ thấy họ như vậy, chẳng một ai dám tiến lên.
Suốt dọc đường đến nhà thờ tổ, Ngu An Ca thậm chí chẳng đợi Ngu Đình mở lời, đã tự giác quỳ xuống trước bài vị của liệt tổ liệt tông.
“Liệt tổ liệt tông trên cao chứng giám, họ Ngu ta đời đời kiếp kiếp tận trung với hoàng thất, da ngựa bọc thây, nay lại chịu sự ngờ vực của Hoàng thượng, nếu liệt tổ liệt tông có chút thấu tình đạt lý, thì nên hiểu cho lòng muốn phò tá minh quân của tôn nữ, chứ không phải tuân theo quy củ cũ kỹ, giữ khư khư cái sự ngu trung.”
Ngu Đình lúc này đã rút cây gậy gia pháp ra, chỉ vào Ngu An Ca nói: “Con im miệng cho ta! Vi phụ bảo con đến nhà thờ tổ là để nhận lỗi, chứ không phải để con nói những lời đại nghịch bất đạo này!”
Ngu An Ca đỏ mắt nói: “Đạo nếu không đúng, tại sao không thể nghịch!”
Ngu An Hòa sắp bị muội muội dọa c.h.ế.t khiếp rồi, muốn bịt miệng nàng lại nhưng bị Ngu An Ca gạt mạnh ra.
Ngu Đình đã tức điên lên rồi, ông giơ cây gậy quân đội lên, đ.á.n.h một gậy thật mạnh vào lưng Ngu An Ca: “Hôm nay nếu con không bỏ cái ý nghĩ đại nghịch bất đạo này đi, ta sẽ đ.á.n.h cho đến khi con đổi ý thì thôi!”
Ngu An Ca khẽ rên rỉ một tiếng, ngay sau đó Ngu An Hòa lao đến ôm lấy nàng, che chắn cho nàng không một kẽ hở.
Nhưng Ngu An Hòa không ngăn được miệng của muội muội, Ngu An Ca quay đầu lại, cảm xúc kích động nói: “Trừ phi ngài đ.á.n.h c.h.ế.t con, nếu không con tuyệt đối không thay đổi!”
