Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 364
Cập nhật lúc: 10/05/2026 06:05
Thương Thanh Yến cảm thấy trước mắt một mảnh mịt mù, bên tai tràn ngập đủ loại âm thanh ồn ã.
Đến khi ý thức trở lại, hắn liền nhìn thấy khắp cung người hầu đi tới đi lui như dệt cửi, gương mặt ai nấy đều mang theo vẻ hoảng hốt và không biết làm sao.
Thương Thanh Yến không biết mình đã đến ngự thư phòng bằng cách nào, chỉ là khi hắn bần thần đẩy cửa ra, đập vào mắt chính là mẫu hậu đang ôm lấy phụ hoàng của hắn.
Mẫu hậu giàn giụa nước mắt, giống như một đóa sen trắng lay động trong gió, thật không nơi nương tựa.
Thương Thanh Yến từng bước đi vào trong điện, cuối cùng quỳ gối trước mặt phụ hoàng, dùng ngón trỏ thăm dò hơi thở nơi cánh mũi.
Thương Thanh Yến lần đầu tiên ý thức được cái c.h.ế.t là gì, giống như sấm sét của định mệnh, giáng thẳng xuống đỉnh đầu hắn.
Khiến hắn có miệng khó nói, có lệ khó rơi, muốn hít thở nhưng lại bị người ta nhấn chìm trong làn nước u tối lạnh lẽo.
Dù có vùng vẫy thế nào cũng vô ích.
Mẫu hậu của hắn ôm lấy n.g.ự.c, nghẹn ngào nói: “Thanh Yến! Phụ hoàng con... qua đời rồi...”
Hai chữ "qua đời" vừa thốt ra, liền không còn đường quay lại.
Kèm theo đó là từng hồi chuông vang lên, vang vọng khắp cung điện, vang khắp Thịnh Kinh, vang khắp thiên hạ.
Quần thần khóc t.h.ả.m, bách tính đau thương.
Đến đêm, Thương Thanh Yến như một bóng ma, quay lại ngự thư phòng, người hầu trực đêm định thắp đèn cho hắn, hắn lại đón lấy ánh nến rồi bảo người hầu lui ra.
Hắn chạm vào từng góc của ngự thư phòng, cuối cùng mang theo lòng dũng cảm to lớn, mở ngăn kéo bí mật dưới bàn ngự.
Trong ngăn kéo lặng lẽ đặt một bình t.h.u.ố.c, chưa hề bị ai động vào.
Bên ngoài bỗng nhiên có một tia chớp, soi sáng cung điện sáng như ban ngày.
Mọi tâm tư quỷ quyệt ám muội thảy đều bị phơi bày dưới tia chớp này.
Vị Thái t.ử nhỏ im lặng suốt cả ngày bắt đầu òa khóc nức nở, hắn run rẩy khắp người, không ngừng hét lên, trên mặt mang theo vẻ kinh hoàng không thể diễn tả.
Người hầu túc trực bên ngoài nghe thấy động tĩnh xông vào, nhìn thấy vị Thái t.ử nhỏ vốn luôn chín chắn trước tuổi lúc này gương mặt vặn vẹo, vô cùng đáng sợ.
Giống như bị quỷ nhập tràng, cũng giống như bị ác sát đoạt hồn.
Thương Thanh Yến cứ thế hét lớn, hét đến khản cả cổ, hét đến mất thần trí, hét đến mức ngất đi, hét đến mức khiến mọi kẻ ôm lòng bất lương không được yên ổn.
“Phụ hoàng, ngự y nói thân thể của ngài không chịu nổi việc thức đêm liên miên như vậy đâu, ngài hãy nghỉ ngơi nhiều hơn đi.”
—— “Thanh Yến nhỏ, trẫm phê thêm một đạo tấu chương, có lẽ có thể khiến hàng trăm hàng ngàn bách tính được sống an lạc.”
“Nhưng phụ hoàng phải bảo trọng thân thể, lần trước ngài đã nôn ra m.á.u ngất đi trong ngự thư phòng, làm con sợ khiếp vía.”
—— “Thanh Yến yên tâm, phụ hoàng trong lòng đã có tính toán, sẽ không có lần sau đâu.”
“Tại sao?”
Đế vương triều Đại Ân dắt tay Thái t.ử nhỏ, đưa hắn ra phía sau bàn ngự.
Một tiếng "cạch" vang lên, ngăn kéo bí mật hiện ra, bên trong nằm một bình t.h.u.ố.c.
—— “Đây là t.h.u.ố.c hồi hồn, nếu phụ hoàng thấy thân thể thực sự không khỏe, chỉ cần một viên là có thể giúp phụ hoàng tỉnh lại.”
“Thật sự thần kỳ đến vậy sao?”
—— “Đúng vậy, chỉ cần trong ngự thư phòng có người, dẫu phụ hoàng có ngất đi, sai người lấy t.h.u.ố.c này tới là có thể cứu sống được.”
…
“Chủ t.ử, t.h.u.ố.c này căn bản chẳng phải t.h.u.ố.c hồi hồn gì cả, cũng không thể cải t.ử hoàn sinh. Chỉ là tiên đế tim không tốt, t.h.u.ố.c này chính là để trị chứng bệnh của người, nếu bệnh tim phát tác, kịp thời dùng một viên thì sẽ có thêm ba phần cơ hội cứu chữa.”
Sương mù trước mắt bỗng chốc tan biến.
Nhưng đêm trường đằng đẵng kéo đến, một màu đen kịt nhìn không thấy điểm dừng.
Tại sao trước khi c.h.ế.t phụ hoàng lại đuổi thảy mọi người trong ngự thư phòng ra ngoài, chỉ để lại một mình mẫu hậu?
Tại sao mẫu hậu trước sau vẫn không chịu nói trước khi phụ hoàng c.h.ế.t đã xảy ra chuyện gì?
Tại sao mẫu hậu lúc phụ hoàng phát bệnh tim lại không gọi ngự y?
Tại sao bình t.h.u.ố.c ở ngay gần trong gang tấc mà mẫu hậu lại không hề chạm tới?
“Tại sao?”
“Tại sao chứ!”
“Mẫu hậu! Người nói cho con biết, tại sao lại như vậy hả——”
“Tại sao người lại ngậm miệng không nói!”
“Tại sao người lại giữ kín như bưng!”
“Tại sao người lại trợ trụ vi ngược!”
“Tại sao người lại muốn dồn con trai ruột của mình vào chỗ c.h.ế.t!”
“Tại sao!”
“Rốt cuộc là tại sao!”
“A a a a a a——”
Muôn vàn oán hận giống như dây leo mọc dại, quấn c.h.ặ.t lấy hai mẫu t.ử bọn họ, không cách nào thoát ra.
“Thanh Yến, đại thế đã mất, nhưng con yên tâm, mẫu hậu nhất định sẽ bảo vệ tốt cho con!”
“Thanh Yến, con quỳ xuống, quỳ xuống trước mặt hoàng thúc của con.”
“Thanh Yến, mẫu hậu có lỗi với con, có lỗi với phụ hoàng con.”
“Thanh Yến, mẫu hậu cũng muốn sống mà——”
Mọi âm thanh tràn ngập trong tâm trí Thương Thanh Yến, kéo căng vặn vẹo cơ thể hắn, xé ra thành từng mảnh vụn.
Hắn cuồng chạy trong đêm trường đằng đẵng, nơi đó thật tối, thật lạnh, có biết bao nhiêu sói dữ hổ báo, biết bao nhiêu yêu ma quỷ quái, biết bao nhiêu độc trùng rắn rết.
Mỗi người đều kéo bước chân hắn, vô số đôi tay bám lên vai hắn, muốn lôi hắn xuống địa ngục.
Chuyện cũ như đèn kéo quân, lần lượt lướt qua trước mắt.
Cuối cùng, hắn nhìn thấy một màu trắng.
Hắn chạy trốn khỏi bóng tối vô biên, cứ ngỡ đã được giải thoát.
Nhưng từng lớp từng lớp cờ trắng che khuất tầm mắt hắn.
Xung quanh lặng ngắt, hắn đứng giữa một trời trắng xóa, vén lên từng lớp rèm lụa, tại nơi sạch sẽ nhất lại nhìn thấy thứ dơ bẩn nhất trên nhân gian.
“Tân Di, nàng là của ta! Nàng mãi mãi là của ta!”
“Tân Di, hoàng huynh c.h.ế.t rồi! Không còn ai có thể cướp nàng khỏi tay ta được nữa!”
“Tân Di, nàng đừng khóc, cũng không cần phải hổ thẹn, nàng và ta vốn dĩ là một đôi trời sinh.”
“Tân Di, nếu không phải vì hoàng huynh, nếu không phải vì phụ hoàng, chúng ta đâu cần phải trải qua nhiều khổ cực, nhiều trắc trở như thế này?”
“Tân Di, không muộn đâu, chỉ cần có thể một lần nữa có được nàng, bất cứ lúc nào cũng không muộn.”
Những người hầu xung quanh đều đã bị đuổi đi hết, Thương Thanh Yến đứng đờ đẫn ở đó, nhìn thấy mẫu hậu của mình bị hoàng thúc bịt miệng cưỡng dâm.
Ngay trước linh sàng của phụ hoàng hắn.
Có mấy khoảnh khắc, hắn cảm thấy hoàng thúc đã nhìn thấy hắn và nở một nụ cười hung tợn, lại cảm thấy mẫu hậu cũng biết sự hiện diện của hắn, đôi mắt đẫm lệ kia tràn đầy vô vàn cảm xúc.
Thương Thanh Yến thậm chí cảm thấy linh hồn của phụ hoàng hắn đang gào khóc phía trên đầu hai kẻ kia.
Thương Thanh Yến quay đầu một lần nữa lao vào bóng đêm.
Hắn cứ chạy mãi, chạy mãi.
Chạy được một lúc thì hắn nôn thốc nôn tháo.
Mọi thứ trong tầm mắt thảy đều dơ bẩn, thảy mọi người, mọi việc, mọi vật thảy đều dơ bẩn không chịu nổi.
Màu trắng không hề sạch sẽ, mà bóng tối mới thật sự là bóng tối chân chính.
Thiên hạ rộng lớn như thế mà không tìm được một nơi sạch tịnh để người ta yên nghỉ.
Hắn đã kiệt sức rồi, trước mặt là một đầm nước lạnh lẽo, huyền bí và nguy hiểm, đầy sức cám dỗ.
Thương Thanh Yến đ.â.m đầu lao xuống, không vùng vẫy, không phản kháng, để mặc bản thân chìm dần xuống đáy.
Cái lạnh lan tỏa từ đầu ngón tay sợi tóc, từng tấc một nuốt chửng làn da, nuốt chửng m.á.u xương, nuốt chửng linh hồn hắn.
Cứ kết thúc như vậy đi.
Nhân gian đầy rẫy vết thương, mỗi người đều đục ngầu ô uế.
Cứ an nghỉ như vậy đi.
Không có tịnh thổ thì nằm xuống ngay tại chỗ này.
Nước lạnh, bùn đất, thảy đều tràn vào cơ thể Thương Thanh Yến.
