Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 371
Cập nhật lúc: 10/05/2026 06:06
Phương nội thị bước chân vội vã, gương mặt hoảng hốt thốt lên: “Thái t.ử điện hạ! Đại sự không ổn rồi Thái t.ử điện hạ ơi!”
Thương Tiệm Hành đứng dưới hiên vắng, đợi chờ bản án tuyên xuống từ phía cung đình.
Phương nội thị khi bước qua bậc thềm thì bỗng quỳ rạp xuống đất: “Quý phi nương nương bị phế làm Tiệp dư rồi! Ngoài ra, Hoàng Thượng phái người đi tới huyện Lỗ để dẹp trừ dịch bệnh.”
Trong mắt Thương Tiệm Hành hừng hực lửa giận, nhưng hắn không nói một lời nào.
Hắn còn có thể nói gì đây?
Chẳng lẽ hắn có thể kháng chỉ sao?
Chẳng lẽ hắn còn phải dập đầu tạ ơn sao?
Thương Tiệm Hành hỏi: “Bên phía Thôi Hoàng hậu và Nhị hoàng t.ử thì sao?”
Phương nội thị thưa: “Thôi Hoàng hậu đã được giải lệnh cấm túc, bên phía Nhị hoàng t.ử chẳng những không bị quở phạt mà khi tiểu hoàng tôn khâm liệm, Hoàng Thượng còn đích thân viết thơ điếu tang gửi tới.”
Thương Tiệm Hành cười lạnh một tiếng: “Đến cả mạng của cháu nội mình cũng có thể đem ra để mưu tính, ta đúng là đã xem thường bà ta rồi.”
Cuộc chiến giành ngôi báu này, chính là so xem ai tàn nhẫn hơn, ai dám buông bỏ nhiều hơn.
Thôi Hoàng hậu sẵn lòng lấy mạng của tiểu hoàng tôn để đ.á.n.h cược lấy một con đường sống, Thương Tiệm Hành thua đến tâm phục khẩu phục.
Phương nội thị mếu máo: “Còn một chuyện nữa, lúc cung Bảo Hoa bị phong tỏa, Quý phi nương nương, không... vị Tiệp dư chủ t.ử kia đã mưu toan dùng một miếng ngọc như ý bằng vàng để mua chuộc người canh giữ cung truyền tin cho người, nói rằng bị Thôi Hoàng hậu hãm hại, chính vì vậy mới bị bắt thóp.”
Thương Tiệm Hành ngẩng đầu nhìn trời cao trong trẻo, không hề cảm thấy bất ngờ.
Từ nhỏ đến lớn, mẫu phi đã gây lụy cho hắn rất nhiều.
Rất nhiều lúc, Thương Tiệm Hành vẫn luôn thắc mắc, vì sao mẫu phi lại yêu một kẻ bạc tình bạc nghĩa, độc đoán chuyên quyền như phụ hoàng của hắn.
Vì muốn có được sự sủng ái của phụ hoàng, mẫu phi có thể cố tình khiến hắn và muội muội bị bệnh, thậm chí vứt bỏ cả lòng tự trọng.
Thương Tiệm Hành không biết một kẻ như phụ hoàng hắn có gì đáng để yêu.
Trận đòn giáng này, mong rằng mẫu phi có thể sớm ngày nhìn rõ sự bạc bẽo của phụ hoàng.
Thương Tiệm Hành hỏi: “Phụ hoàng bảo ta khi nào khởi hành?”
Phương nội thị thưa: “Hoàng Thượng nói dịch bệnh ở huyện Lỗ không thể chậm trễ, hạn cho người trong vòng ba ngày phải lên đường.”
Thương Tiệm Hành im lặng một lát, không biết đang tính toán điều gì, cuối cùng nói: “Đủ rồi, ngươi đi dọn dẹp đồ đạc, cùng ta xuất phát.”
Phương nội thị chỉ ngón tay vào mũi mình: “Hả? Nô tài cũng đi sao?”
Thương Tiệm Hành liếc mắt nhìn qua một cái, Phương nội thị liền vội vàng nịnh nọt: “Nô tài, nô tài dĩ nhiên là phải đi rồi! Nô tài là gì chứ? Nô tài là con ch.ó của Thái t.ử điện hạ, Thái t.ử điện hạ đi đâu nô tài theo đó.”
Thương Tiệm Hành khẽ gật đầu: “Đi đi.”
Phương nội thị mặt mày mếu máo nhận lời.
Trong thời gian ba ngày này, ngày đầu tiên Thương Tiệm Hành đã vào cung diện kiến Hoàng Thượng.
Những ngày này Hoàng Thượng sống chẳng hề dễ dàng, dư luận trong triều đè nặng khiến người khó thở, hậu cung cũng chẳng yên bình, ngoài việc ngồi lại cung của Cẩm phi một lát thì người chẳng đặt chân đến nơi nào khác.
Nhìn thấy Thương Tiệm Hành, người cũng uể oải nói: “Chuyến đi này đường xá vất vả, nhưng cũng là một loại rèn luyện cho ngươi, ngươi phải giữ tâm thế bình thản. Ngoài ra, trẫm sẽ phái thêm vài vị danh y đi theo hầu cận, mong ngươi sớm ngày trở về.”
Thương Tiệm Hành cười vô cùng hiếu thảo: “Phụ hoàng dụng tâm khổ cực, nhi thần xin tạ ơn phụ hoàng.”
Nay huyện Lỗ dịch bệnh hoành hành, dẫu hắn là kẻ lá ngọc cành vàng trong miệng người đời, là dòng giống rồng phượng, thì có ai dám coi là thật đâu?
Thân xác phàm trần đi vào vùng dịch bệnh một chuyến, ai có thể bảo đảm Thương Tiệm Hành sẽ vẹn toàn trở về?
Mối nguy hiểm này, người cha ở gia đình bình thường nào nỡ để con mình dấn thân vào?
Vậy mà phụ hoàng của hắn lại "dụng tâm khổ cực", bắt hắn đi rèn luyện.
Rời khỏi chỗ Hoàng Thượng, Thương Tiệm Hành đi thẳng tới cung Bảo Hoa.
Cung Bảo Hoa hiện giờ vẫn toát lên vẻ phú quý ở khắp nơi, nhưng nơi nơi đều lộ ra cảnh tượng lụi tàn.
Thương Tiệm Hành vừa bước chân vào cung Bảo Hoa đã nghe thấy một hồi tiếng khóc, chính là tiếng của Chu Quý phi phát ra.
Bà vẫn không thể chấp nhận được việc mình rõ ràng chẳng làm gì mà lại bị người ta hãm hại đến mức này.
Thấy Thương Tiệm Hành chắp tay sau lưng thong dong bước vào, Chu Quý phi liền nhào tới: “Tiệm Hành! Con phải trút giận cho mẫu phi! Mụ đàn bà độc ác Thôi Hoàng hậu kia cư nhiên dám hãm hại mẫu phi như vậy, con mau đi phân trần với phụ hoàng con, nói với người rằng mẫu phi bị oan!”
Thương Lạc Tĩnh vẻ mặt lo lắng đi tới, vành mắt đỏ hoe: “Hoàng huynh, huynh sắp đi huyện Lỗ sao? Nghe nói nơi đó dịch bệnh hoành hành, huynh có thể không đi được không!”
Chu Quý phi lúc này mới nhận ra Thương Tiệm Hành sắp phải đi tới nơi chín phần c.h.ế.t một phần sống kia, tức khắc khóc lóc t.h.ả.m thiết hơn.
“Mụ đàn bà độc ác đáng c.h.ế.t kia! Hãm hại con ta như vậy! Ta phải băm vằm bà ta ra thành trăm mảnh!”
Trong mắt Thương Tiệm Hành lộ ra vài phần thiếu kiên nhẫn: “Cứ ngỡ mẫu phi trải qua kiếp nạn này đã tiến bộ hơn rồi, không ngờ vẫn như thế này... Haiz...”
Thương Tiệm Hành thở dài một tiếng, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng.
Chu Quý phi sụt sùi hỏi: “Ý con là sao?”
Thương Tiệm Hành không để lại dấu vết mà giãn khoảng cách với Chu Quý phi: “Mẫu phi thực sự nghĩ rằng chúng ta bị hãm hại sao?”
Chu Quý phi vội vàng nói: “Chúng ta chắc chắn là bị hãm hại! Tiệm Hành, con nghe mẫu phi nói, mẫu phi chính là bị mụ đàn bà độc ác Thôi Hoàng hậu kia hãm hại!”
Thương Tiệm Hành lắc đầu: “Chúng ta bị hãm hại là không sai, nhưng không phải do Hoàng hậu.”
Chu Quý phi rõ ràng ngẩn người ra, bà không hiểu nổi lời của Thương Tiệm Hành.
Thương Tiệm Hành cười tự giễu: “Dẫu cho kẻ khác muốn hãm hại chúng ta thì cũng phải xem phụ hoàng có tin hay không. Mẫu phi xem, phụ hoàng nghi ngờ người và ta, nghi ngờ Cẩm phi, nghi ngờ Thôi Hoàng hậu, nhưng lại không hề nghi ngờ Tân Thục phi.”
Trong mắt Chu Quý phi ngân ngấn lệ.
Thương Tiệm Hành nói: “Suy cho cùng, vẫn là do phụ hoàng không tin chúng ta, mới tạo cơ hội cho kẻ khác hãm hại.”
Chu Quý phi nửa hiểu nửa không mà gật đầu.
Ánh mắt Thương Tiệm Hành lại một lần nữa lộ ra vẻ thất vọng và bất lực: “Mẫu phi, có phải chờ đến khi nhi thần c.h.ế.t trong tay phụ hoàng, người mới chịu tỉnh ngộ không.”
Chu Quý phi đột ngột ngẩng đầu, gắt gao nói: “Con nói cái lời gì vậy! Mau mau, mau nhổ nước bọt mấy cái cho xua đi cái xui xẻo. Các người là cha con ruột thịt kia mà!”
Ánh mắt Thương Tiệm Hành lạnh lùng, mang theo vẻ bạc bẽo y hệt như Hoàng Thượng: “Lần này ta đi huyện Lỗ, chẳng lẽ còn chưa đủ để nói lên điều đó sao?”
Lời của Thương Tiệm Hành vô tình làm Chu Quý phi và Thương Lạc Tĩnh trở nên căng thẳng.
Đặc biệt là Thương Lạc Tĩnh, nàng trực tiếp òa khóc thành tiếng: “Hoàng huynh, huynh đừng đi! Muội đi cầu xin phụ hoàng, trước kia phụ hoàng thương muội nhất, người chắc chắn sẽ đồng ý!”
Thương Tiệm Hành xoa mặt Thương Lạc Tĩnh nói: “Muội muội ngốc, muội cũng đã nói rồi, đó là chuyện trước kia.”
Thương Lạc Tĩnh đầy nước mắt, như một con thỏ nhỏ: “Muội không muốn, hu hu hu! Muội không muốn hoàng huynh đi huyện Lỗ.”
Thương Tiệm Hành lau nước mắt cho nàng: “Thánh chỉ đã ban, không thể khước từ, đừng khóc, huynh trưởng sẽ bình an trở về.”
Thương Lạc Tĩnh khóc đến mức hơi thở đứt quãng, sợ hãi đến toàn thân run rẩy.
Thương Tiệm Hành nói: “Con công nhỏ của chúng ta sao lại biến thành con thỏ nhỏ thế này rồi?”
Thương Lạc Tĩnh nhất thời không thể dỗ dành được ngay, Chu Quý phi cũng chìm trong nỗi đau lòng tột độ.
Thương Tiệm Hành nói với Chu Quý phi: “Mẫu phi, phụ hoàng không đáng để người dốc hết tâm can đâu, có thời gian đi nịnh bợ người, chi bằng nghĩ kế cho chính mình, cho hai huynh muội con, cũng không uổng công quyền thế của nhà họ Chu trăm năm qua của chúng ta.”
