Ngô Tiểu Vũ - Chương 8
Cập nhật lúc: 07/09/2026 12:04
10
“Tiểu Vũ, cậu nhìn này.”
Tôi ngẩn ra, ngoài bố mẹ và Tiểu Tuyết ra, thực sự chẳng có mấy ai gọi tôi bằng cái tên này.
Nhất là từ khi tôi đã lớn.
Không khỏi khiến tôi có chút thẫn thờ.
Đây không phải trọng tâm, tôi nhìn theo đầu b.út của anh ta.
Lưu Quyên: [Khoa cung tiêu, phổi bị đ.â.m thủng, một nhát mất mạng.]
Hách Đại Cường: [Lái xe, vùng bụng bị đ.â.m sáu nhát.]
Từ Quốc Đống: [Khoa kiểm tra chất lượng, một nhát c.ắ.t c.ổ.]
Kim Phượng: [Thư ký, có vết thương do chống cự, có vết thương do ngược đãi, cuối cùng hai nhát đ.â.m thủng nội tạng.]
“Cậu có thấy chỗ nào không ổn không?”
Tên của mấy người này tôi đã viết vô số lần, việc sắp xếp tổ hợp tương tự để tìm điểm chung và khác biệt tôi cũng đã làm rất nhiều lần.
Điểm không ổn có hai điều.
“Thứ nhất, nạn nhân đều là công nhân của nhà máy sữa, nhưng điều này hoàn toàn có thể giải thích, phần lớn cư dân trong khu nhà ổ chuột đều là công nhân nhà máy sữa.”
“Thứ hai, hung thủ hình như đang tìm thứ gì đó.”
“Lần g.i.ế.c người đầu tiên giống như án mạng bộc phát sau một trận cãi vã.”
“Lần thứ hai giống như sự trút giận vì không đạt được kết quả.”
“Lần thứ ba giống như sau khi biết được kết quả thì dứt khoát ra tay diệt khẩu.”
“Lần cuối cùng, thông qua ép cung, đã biết được vị trí cụ thể của thứ đó.”
Tôn Sách vỗ tay mạnh một cái: “Tôi cũng nghĩ vậy.”
Tôi cau mày, mặc dù có thể phân tích từ góc độ này, nhưng hung thủ đang tìm cái gì chứ?
Nhiều năm như vậy, tôi vẫn luôn nghĩ không ra.
Mấy người này ngoài việc đều là nhân viên nhà máy sữa ra, riêng tư rất ít khi qua lại với nhau.
“Liệu có khả năng nào, là đang tìm tung tích của bố cậu không.”
Tôi giật mình.
Không biết là vì chấp niệm với bố quá nặng, hay là sự biến mất của bố khi tôi còn nhỏ đã đả kích tôi quá lớn.
Tôi vậy mà chưa từng nghĩ tới điểm này.
Nếu thực sự đang tìm bố tôi, người này chỉ có thể là mẹ tôi.
“Tôi vẫn không cho rằng mẹ tôi là hung thủ, bà ấy là một người rất hướng nội, không làm được chuyện ra tay g.i.ế.c người dứt khoát như vậy.”
"Hơn nữa, mẹ tôi chỉ là một công nhân nhà máy bình thường, không thể nào có ý thức phản trinh sát mạnh đến vậy."
Mắt Tôn Sách mở lớn, trong ánh mắt như có tia sáng lóe lên.
"Lý lẽ quả thật là thế, nhưng mà, mẹ cậu thích đọc sách."
"Ý anh là gì?"
"Trong nhà cậu có tiểu thuyết trinh thám, trinh thám hồi hộp nào không?"
"Tôi... tôi không chắc lắm..."
Hồi nhỏ tôi không thích đọc sách, cũng chẳng biết trong nhà có những sách gì.
Tôi đứng dậy đi về phía đôi hòm gỗ cũ kỹ trong phòng ngủ.
"Anh đợi tôi một lát."
Nếu nhớ không lầm, những đồ đạc cũ trong nhà đều nằm ở trong đôi hòm đó.
Đôi hòm là đồ nội thất được đóng khi bố mẹ kết cưới, bao nhiêu năm nay mẹ tôi vẫn không nỡ vứt đi.
Lật tung đôi hòm lên, phàm là thứ gì có chữ đều bị tôi chuyển hết ra phòng khách.
Sách vở đếm sơ qua cũng phải bảy, tám mươi cuốn.
"Mỗi người một nửa, lục đi."
Tôi tiện tay lật mở một cuốn sách, mùi cũ kỹ của thời gian ập thẳng vào mặt, rất nhiều trang đã ngả vàng mủn ra, không biết những cuốn sách này đã bị mẹ tôi lật xem bao nhiêu lần.
Rất nhiều sách đã mất bìa, có cuốn còn thiếu một phần ba ở đầu, cho nên nếu không đọc lướt qua một lượt thì căn bản không biết viết về cái gì.
Căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng sột soạt lật sách.
Khoảnh khắc ấy, tôi dường như lại quay về thời thơ ấu.
Tôn Sách là mẹ tôi, tôi là Tiểu Tuyết.
Hai người đều dồn toàn bộ sự chú ý vào những trang sách trong tay.
Yên tĩnh, bình yên, an tâm.
11
Tôi tìm được ba cuốn sách liên quan đến tội phạm, trong đó có dính líu đến một số tình tiết phản trinh sát.
Tôn Sách tìm được năm cuốn.
"Tám cuốn sách này tôi phải mang đi, để đồng nghiệp xem xét kỹ lưỡng xem có khớp được với tình tiết hiện trường không."
Tôi không phản đối, giúp anh tìm một chiếc túi, cẩn thận đựng vào.
"Phá được án nhớ trả lại tôi đấy."
"Yên tâm, trả lại nguyên vẹn không thiếu trang nào."
Anh đặt chiếc túi đựng tám cuốn sách lên bàn trà, liếc nhìn đồng hồ.
"Cậu luôn bảo, năm xưa khu nhà ổ chuột đều là nhân viên nhà máy sữa ở, nạn nhân từng làm việc ở nhà máy sữa cũng là bình thường."
"Đúng vậy."
"Vậy nếu nói, nạn nhân mới nhất cũng là nhân viên nhà máy sữa thì sao?"
Vụ án g.i.ế.c người hàng loạt đã qua mười chín năm, năm đó còn có thể giải thích bằng yếu tố địa lý.
Một tên hung đồ dù vì lý do gì đi nữa, đã nhắm vào khu nhà ổ chuột đó.
Dù là để trốn chạy cho tiện, hay là dễ bề ẩn nấp.
Cho nên những kẻ bị g.i.ế.c đều là cư dân xung quanh.
Vậy còn bây giờ thì sao?
Đã từng ấy năm trôi qua, nhà máy sữa năm xưa đều đã phá sản, nhân viên tại chức khi đó thì khắp nơi Nam Bắc chỗ nào cũng có.
Tại sao vụ án g.i.ế.c người hàng loạt lại xuất hiện trở lại, mà vẫn nhắm vào nhân viên nhà máy sữa ra tay?
Điều này không giải thích được.
Chỉ có thể chứng minh, phạm vi hung thủ tìm kiếm nạn nhân năm xưa tuyệt đối không phải vì địa bàn, mà là vì thân phận của nạn nhân.
Cũng có thể nói, là vì nhà máy sữa.
"Lần này kẻ c.h.ế.t là ai?"
"Giám đốc nhà máy sữa năm xưa, Hồ Kiến Xuân, c.h.ế.t tại nhà riêng. Lúc đó vợ hắn dẫn con đi du lịch, trong nhà chỉ có một mình hắn."
Giám đốc c.h.ế.t rồi ư?
Tôn Sách điền tên Hồ Kiến Xuân vào phía sau cuốn sổ tay.
Lưu Quyên: [Khoa cung tiêu, phổi bị đ.â.m thủng, một nhát mất mạng.]
Hách Đại Cường: [Lái xe, vùng bụng bị đ.â.m sáu nhát.]
Từ Quốc Đống: [Khoa kiểm tra chất lượng, một nhát c.ắ.t c.ổ họng.]
Kim Phượng: [Thư ký, có vết thương do chống cự, có vết thương bị bạo hành, hai nhát cuối đ.â.m thủng nội tạng.]
Hồ Kiến Xuân: [Giám đốc nhà máy, toàn thân có tổng cộng năm mươi hai vết d.a.o đ.â.m.]
