Ngoài Cõi Nhân Gian - 07 - Máy N.g.h.i.ề.n

Cập nhật lúc: 15/09/2026 13:03

“Ý kiến hay đấy. Vậy tôi sẽ là… Holmes nhé?”

Người đàn ông cao gầy có vẻ ngoài tuấn tú, nhưng trông hơi thần kinh, tóc anh ta hơi xoăn tự nhiên, khá giống phiên bản Holmes do Benedict Cumberbatch thủ vai.

Sherlock Holmes do Conan Doyle sáng tạo có thể nói là nhân vật thám t.ử nổi tiếng nhất trong lịch sử.

“Rất mong được mọi người chỉ giáo, tại hạ xin lấy tên Kaga Kyoichiro.”

Người đàn ông mặc vest cao lớn, vạm vỡ, lông mày rậm, mắt to, bờ vai rộng. Ông ta đã bước vào tuổi trung niên, nhưng vẻ kiên nghị giữa hai hàng lông mày vẫn toát lên khí chất anh hùng, là một người đàn ông trung niên vô cùng phong độ.

Kaga là nhân vật trong tiểu thuyết trinh thám của Higashino Keigo.

Tôi chìa tay phải ra bắt tay ông ta, nhưng ông ta không đưa tay lên, chỉ lùi lại nửa bước rồi cúi người thật sâu.

“Harley Quinn.” Một cô gái trẻ có sắc mặt u ám ngồi trong góc, không ngẩng đầu lên mà nói.

“Harley Quinn? Cô nàng hề của Joker ấy à? Cô ta là thám t.ử sao?” Có người hỏi.

“Đừng quên cô ấy còn là một bác sĩ tâm lý.” Cô gái tóc ngắn trẻ trung, xinh đẹp, nhưng lại mang gương mặt chán đời lên tiếng.

“Bác sĩ tâm lý à? Cũng hợp lý đấy.” Ngài Poirot gật đầu.

Tôi cảm thấy bầu không khí này hơi trẻ con, bèn gãi đầu nói:

“Vậy thì… tôi xin mạn phép dùng tên Địch Nhân Kiệt, Địch công vậy.”

“Địch công hữu lễ!” Mọi người lần lượt chào hỏi.

“Chúng ta bàn về vụ án đi.”

Lương Hoan kéo cuộc trò chuyện trở lại chủ đề chính. Ông bình tĩnh đến mức chẳng khác nào đang nói về một chuyện hoàn toàn không liên quan đến mình, như thể chưa từng quen biết Trương Vy.

Tôi không định nói dối hay úp mở trước một đám người thông minh như vậy, bèn lấy những tài liệu thu thập được trong quá trình điều tra từ trong túi ra.

“Xin lỗi, vụ án này vẫn luôn khiến tôi băn khoăn, nên suốt thời gian qua tôi đều mang tài liệu bên mình.”

Tôi vừa lật tài liệu, vừa cố gắng nói chậm rãi nhất có thể.

“Đêm ngày 19 tháng 8, trời mưa lớn. Bà Trương Vy đã trộn t.h.u.ố.c an thần vào thức ăn của nhân viên tại một lò mổ ở ngoại ô, sau đó đẩy nạn nhân Từ Giai vào máy nghiền của lò mổ, nghiền nát thành thịt vụn.”

“Sau đó, bà ấy mở cửa chuồng lợn. Khi đàn lợn bắt đầu ăn những phần t.h.i t.h.ể còn sót lại, bà Trương Vy… cũng tự nhảy vào máy nghiền.”

“Trong lúc gây án, bà Trương Vy đã đặt điện thoại sẵn từ trước, mở buổi phát trực tiếp trên dark web, phát sóng toàn bộ quá trình xảy ra vụ việc.”

“Rất nhiều người đã xem được toàn bộ sự việc trên mạng. Tất nhiên, trong số đó không thiếu người ghi lại màn hình.”

“Còn về đoạn video, tôi có một bản ở đây.”

Tôi mở máy tính xách tay, xoay màn hình về phía mọi người.

Trên màn hình là một đêm mưa đen kịt, tiếng mưa rào inh tai.

Một bóng người mặc áo mưa đen bước đi loạng choạng, đẩy một bóng người khác đã bị trói vào máy nghiền, sau khi mở cửa chuồng lợn, người đó cũng dứt khoát nhảy xuống.

Máu thịt cuồn cuộn trào ra, đàn lợn nghênh đón bữa tiệc của chúng, một bữa tiệc cuồng hoan.

7.

“Harley Quinn” thờ ơ nghịch cây b.út trong tay, còn Lương Hoan lặng lẽ quan sát mọi người.

“Poirot” lên tiếng: “Thủ đoạn tàn độc đến vậy, ắt hẳn là báo thù. Đợi suốt ba mươi năm mới ra tay? Bà ta đang chờ điều gì?”

“Holmes” nói: “Dù t.h.i t.h.ể đã bị nghiền nát thành bùn thịt, trong kẽ máy nghiền hẳn vẫn còn sót lại mỡ và m.á.u.”

“Kaga” tiếp lời: “Một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, một mình bắt cóc một người đàn ông ngoài bốn mươi? Chắc chắn phải có kẻ giúp sức.”

Mọi người lần lượt nêu suy luận và thắc mắc của mình. Tôi lặng lẽ quan sát họ. Thấy tôi không đáp, ngài Poirot liền hỏi tiếp:

“Poirot”: “À… vụ án hiện đã điều tra đến đâu rồi? Cảnh sát Bào đã trao đổi với anh những gì?”

Tôi mỉm cười, lảng tránh câu hỏi ấy rồi bắt đầu bàn về vụ án.

Tôi nói: “Đáng tiếc, sáu mươi chín con lợn, phần di hài của hai người đều đã bị ăn sạch.”

“Holmes”: “Máy nghiền có công suất lớn nghiền nát rất kỹ phải không?”

Tôi: “Đúng vậy. Máy nghiền công nghiệp hạng nặng, nghiền thành thịt vụn.”

“Kaga”: “Còn bên trong máy?”

Tôi: “Khi gây án, hung thủ đã mở mái che phía trên máy nghiền. Mưa lớn cuốn trôi cả những mảnh vụn còn sót lại bên trong.”

“Holmes”: “Đã giải phẫu dạ dày lợn chưa?”

Tôi: “Đừng nói đến những thứ đã tiêu hóa. Ngay cả phần vụn chảy xuống cống cũng không tìm được thứ gì đủ để giám định.”

“Poirot”: “Chẳng lẽ…”

Tôi: “Lò mổ thường xuyên nghiền nát phế phẩm, lợn c.h.ế.t hoặc mắc bệnh không thể bán, cả những bộ lòng không đạt tiêu chuẩn cũng bị trộn lẫn vào đó.”

“Holmes”: “Xin lỗi, tôi khó lòng tin rằng với trình độ khoa học kỹ thuật hiện nay…”

Tôi: “Lại đúng vào giữa mùa hè, cộng thêm vi khuẩn, m.á.u thịt khắp nơi, bùn lầy và chất bẩn trong lò mổ… việc lấy mẫu và giám định đều đã bất khả thi.”

Mọi người chìm vào suy tư.

Tôi cố ý ngừng lại một chút: “Tuy nhiên vẫn tìm được hai tang vật, chỉ có đúng hai thứ.”

Trên tròng kính của Lương Hoan lóe lên một vệt sáng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngoài Cõi Nhân Gian - Chương 7: 07 - Máy N.g.h.i.ề.n | MonkeyD