Ngoài Đồng, Tôi Rất Nhớ Em - 1
Cập nhật lúc: 12/08/2026 17:01
1
Hàng xóm hết người này đến người kia tới mách lẻo.
Tôi chẳng buồn nghe, đang bận gửi hồ sơ xem mắt cho thím Vương.
Dù sao thì hẹn hò qua mạng cũng chẳng đáng tin.
Thôi thì tìm người ở địa phương, biết rõ gốc gác cho lành.
Thím Vương hài lòng cất mấy tấm ảnh đi:
"Đàn ông không tốt thì mình thay thôi!"
"Thời buổi này con gái ít, có người còn muốn đưa cả anh em trong nhà đến ở rể nữa kia kìa. Đàn ông không nhà không tiền, muốn xếp hàng cũng chẳng tới lượt đâu."
"Điều kiện như cháu thì thiếu gì lựa chọn. Thím sẽ tranh thủ mang người tới cho cháu ngay!"
Thím bảo tôi tiễn người đang ở nhà mà không có danh phận đi để nhường chỗ.
Lời thím vừa dứt, Thẩm Độ vừa mới bỏ nhà đi đang chậm rãi bước về phía tôi.
Giữa cái nắng hè gay gắt, làn da anh vẫn trắng lạnh như cũ, mày mắt lạnh lùng, anh cởi trần, để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc.
Anh không giống đi cày ruộng mà như đang trình diễn thời trang trên đồng ruộng vậy.
Chiếc cuốc trên vai anh cũng trở thành phụ kiện thời trang, bầy gà theo sau thì cứ cục tác, trông cứ như thú cưng của giới thượng lưu.
Anh liếc nhìn tôi một cái.
Tôi thấy thím Vương nhìn đến ngẩn người thì vội giải thích đây chính là đối tượng tôi sắp đá.
Tôi sợ anh trôi nổi ngoài thị trường lại đi hại người khác.
Tôi thì thầm: "Chỗ đó của anh ấy không được."
Trên bình luận lại bảo nhà họ Thẩm quyền thế ngút trời.
Thẩm Độ với tư cách người thừa kế lại càng thủ đoạn tàn độc, thù dai nhớ kỹ.
Tôi lừa anh đến thôn Song Mang, bắt anh làm việc trâu bò, sau này tôi chỉ có nước bị heo c.ắ.n xé.
May thay, mọi thứ vẫn còn kịp.
Thím Vương cũng thu hồi ánh mắt, vẻ mặt đầy tiếc nuối: "To thế kia mà chỉ để trưng thôi à? Được rồi, thím chắc chắn sẽ tìm cho cháu người dùng được."
Lúc thím Vương rời đi, Thẩm Độ vừa vặn bước tới trước mặt tôi.
Anh cao lớn, cúi người xuống, đôi mắt đen láy đậm đặc như mực.
Hàng lông mi dài đọng đầy những giọt mồ hôi.
Mồ hôi nhỏ xuống từ ch.óp mũi, chảy dọc theo l.ồ.ng n.g.ự.c rồi lăn thẳng xuống bụng dưới rồi trôi tuột vào bên trong cạp quần săn chắc.
Thẩm Độ thấy tôi nuốt nước bọt thì cười lạnh: "Chẳng phải vẫn đến tìm tôi sao, tự làm việc mà mỏi tay rồi à? Không có tôi, em còn làm được gì nữa."
Câu này nghe không giống trách móc mà giống… làm nũng hơn?
2
Tôi theo bản năng giơ tay ra, muốn bảo anh ấn ấn cho đỡ mỏi như mọi kh nhưng lại không nhịn được mà nhìn vào bình luận
[Không… Có… Tôi… Còn… Làm… Được… Gì… Nữa...]
[Chế giễu nữ phụ lười biếng, đỏng đảnh, đáng ghét!]
[Nhìn biểu cảm như đang phát xuân của cô ta kìa, đây là coi sự nhục nhã thành tán tỉnh à?]
[Mọi người tha thứ cho cô ấy đi. Nữ phụ mồ côi thì làm gì có quan niệm tình yêu bình thường cơ chứ?]
Thẩm Độ vừa định nắm lấy tay tôi, tôi nhanh ch.óng đút hai tay vào túi quần: "Thật ra tôi cũng không mệt."
Sắc mặt Thẩm Độ lạnh đi, anh lách qua người tôi rồi đi thẳng về nhà.
Dáng lưng anh vững chãi hoàn toàn khác hẳn với vẻ gầy gò lúc mới gặp.
Tôi nghĩ đến cảnh những múi cơ này do chính tay mình nuôi dưỡng sắp phải về với tự nhiên mà không khỏi thắt lại.
Bụng dưới dâng lên một cảm giác chua xót.
3
Ba tháng trước, mùa thu hoạch trong nhà chỉ có mình tôi.
Lười biếng khiến con người ta trở nên thông minh.
Tôi đã tìm kiếm trên mạng muốn lừa một thanh niên cường tráng về làm việc đồng áng giúp mình.
Năm người kia đều gửi ảnh khoe cơ bụng.
Có cơ bụng, vai rộng eo hẹp, nhìn là biết hợp để cày ruộng.
Chỉ có Thẩm Độ là lạnh lùng nhất để ảnh đại diện đen sì, mãi không chịu gửi ảnh.
Những người trầm tính nhất thường ẩn chứa bất ngờ lớn nhất.
Tôi nài nỉ mãi, cuối cùng anh cũng gửi cho tôi một tấm ảnh thẻ.
Khác hẳn với vẻ vạm vỡ của những người khác.
Trên ảnh, chàng trai thanh tú, đôi mày mắt đẹp đẽ nhưng ánh mắt lại u ám giống như một nhành lan mọc ở góc khuất.
Mấy con gà đi ngang qua chắc cũng mổ c.h.ế.t anh mất.
Thế mà tôi vẫn chọn Thẩm Độ.
Tuy không thể dùng được ngay nhưng cơ bắp do mình nuôi lớn, không phụ gia, thuần tự nhiên, không độc hại.
Ngày đi gặp mặt, tôi vừa chạy xe điện vừa chuyển qua xe ba bánh rồi lại bắt xe khách mới đón được Thẩm Độ về nhà.
Cho đến khi bị tịch thu chứng minh thư và điện thoại, Thẩm Độ mới bừng tỉnh.
Anh nhìn tôi rồi lại nhìn lũ heo gà trâu cừu trong nhà với ánh mắt lạnh như rắn, dán c.h.ặ.t vào người tôi.
"Bắt cóc tôi đấy à?"
"Giúp bạn gái cày cuốc trăm mẫu đất thì sao gọi là bắt cóc? Đây gọi là hẹn hò."
Tôi bưng bánh bao chiên với một bát mì nhúng thêm chút sữa rồi nhét vào miệng anh, vừa thơm vừa giòn, bùng nổ tinh bột.
Ánh mắt Thẩm Độ lờ đờ, ngoan ngoãn để tôi đút ăn.
Trong thời gian bồi bổ, ly sữa đầu tiên của bò sữa tôi đều dành cho anh.
Trứng gà trong bát anh cũng luôn được ưu tiên thêm một quả.
Sau khi được ăn uống đầy đủ, vẻ u ám trên mặt Thẩm Độ dần tan biến, thay vào đó là sự hồng hào, tràn đầy sức sống.
Ban ngày anh làm việc, ban đêm cũng đã có sức tự xoay xở rồi.
Thẩm Độ không nhắc đến chuyện về nhà, tôi cũng chẳng hỏi.
Tôi cứ ngỡ anh cũng giống tôi chẳng ai thương yêu nên mới gầy gò ốm yếu, ăn không no.
Nhưng bình luận lại bảo gia đình gốc của Thẩm Độ rất hạnh phúc, dù bố mẹ qua đời sớm nhưng anh rất giàu có.
Gặp phải tôi mới chính là khổ nạn.
[Nấu mấy thứ tinh bột rác rưởi này mà tưởng mình là ân nhân chắc? Phụ nữ ai cũng dễ tự cảm động như thế à?]
[Chó nhà Thẩm Độ còn ăn trứng cá muối đấy.]
[Phản diện giờ đô con quá, nhìn gớm c.h.ế.t. Nữ phụ thật độc ác, đàn ông thì nên gầy gò chứ, cơ bắp cuồn cuộn nhìn ghê c.h.ế.t đi được!]
[Cũng đừng trách nữ phụ, người nhà cô ta cũng đâu có dạy dỗ gì.]
[Ai bảo cô ta lười? Đi học về chẳng chịu nấu cơm cho nhà, bị bố mẹ vứt bỏ là đáng đời.]
Hóa ra là tôi quá lười nên người nhà mới bỏ rơi tôi, còn Thẩm Độ cũng chịu không nổi tôi.
Ai cũng muốn thoát khỏi ma trảo của tôi
Tôi nhìn nồi bánh bao vừa mới hấp xong nóng hổi.
Ai da, cứ tưởng Thẩm Độ thích chứ.
Không thích thì sao một bữa anh ăn tới hai mươi cái?
Tôi chẳng tìm ra câu trả lời, chỉ còn lại lỗi là do mình.
4
Hoàng hôn buông xuống.
Bên ngoài, tiếng Thẩm Độ lùa gà về chuồng nghe xào xạc.
Tôi lại nghe thấy tiếng anh tắm rửa.
Lúc Thẩm Độ vào nhà, người anh phảng phất mùi xà phòng thanh sạch.
Anh ngồi vào bàn ăn, trên đĩa trước mặt là một lát cá và rau còn xịt thêm một vệt sốt.
Tôi bắt chước cách bày biện của nhà hàng cao cấp, ân cần hỏi: "Thử xem?"
Bình luận nói Thẩm Độ thích ăn đồ quý tộc.
Làm thế này, anh sẽ thấy tôi đang thay đổi tốt hơn.
Liệu anh có thử ở lại không?
Thẩm Độ ăn một miếng hết sạch rồi hỏi: "Tôi ăn xong đồ thừa của em rồi. Thế còn món chính thì sao?"
Anh nhìn chằm chằm vào nồi cơm điện phía sau tôi như thể một con thú đói đang chực chờ vồ lấy.
Xem ra... Anh đâu có ghét tinh bột nhỉ?
Tôi đầy nghi hoặc nhìn bình luận.
[Nằm gai nếm mật nghe qua chưa? Phản diện muốn ghi nhớ cái hương vị rẻ tiền này để khắc sâu mối thù vào tận xương tủy!]
[Ăn một miếng là hận nữ phụ thêm một phần.]
[Đến bố mẹ cô ta còn ghét cô ta, phải dọn nhà đi trong đêm, nếu phản diện không nhịn được thì đã chạy lâu rồi!]
[Nhìn diễn biến đi, nữ chính và nam chính đang ăn đồ Michelin kìa. Phản diện cùng nữ phụ đúng là đang chịu khổ. Anh ấy muốn nhai nát hạt cơm, nuốt trôi mối thù m.á.u!]
...
