Ngoại Thất Của Phu Quân - Chương 2
Cập nhật lúc: 19/08/2026 20:01
Ban đầu, Sở Tương Nghi chỉ là công cụ hắn dùng để chọc tức ta.
Hắn cố gắng tìm kiếm trên gương mặt ta sự mất kiểm soát, sự ghen tuông... Nhưng hắn đã thất vọng.
Bất kể hắn gây ra chuyện gì bên ngoài, ta đều mặt không đổi sắc, mỉm cười đáp trả.
Hắn càng lúc càng làm càn, công khai thiên vị Sở Tương Nghi.
Các thế gia Kinh thành đều biết, Thế t.ử Định Quốc công phủ nâng niu một con chim hoàng oanh, coi như trân bảo.
Hắn cãi lời trưởng bối, chỉ để đòi cho nàng ta một danh phận.
Dẫu cho chỉ là ngoại thất, nhưng trước mặt người ngoài, hắn đối đãi với nàng ta như chính thất phu nhân.
Vì chuyện này, Định Quốc công phủ nhiều lần bị đàn hặc.
Hắn bị gia phạt không ít lần, vậy mà vẫn chứng nào tật ấy.
Cho đến khi Sở Tương Nghi bị Quốc công phu nhân làm khó dễ, hắn mới tỏ vẻ yếu thế, bày tỏ từ nay sẽ thu liễm.
Diễn kịch lâu ngày, dường như cũng có chút thật lòng.
Khi nhìn về phía Sở Tương Nghi, nỗi lo lắng trong mắt hắn không còn là giả tạo.
Sở Tương Nghi lăn lộn chốn phong trần nhiều năm, nàng ta rất giỏi nắm bắt tâm tư đàn ông.
Nàng ta hiểu tất cả sự kiêu ngạo và bất mãn của Chu Bạc Tự, hiểu sự thất ý và buông thả của hắn.
Nàng ta như đóa hoa biết nói, từng chút thấm sâu vào nội tâm hắn, trở thành người hắn không thể thiếu.
Hắn đã động tâm, bắt đầu thật lòng để ý đến Sở Tương Nghi rồi.
Và thời cơ đã đến.
Điều hắn mong muốn, chẳng phải là sự để tâm của ta, chẳng phải là sự ghen tuông và hối hận của ta sao?
Vậy thì ta sẽ diễn cho hắn xem.
Trong một buổi yến tiệc, khi hắn đưa Sở Tương Nghi cùng đến, ta đã công khai tát nàng ta một cái, rồi ngay trước mặt hắn đẩy nàng ta xuống ao sen.
Khoảnh khắc ấy, Chu Bạc Tự sững sờ rất lâu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm ta, như thể quên cả hô hấp.
Trong ánh mắt ấy, hắn khó lòng che giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Tiếng kinh hô bàn tán của những người xung quanh, hay tiếng kêu cứu của Sở Tương Nghi, dường như hắn đều không màng đến.
Ánh mắt hắn không muốn bỏ lỡ dù chỉ một chút thay đổi cảm xúc trên mặt ta.
Hắn nhận ra sự tức giận và ghen tuông của ta, vậy mà giữa chốn đông người lại bật cười thành tiếng.
Cho đến khi các tỳ nữ vớt Sở Tương Nghi lên, hắn mới hoàn hồn.
Khi ôm nàng ta rời đi, ánh mắt hắn vẫn không quên nhìn lại ta, đầy vẻ suy tư.
Đây chính là cục diện hắn muốn thấy.
Nhưng khi tận mắt chứng kiến, đáy mắt hắn vẫn ánh lên vẻ ngờ vực.
Xem ra, nhiêu đó vẫn còn chưa đủ.
Từ đó, ta hóa thân thành một thê t.ử hiền lương hết mực quan tâm đến hắn.
Vài ba bữa lại sai người mời hắn hồi phủ, tự tay nấu canh cá, dệt hài gấm.
Hắn thân mật với đám tỳ nữ trong phủ, ta cũng cố ý hờn ghen.
Mẫu thân hắn ngỏ ý muốn nạp thiếp cho hắn, ta lập tức đứng ra phản đối.
Dẫu người đời có chê cười ta là kẻ ghen tuông, ác phụ, ta cũng chẳng màng.
Ngày tháng qua đi, cuối cùng hắn cũng tin là thật.
Khi ta níu lấy tay áo hắn, vờ níu kéo đừng đi, hắn đắc ý vô cùng.
Hắn nhắc lại chuyện năm xưa ta mấy phen cự tuyệt, lật lại những ân oán cũ, cười nhạo ta thuở trước cao ngạo, nay cũng phải khẩn cầu chút thương xót từ hắn.
Ánh mắt hắn liếc xéo, buông lời cay nghiệt:
“Vân An Quận chúa, nhìn xem dáng vẻ thấp hèn này của nàng, thật đáng thương, đáng tiếc thay. ”
"Giá mà biết trước có ngày hôm nay, cần gì thuở ấy phải cao ngạo như vậy?"
Ân oán nhiều năm, chẳng qua cũng chỉ là do lòng hiếu thắng của hắn quấy phá.
Tựa như lần đầu gặp gỡ, ta đã thắng hắn, nên hắn chỉ muốn gỡ gạc lại, muốn thấy ta cúi đầu khuất phục, muốn thấy ta bị hắn thuần phục thành công.
Độ xuân về, hắn lại dẫn Sở Tương Nghi vào phủ.
Trong lúc hắn say sưa chén tạc chén thù ở tiền sảnh, Sở Tương Nghi lại ngang nhiên khiêu khích ta trước mặt mọi người.
Nàng ta cất giọng chua ngoa:
“Cao quý như Quận chúa thì sao? ”
"Bằng không được phu quân đoái hoài, chẳng khác nào kẻ khuê phụ oán hờn, sớm bị vứt bỏ mà thôi."
Ta lạnh lùng lệnh cho nàng ta phải quỳ trên nền băng giá ở hậu viện, đủ mười hai canh giờ mới thôi.
Khi hắn hớt hải chạy đến, Sở Tương Nghi đã rét đến tái mét cả mặt.
Hắn vội vã đạp văng a hoàn bên cạnh, cởi áo khoác choàng lên người nàng ta.
Nàng ta yếu ớt nép vào lòng Chu Bạc Tự, run rẩy cất lời:
"Thế t.ử, thiếp thân tự ý chọc giận phu nhân, chàng đừng trách nàng..."
Nàng ta ra sức phân trần, hắn lại càng thêm đau lòng khôn xiết.
Chu Bạc Tự nổi giận lôi đình, quay sang trách cứ ta:
“Phương Tuế Vãn, ta nào ngờ nàng khi ghen tuông lại trở nên đáng sợ đến vậy, ra tay là muốn đoạt mạng người. ”
"Tương Nghi vốn chỉ là một nữ t.ử liễu yếu đào tơ, không nơi nương tựa, sao có thể chống đỡ được những thủ đoạn độc ác của nàng!"
Thấy hắn ôm Sở Tương Nghi định rời đi, ta vội bước đến chắn ngang đường, mặt mày giả vờ thê lương:
“Chẳng phải chàng muốn ta để tâm đến chàng hay sao? ”
"Nay ta đã để tâm, đã ghen tuông rồi, chẳng phải là vừa ý chàng lắm ư?"
Đáy mắt hắn thoáng hiện vẻ mờ mịt, tối tăm khó đoán.
Khi liếc nhìn Sở Tương Nghi đang nằm trong lòng, dường như hắn đã hạ quyết tâm, lạnh lùng đáp:
“Giờ ta chẳng thiết gì đến sự quan tâm của nàng nữa, càng không muốn nhìn thấy nàng thêm một lần nào. ”
"Chúng ta phân phủ biệt cư đi, từ nay về sau, ta sẽ không làm chướng mắt nàng nữa."
Lời vừa dứt, ánh mắt hắn thoáng qua một tia do dự.
Nhưng một lát sau, ta liền hờ hững đáp: "Được."
Ta chuyển về Quận chúa phủ.
Trải qua trận náo loạn ấy, khắp kinh thành ai nấy đều hay biết, ta và hắn chỉ là phu thê hữu danh vô thực.
Song, nhiêu đó có đáng là bao?
Thứ ta muốn từ lâu là đoạn tuyệt với hắn, không còn dính dáng đến nhau nửa điểm.
Cuộc hôn nhân do chính tay hắn cầu xin mà có, ta cũng muốn bức hắn phải tự tay hủy bỏ nó.
Việc Sở Tương Nghi mất tích, chẳng qua chỉ là giọt nước tràn ly.
Ta muốn bức hắn phải phát cuồng.
Ta cầm tờ hòa ly, thân hành đến Định Quốc công phủ.
Mấy ngày nay vì ra sức tìm kiếm Sở Tương Nghi, lại thêm trận ầm ĩ ở Quận chúa phủ, trông hắn đã mệt mỏi rã rời.
Khi ta bước vào, hắn đang tựa người trên ghế, đáy mắt lộ rõ vẻ tiều tụy.
"Tra tấn lẫn nhau lâu như vậy, ta cũng mệt mỏi rồi, hãy hòa ly đi."
Nếu là trước đây, khi ta ngỏ ý hòa ly, hắn nhất định sẽ không đồng ý, sẽ giằng co với ta đến cùng bởi vì hắn muốn thấy ta khuất phục.
