Ngoại Thất Của Phu Quân - Chương 4
Cập nhật lúc: 19/08/2026 20:01
Sắc mặt hắn khi xanh khi trắng, ánh mắt ngập tràn phẫn nộ và suy sụp.
Hắn vồ lấy bức họa trên bàn, tàn nhẫn xé nát thành từng mảnh, cuối cùng chỉ có thể bật cười t.h.ả.m hại:
"Hóa ra... trong mắt nàng, ta từ đầu đến cuối chỉ là một trò cười..."
Không khí đang căng thẳng đến mức tưởng chừng có thể nghẹt thở, một giọng nữ bình thản bỗng vang lên từ phía cửa:
"Không chỉ vậy đâu."
Ngước mắt nhìn theo, hóa ra chính là Sở Tương Nghi.
Nàng từ từ bước đến, cung kính đứng hầu bên cạnh ta, đoạn ngước mắt nhìn thẳng vào Chu Bạc Tự, chậm rãi cất lời:
"Việc thiếp xuất hiện trước mặt chàng, vốn dĩ từ đầu đến cuối chỉ là một màn kịch được bày sẵn mà thôi."
Lời của Sở Tương Nghi giống như một nhát d.a.o chí mạng, giáng cho hắn cú sốc cuối cùng.
Phải, đây vốn là một vở kịch do chính ta và nàng hợp sức bày ra để cất bước đoạn tình.
Hắn từng ngỡ rằng mình đang vững vàng ngồi trên đài cao ngắm nhìn thiên hạ, còn những nữ nhân kia chỉ là đôi chim yến được nuôi dưỡng trong l.ồ.ng, vì chút ân sủng mọn mang của hắn mà cấu xé, c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau, để rồi hắn tự mãn tự đắc trong sự u mê của chính mình.
Nhưng trên thực tế, hắn là cái thá gì chứ? Hắn chẳng là gì cả.
Chu Bạc Tự chậm chạp quay đầu liếc nhìn ta, ánh mắt sắc bén như d.a.o, cố gắng đè nén ngọn lửa giận đang bùng cháy trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Khoảnh khắc này, hắn đã hiểu ra tất cả.
Hắn không thể tin nổi mà quay sang nhìn Sở Tương Nghi, ánh mắt ngập tràn sự thất bại và thất vọng tột cùng:
"Vì sao... vì sao nàng lại cùng nàng ấy hùa vào để lừa gạt ta?"
Sở Tương Nghi khẽ nhếch môi, ánh mắt mang theo sự giễu cợt nhạt nhòa:
“Thiếp vốn xuất thân từ chốn phong trần, giả vờ xu nịnh, diễn kịch tùy cơ ứng biến, vốn dĩ là những mánh khóe quen thuộc nơi kỹ viện. ”
"Thiếp tiếp cận chàng, từ đầu đến cuối chỉ là để trả ơn cứu mạng của Quận chúa năm xưa mà thôi."
"Thế chẳng lẽ... tình cảm ta dành cho nàng, chút chân tình ấy cũng không địch lại được những điều này sao?"
Đáy mắt hắn ngập tràn vẻ khó hiểu và đau đớn.
“Thế nhân vẫn luôn cho rằng nữ nhân vì một nam nhân mà có thể bất chấp tất cả để trở mặt thành thù. ”
“Chàng vốn kiêu ngạo tự phụ, nên liền tự cho rằng mình đáng lẽ phải là kẻ đứng ở trung tâm được tranh giành. ”
"Nhưng chàng dựa vào đâu mà cho rằng chút tình cảm giả tạo, ban ơn cao ngưỡng của chàng lại có thể so sánh được với nghĩa khí tỷ muội keo sơn giữa chúng ta?"
Hắn loạng choạng lùi lại phía sau một bước, ánh mắt ẩn chứa sự phẫn nộ cùng cực, lớn tiếng quát lên:
“Nàng ta chẳng qua chỉ là một kỹ nữ phong trần, thấp hèn không bằng cỏ rác! ”
"Những gì ta ban cho nàng, từ danh phận đến chỗ ở, đã là thứ nàng cả đời này chẳng dám mơ tưởng tới, nàng còn muốn cái gì hơn nữa chứ?!"
Sở Tương Nghi không hề nao núng, tiếp tục nói từng chữ rõ ràng:
“Mấy phần tình giả ý dối ấy diễn lâu quá, đến cả chàng cũng sắp tưởng đó là thật rồi nhỉ? ”
“Ngày ngày chàng ra rả nhắc đến thân phận thấp kém của thiếp, rằng nhờ có chàng rộng lượng không chê, thiếp mới có chút tư cách bọt bèo được hầu hạ bên cạnh chàng, rằng thiếp phải biết cảm tạ ơn đại đức của chàng. ”
"Chàng còn dặn dò thiếp tuyệt đối không được tự xem nhẹ bản thân, nhưng mỗi lần nhắc đến những lời ấy, trong ánh mắt chàng lại là sự khinh miệt và coi thường không tài nào che giấu nổi."
“Nhưng nếu có một con đường sống khác, ai lại cam tâm tình nguyện sa chân vào chốn lầu xanh chuốc lấy nhục nhã? ”
“Chàng cũng chẳng khác gì những gã công t.ử ăn chơi trác táng ngoài kia. ”
“Chàng chẳng màng đến thế sự gian nan hay lòng người hiểm ác, chỉ biết trút hết những bất mãn của bản thân lên một nữ t.ử yếu đuối. ”
"Trong mắt chàng, thiếp từ đầu đến cuối chẳng qua chỉ là một công cụ để chàng dùng chọc giận chính thất, một món đồ chơi tiêu khiển lúc sinh buồn chán mà thôi."
Chu Bạc Tự hừ lạnh một tiếng, rõ ràng hắn vẫn giữ khư khư những quan niệm cố hữu, chẳng thể thay đổi hay thông suốt chỉ bằng vài ba lời nói.
Sở Tương Nghi nhìn bộ dạng chướng mắt của hắn, khẽ cười nhạo một tiếng:
“Trước đây cũng từng có một tên thư sinh cao cao tại thượng, đứng ở nơi đông người chỉ trích thiếp như thế. ”
“Ngày hôm đó, thiếp ngước nhìn bốn phương tám hướng, chỉ có một mình Quận chúa là sẵn sàng đứng ra bênh vực thiếp.”
" Những lời người nói ngày ấy, thiếp vẫn nhớ mãi đến tận bây giờ."
“Người trách mắng tên thư sinh kia uổng công đọc sách thánh hiền, chẳng hề thương xót thế sự gian nan, chẳng hề bảo vệ những điều tốt đẹp trên đời, chỉ biết tự cho mình là kẻ sĩ thanh cao. ”
“Thế nhưng hắn lại dùng lời lẽ cay nghiệt nhất để nhắm vào những nữ t.ử phải chịu bao khổ nạn, khinh miệt chỉ trích, rồi thông qua việc hạ thấp, mắng nhiếc họ để làm nổi bật cái phẩm chất cao đẹp giả tạo của bản thân. ”
“Quận chúa đã cứu thiếp, tôn trọng thiếp và bảo vệ thiếp. ”
“Từ giây phút đó, thiếp đã thề trong lòng rằng mình cũng sẽ bảo vệ người y như vậy.”
" Kẻ mà người ghét, cũng là kẻ mà thiếp căm hờn, và chàng, thật khéo làm sao, lại chính là cái kẻ đó."
Những lời tâm can ngày ấy của ta, nàng ấy vậy mà vẫn nhớ rõ ràng từng chữ một.
Sở Tương Nghi xét cho cùng cũng chỉ là một nữ t.ử đáng thương.
Khi trận nạn đói năm xưa xảy ra, nàng tận mắt chứng kiến người thân lần lượt qua đời, cứ ngỡ rằng sau khi trốn đến kinh thành này sẽ tìm được một con đường sống.
Nhưng cuối cùng, để có tiền mua một bữa cơm no cho đệ đệ, nàng đã bị chính người thân bán vào Minh Nguyệt Lâu.
Nếu có thể cho phép lựa chọn lại, trần đời này ai mà chẳng muốn sống một cuộc đời quang minh chính đại chứ?
Chu Bạc Tự dường như đã bị những lời nói không chút che đậy ấy đ.â.m trúng t.ử huyệt.
Vành mắt hắn đỏ hoe, đứng đờ người tại chỗ, sát khí trong mắt bốc lên ngùn ngụt.
Khoảnh khắc sau, hắn đột ngột đưa tay vóp c.h.ặ.t cổ Sở Tương Nghi.
Nhưng đồng thời, ta đã rút phắt thanh trường kiếm vẫn treo lơ lửng trên tường xuống, kề thẳng sát ngang cổ hắn.
Hắn chỉ khẽ nhúc nhích một chút, da cổ liền lập tức rớm ra một giọt m.á.u tươi.
Ngày trước, hắn là kẻ sợ thấy m.á.u, còn hôm nay, ta lại chẳng hề nao núng nửa phần.
"Nàng ấy là người của ta, ngươi không được phép động vào."
Giọng ta lạnh lùng, thấu xương.
