Ngoại Thất Của Thẩm Viên Ngoại - Chương 16

Cập nhật lúc: 27/07/2026 15:04

Nàng nhìn thẳng vào mắt bà, cất giọng dịu dàng nhưng kiên định:

"Mẹ, người chỉ cần nói điều người thật sự muốn. Không cần sợ ông ta."

Lục Đại Sơn trừng mắt, đe dọa:

"Bà dám không về? Báo quan lên, bà là tội phụ bỏ trốn theo con gái!"

Lâm Tú Lan nhìn người chồng đã hành hạ mình suốt mấy mươi năm, nhìn lại đứa con gái vì cứu mình mà phải bán thân làm nô tỳ.

Bà hít một hơi sâu, nước mắt trào ra từ khóe mắt nhăn nheo.

"Ta không về."

Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Vãn Ninh, dùng hết sức lực thốt lên:

"Dù c.h.ế.t ở ngoài, ta cũng không về nữa!"

Tần Như Ý sai người đưa Lâm Tú Lan sang gian phòng bên cạnh để nghỉ ngơi và tĩnh dưỡng.

Gian sảnh nhỏ chỉ còn lại Lục Đại Sơn, Vãn Ninh và người của Thẩm gia.

Vãn Ninh đặt lên bàn một mảnh giấy ghi chép từ sòng bạc.

"Ông nợ sòng bạc ba mươi lượng, hạn trả ba ngày, nếu không sẽ bị cắt ngón tay."

Nàng ngước mắt nhìn hắn:

"Năm mươi lượng ông đòi hôm nay không phải để sửa nhà hay nuôi mẹ."

Lục Đại Sơn bị bóc trần ý đồ nhưng không hề xấu hổ, gầm lên:

"Ta là cha ngươi! Ngươi theo được người giàu, đưa bạc hiếu kính ta thì có gì sai?"

"Ông không muốn làm cha." Vãn Ninh bình thản ngắt lời. "Ông chỉ muốn làm chủ nợ của hai mẹ con ta."

Nàng đưa ra đề nghị:

"Ký giấy hòa ly với mẹ ta, cam kết vĩnh viễn không đến gần bà ấy. Việc ông từng lén nhận tiền bán ta lần hai, ta sẽ không truy cứu."

Lục Đại Sơn nhổ một bãi nước bọt xuống sàn đá:

"Hòa ly? Mơ đi! Còn giữ tờ giấy hôn thư, hai mẹ con ngươi mãi mãi phải trả tiền cho ta!"

Hắn đắc ý vì nắm được điểm yếu chí mạng của hai mẹ con.

Vãn Ninh nhắm mắt lại.

Cút gút tình nghĩa cha c.o.n c.uối cùng trong lòng nàng chính thức bị đứt đoạn.

Suốt đêm hôm đó, thôn trang không ngủ.

Vãn Ninh cùng Tần Như Ý chuẩn bị từng mắt xích chứng cứ cho chuyến đi nha môn sáng hôm sau.

Nàng thu thập giấy nợ c.ờ b.ạ.c của Lục Đại Sơn, bản sao khế bán thân nàng ký với Thẩm gia, biên nhận năm mươi lượng bạc hắn từng nhận.

Nàng nhờ người mời lại gã môi giới từng mua bán nàng, hai người hàng xóm cũ từng chứng kiến Lâm Tú Lan bị đ.á.n.h đập dã man.

Đại phu viết giấy chứng thương cấp tốc.

Lâm Tú Lan run rẩy điểm chỉ vào đơn xin hòa ly do Vãn Ninh soạn thảo.

Tần Như Ý nhìn xấp giấy tờ được sắp xếp trật tự, nghiêm giọng nhắc nhở:

"Người đời sẽ nói ngươi bất hiếu. Con gái đưa cha lên công đường là tội lớn."

Vãn Ninh đón lấy đơn xin hòa ly đã có dấu tay của mẹ, thản nhiên đáp:

"Vậy cứ để họ nói."

"Tiếng mắng không đau bằng gậy đ.á.n.h vào lưng mẹ ta."

Tần Như Ý nhìn nàng hồi lâu, rồi nhẹ nhàng thở dài.

Bà ra lệnh cho Phương Cầm chuẩn bị hai cỗ xe ngựa tiến thẳng về phía nha môn huyện thành.

Sáng sớm, công đường nha môn huyện thành đông nghẹt người xem.

Tin một cô gái gánh tội đưa cha ruột ra quan tụng khiến dân chúng xầm xì bàn tán không ngớt.

Lục Đại Sơn quỳ giữa sảnh, gào khóc kể lể mình bị con gái bất hiếu cậy thế chủ nhà đè ép.

Lâm Tú Lan quỳ bên cạnh Vãn Ninh, dập đầu xin quan huyện cho phép hòa ly.

Vãn Ninh trình lên toàn bộ chứng cứ: Từ vết thương trên người mẹ, lời khai của hàng xóm, đến giấy nợ c.ờ b.ạ.c của cha.

"Nếu một tờ hôn thư cho phép hắn đ.á.n.h người đến c.h.ế.t..." Vãn Ninh ngẩng đầu nhìn quan huyện, giọng nói vang vọng. "...vậy tờ giấy ấy giữ đạo lý hay giữ mạng người?"

Quan huyện đập kinh đường mộc, quát nàng không được tự tiện phát biểu.

Tuy nhiên, khi sư gia xem xét giấy tờ của Vãn Ninh, gã ghé tai quan huyện nói vài câu.

Quan huyện nheo mắt, nhìn xuống Vãn Ninh:

"Người đứng đơn Lục Vãn Ninh, ngươi mang thân phận gì trong Thẩm gia?"

Chung quản sự đứng bên cạnh buộc phải bước ra trình tờ nô khế.

Sư gia lạnh lùng tuyên bố:

"Lục Vãn Ninh là gia nô Thẩm gia, nô khế chưa hủy. Theo đại luật, gia nô không có tư cách tự đứng đơn tố cáo người ngoài nếu không có ủy quyền của chủ gia!"

"Hơn nữa, con gái kiện cha là trái luân thường!"

Lời tuyên bố của sư gia như một gáo nước dội thẳng vào công đường.

Lục Đại Sơn nghe vậy liền bật cười đắc thắng, bò tới định túm tóc Lâm Tú Lan:

"Mày tưởng theo Thẩm viên ngoại thì thành người rồi sao? Mày vẫn chỉ là nô tỳ!"

Vãn Ninh gạt mạnh tay hắn ra, đứng chắn trước mặt mẹ.

Nàng giơ cao chiếc thẻ bài của Thẩm Hoài Chương, nhưng sư gia lắc đầu:

"Thẻ bài này chỉ có giá trị nội bộ Thẩm gia, không phải văn thư ủy quyền tụng đình!"

Vãn Ninh quay sang Tần Như Ý.

Tần Như Ý siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay, ánh mắt tràn ngập cay đắng. Bà có thể bảo vệ Lâm Tú Lan ở thôn trang, nhưng trước quy chế của nha môn, một chính thất cũng không thể thay đổi tư cách pháp lý của một nô tỳ.

"Đúng." Vãn Ninh nhìn Lục Đại Sơn, hai mắt đỏ ngầu nhưng không rơi một giọt lệ.

"Nhưng nô tỳ cũng biết đau."

Nàng ôm c.h.ặ.t lấy Lâm Tú Lan, mặc cho nha dịch tiến lại xua đuổi.

Tất cả chứng cứ nàng chuẩn bị, tất cả đạo lý nàng nắm giữ, đều bị đập tan chỉ vì nàng không phải là một "con người" tự do trước pháp luật.

Tần Như Ý bước đến bên Vãn Ninh trong lúc công đường tạm nghỉ.

"Phu nhân giữ nô khế của thiếp." Vãn Ninh ngẩng đầu, giọng khàn đi. "Nhưng người cũng không thể tự tay trả lại sao?"

Tần Như Ý thở dài, ánh mắt xót xa:

"Ta giữ chìa khóa. Không có nghĩa chiếc khóa ấy do ta làm chủ."

"Nô khế thuộc về gia chủ Thẩm gia. Không có con dấu của hắn, ta tự ý xé bỏ cũng là phạm gia quy."

Đúng lúc quan huyện sửa sang lại áo mão chuẩn bị tuyên bố bãi án, bên ngoài nha môn vang lên tiếng xôn xao lớn.

Một toán gia đinh áo đen rẽ đám đông mở đường.

Thẩm Hoài Chương bước vào công đường.

Áo trường bào của hắn dính bụi đường, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn vừa từ cửa hàng ngoài thành phi ngựa trở về thẳng đây.

Hắn không nhìn Vãn Ninh ngay, mà tiến thẳng lên trước, chắp tay hành lễ với quan huyện.

Quan huyện vội vàng đáp lễ: "Thẩm viên ngoại ghé thăm, không biết có việc gì?"

Thẩm Hoài Chương lấy ra gia chủ ấn tín, dâng lên bàn án:

"Nàng không có tư cách đứng đơn. Vậy ta đứng."

Hắn cất giọng trầm ổn, uy nghiêm chấn động cả gian sảnh:

"Khoản bạc mua người do Thẩm gia trả. Kẻ nhận bạc rồi còn muốn bán người lần hai, chẳng lẽ không cần xét?"

Thẩm Hoài Chương thay đổi hoàn toàn bản chất vụ án.

Hắn không kiện Lục Đại Sơn tội "bị con kiện", mà kiện Lục Đại Sơn tội l.ừ.a đ.ả.o tài sản Thẩm gia, tống tiền người do Thẩm gia bảo hộ, và xâm phạm giao dịch mua bán người.

Hắn đưa ra biên nhận mười lăm lượng bạc năm xưa, cùng lời khai của người nhà Trương lão gia chứng minh Lục Đại Sơn đã nhận cọc để bán Vãn Ninh lần thứ hai.

Trước danh nghĩa của gia chủ Thẩm gia và áp lực từ thương hội Giang Nam, quan huyện lập tức mở lại phiên xét xử.

Lục Đại Sơn hoảng loạn, quỳ gục xuống đất chối cãi nhưng không thể bóp méo những chứng từ giao dịch thật.

Vãn Ninh quỳ đằng sau Thẩm Hoài Chương.

Hắn đã đứng ra vì nàng.

Nhưng lý do công đường chịu nghe nàng—là vì hắn xác nhận nàng thuộc về Thẩm gia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngoại Thất Của Thẩm Viên Ngoại - Chương 16: Chương 16 | MonkeyD