Ngoại Thất Của Thẩm Viên Ngoại - Chương 2
Cập nhật lúc: 27/07/2026 15:03
Một lúc sau, quản sự của Thẩm gia bước vào.
Ông ta mang theo một xấp giấy vàng mã dày, ánh mắt sắc lẹm đi qua từng người.
Dừng lại trước Lục Vãn Ninh, ông ta nhìn đôi mắt điềm tĩnh của nàng rồi gật đầu.
Quản sự lấy ra tờ nô khế, đọc to toàn bộ điều khoản giữa sân:
"Ký tên vào đây, từ nay về sau thân thể, tính mạng đều thuộc về Thẩm gia."
"Kẻ nào bỏ trốn, đ.á.n.h gãy chân, giao cho quan phủ."
"Kẻ nào phản chủ, đ.á.n.h c.h.ế.t không đền mạng."
Gã môi giới tiến lại gần, cầm trên tay một cây kim đồng nhọn quắt.
Gã đ.â.m mạnh vào đầu ngón tay trỏ của Lục Vãn Ninh.
Một giọt m.á.u đỏ tươi trào ra.
Gã ấn ngón tay nàng xuống góc tờ nô khế.
Dấu m.á.u tươi nhanh ch.óng thấm sâu vào thớ giấy tuyên thô ráp.
"Từ hôm nay."
Nàng tự nói với chính mình trong đầu.
"Ta không còn thuộc về chính mình."
Nhận lấy mười lăm lượng bạc bán thân từ tay quản sự Thẩm gia, Lục Vãn Ninh không giữ lại cho mình dù chỉ một đồng.
Nàng đưa toàn bộ số bạc cho nha bà, nhờ nha bà mua lại căn nhà tranh nhỏ và sắp xếp t.h.u.ố.c nom cho mẹ.
Nàng lại tìm đến người xóm giềng tốt bụng bên cạnh, gửi gắm vài đồng tiền lẻ nhờ họ để mắt trông nom.
Khi Lục Vãn Ninh quay trở về nhà tranh lần cuối để từ biệt, mẹ nàng ôm c.h.ặ.t lấy nàng, nước mắt chảy dài trên gương mặt gầy gộc.
Bà run rẩy nắm lấy bàn tay gầy gò của con gái:
"Con phải sống."
Lục Vãn Ninh ôm lấy mẹ, ánh mắt kiên định không gợn chút yếu mềm.
Nàng đáp:
"Con nhất định sẽ trở về."
Chiếc xe ngựa thô thô của Thẩm gia chờ sẵn ở đầu thôn.
Lục Vãn Ninh bước lên xe.
Khi cánh cửa gỗ trượt ngang đóng lại, khoảng trời quê hương quen thuộc dần bị thu hẹp rồi mất hút.
Cuộc đời của một dân nữ nghèo khổ kết thúc tại đây.
Chiều hôm đó, xe ngựa đưa đám nô tỳ mới mua về tới ngõ sau của Thẩm phủ.
Cùng lúc đó, một chiếc xe ngựa sang trọng bọc gấm đen dừng lại trước cổng chính.
Gia chủ Thẩm gia – Thẩm Hoài Chương vừa trở về từ thương hội lớn nhất Giang Nam.
Hắn bước xuống xe, thân hình cao lớn, phong thái trầm ổn, ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo.
Khi bước qua ngõ bên, hắn tình cờ nhìn thấy đoàn người mới được mua về đang xếp hàng.
Một nha hoàn nhỏ tuổi vì quá sợ hãi trước khung cảnh nguy nga của Thẩm phủ mà chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.
Giữa đám đông đang nhốn nháo xầm xì, chỉ có duy nhất một cô gái vẫn đứng thẳng lưng.
Nàng không khóc.
Nàng không van xin.
Nàng chỉ lặng lẽ cúi người, vươn tay đỡ cô gái đang ngã dưới đất đứng dậy.
Thẩm Hoài Chương dừng bước.
Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt điềm tĩnh đến kỳ lạ của Lục Vãn Ninh.
Hắn quay sang hỏi vị quản gia đi bên cạnh bằng giọng nói trầm thấp, không chút gợn sóng:
"Đứa mới?"
Quản gia vội vàng cúi đầu đáp:
"Vâng."
Thẩm Hoài Chương gật đầu nhẹ.
Hắn không nói thêm một lời nào nữa, xoay người đi về phía chính viện.
Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của vị thương nhân giàu nhất Giang Nam, gương mặt của cô gái ấy đã được ghi nhớ.
Cánh cổng gỗ dày nặng nề của Thẩm phủ mở rộng ra.
Từng người nối đuôi nhau bước qua ngưỡng cửa cao v.út.
Cánh cổng lớn từ từ khép lại, cắt đứt hoàn toàn thế giới bên ngoài.
Lục Vãn Ninh ngoái đầu nhìn khoảng trời rộng lớn lần cuối cùng qua khe cửa hẹp.
Nàng siết c.h.ặ.t bàn tay vẫn còn vệt m.á.u khô nơi đầu ngón tay do điểm khế.
Trong lòng nàng thầm thề:
Một ngày nào đó.
Ta sẽ tự tay xé bỏ tờ nô khế này.
Không chỉ của ta.
Mà cả của mẹ.
"Rầm!"
Cổng lớn đóng sầm lại.
Từ hôm nay, Lục Vãn Ninh không còn là dân nữ. Nàng chỉ còn một thân phận duy nhất: nô tỳ của Thẩm gia.
2.
Sáng sớm hôm sau, cánh cổng lớn Thẩm phủ mở ra.
Đoàn nha hoàn mới mua được dẫn vào sân ngoại viện.
Gió sớm thổi qua lạnh buốt. Quản sự ngoại viện bước tới, chắp tay sau lưng, ánh mắt như d.a.o lướt qua từng người.
"Tất cả bỏ hành lý xuống."
"Xếp thành ba hàng, cúi đầu nghe quy củ."
Đám người vội vã làm theo, tiếng hít thở cũng cố nén lại.
Quản sự lạnh giọng tuyên bố:
"Từ hôm nay, các ngươi không còn là dân nữ ngoài kia nữa, mà là hạ nhân của Thẩm gia."
"Trong Thẩm phủ, chủ t.ử là trời, nô tỳ không có quyền cãi lời. Chủ t.ử bảo sống thì sống, bảo c.h.ế.t thì c.h.ế.t."
Mỗi nha hoàn được phát hai bộ y phục thô màu tro, một đôi giày vải và một tấm thẻ gỗ nhỏ bằng ngón tay.
Trên thẻ gỗ không có họ tên.
Chỉ khắc một dãy số hiệu lạnh lẽo.
Quản sự nói tiếp, giọng đầy đe dọa:
"Thẻ này là thân phận của các ngươi. Kẻ nào có ý định bỏ trốn, bắt về sẽ bị đ.á.n.h gãy chân rồi bán sang nơi hẻo lánh nhất."
"Trong Thẩm phủ, các ngươi không có quyền lựa chọn."
Lục Vãn Ninh cúi đầu, lặng lẽ cất tấm thẻ gỗ vào sâu trong tay áo.
Nàng siết nhẹ ngón tay.
Ngay cả cái tên do cha mẹ đặt ra, bước qua cánh cổng này cũng đã biến mất.
"Muốn lấy lại tên mình, trước tiên phải sống."
Ngay sau đó, một ma ma dẫn nhóm nha hoàn đi qua từng gian viện để nhận quen đường xá.
Nơi này rộng lớn đến mức ngột ngạt.
Đường lát đá xanh kéo dài thăm thẳm, tường cao ngăn cách từng khu riêng biệt.
Ma ma vừa đi vừa chỉ tay giải thích:
"Đó là khu của lão phu nhân, chớ có bén mảng tới nếu không có lệnh. Đây là chính viện của đại phu nhân, quản lý toàn bộ nội vụ. Bên kia là biệt viện của các vị thiếp thất."
"Mỗi khu viện có quy tắc riêng. Đi nhầm một bước, gõ sai một cánh cửa, nhẹ thì chịu roi, nặng thì ném ra bãi rác."
Lục Vãn Ninh im lặng đi ở cuối đoàn.
Nàng nhận ra ngay sự phân tầng khắc nghiệt trong phủ.
Đại nha hoàn ở chính viện mặc áo gấm, đầu cài thoa bạc, cằm hơi nâng cao khi ra lệnh.
Còn nhóm tiểu nha hoàn mới vào chỉ được làm những việc nặng nhọc nhất: gánh nước, quét dọn, giặt giũ từ khi mặt trời chưa mọc đến tận đêm muộn.
Nàng lặng lẽ ghi nhớ vị trí từng gian phòng, từng ngã rẽ và cách các nha hoàn cũ xưng hô với nhau.
Không hỏi một câu.
Cũng không liếc nhìn lung tung.
Đến giữa trưa, nhóm nha hoàn được phân về khu nhà bếp ngoại viện dọn dẹp.
Tiếng bát đĩa lạch cạch vang lên liên tục.
"Choảng!"
Một tiếng động ch.ói tai vang lên. Tờ bát sứ men xanh rơi xuống sàn đá, vỡ tan thành nhiều mảnh.
Cô gái mới vào sợ hãi đến mức mặt không còn một giọt m.á.u, lập tức quỳ gục xuống đất.
Ma ma quản bếp bước tới.
Bà ta không hỏi lý do vì sao trượt tay, cũng chẳng buồn nghe lời giải thích.
"Lười nhạo giận dỗi, làm vỡ đồ dùng của phủ."
"Lôi ra ngoài, đ.á.n.h mười roi."
Hai tay sai lập tức đè cô gái xuống sàn. Tiếng roi da xé gió vang lên chát chúa, kèm theo tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết.
Những nha hoàn khác đứng xung quanh cúi gập người, không một ai dám lên tiếng xin tha.
Lục Vãn Ninh cúi đầu nhìn mũi giày mình.
Ma ma lạnh gạt tàn t.h.u.ố.c trên tẩu, đảo mắt nhìn đám người:
"Quy củ không vì nước mắt mà thay đổi."
Lục Vãn Ninh siết c.h.ặ.t vạt áo.
Ở nơi này, đúng sai không có ý nghĩa. Chỉ có quy củ mới là thứ quyết định sống c.h.ế.t.
