Ngoại Thất Phúc Tấn - Chương 2

Cập nhật lúc: 05/07/2026 03:00

Nụ cười nơi khóe miệng Tạ Cảnh cứng lại trong chớp mắt.

Hắn không nhận sổ sách, chỉ dùng quạt xếp nâng cằm ta lên.

Ánh mắt thong thả lướt trên mặt ta.

Để kiếm thêm bạc, ta từng giả nam trang, đi chào bán phấn son do chính mình điều chế.

Trùng hợp thế nào, lại gặp đúng lúc Tạ Cảnh bị kẻ thù truy sát.

Khi ấy hắn bị thương nặng, ngã trong con ngõ tối.

Ta vốn không muốn xen vào chuyện bao đồng, nhưng viên lam bảo lớn bằng quả trứng gà bên hông hắn thật sự quá ch.ói mắt.

Ta tiện tay rắc hết một gói phấn son hương hồ tiêu lớn vào mắt đám thích khách, rồi kéo hắn bỏ chạy.

Sau đó hắn tra được thân phận nữ nhi của ta.

Hắn không những không g.i.ế.c người diệt khẩu, ngược lại còn cảm thấy dáng vẻ thị dân coi tiền như mạng của ta vô cùng sống động.

Hắn bỏ tiền, ta đưa phương t.h.u.ố.c.

Chúng ta hợp tác mở cửa hàng phấn son lớn nhất kinh thành.

Tiện thể, ta cũng thành một trong rất nhiều hồng nhan tri kỷ của hắn, là người không thể công khai nhất.

“Thôi Trăn Trăn.”

Tạ Cảnh cười khẽ, xoay cổ tay, dùng quạt xếp gõ lên trán ta.

“Bổn Hầu gia thích nhất bộ dạng mê tiền, vô tâm vô phế này của nàng.”

Hắn quay đầu ra hiệu với tùy tùng.

Tùy tùng lập tức ôm một chiếc hộp gỗ t.ử đàn nặng trĩu đi tới.

Mở ra, bên trong xếp ngay ngắn hai mươi thỏi vàng.

Ánh vàng lấp lánh, suýt nữa làm lóa mắt ta.

Tạ Cảnh nhìn dáng vẻ hai mắt ta phát sáng, giọng điệu lười nhác.

“Cầm lấy đi. Cả vốn lẫn lãi, không thiếu nàng một phần.”

“Nhớ kỹ, chúng ta chỉ lấy thứ mình cần. Nói chuyện tình cảm làm gì cho tốn tiền.”

Ta ôm c.h.ặ.t hộp gỗ, chỉ cảm thấy thứ nặng trĩu trong tay đều là cảm giác an toàn.

Ta cười đến híp cả mắt, liên tục gật đầu.

“Hầu gia nói đúng!”

“Tình cảm nào thực tế bằng vàng chứ.”

Ta lùi lại hai bước, sâu sắc hành lễ với hắn.

“Thiếp chúc Hầu gia tiền vào như nước, đêm nào cũng làm tân lang, đi qua muôn hoa mà không vướng một chiếc lá!”

Giữa ánh mắt ngỡ ngàng đến khẽ giật của Tạ Cảnh.

Ta ôm thỏi vàng, không lưu luyến xoay người xuống thuyền.

Rời khỏi thuyền hoa.

Ta lập tức chạy đến chặng cuối cùng.

Ám các của phủ Nhiếp chính vương.

Đêm đã rất sâu, trong Ám các không thắp lấy một ngọn đèn.

Trong không khí vương một mùi m.á.u tanh nhè nhẹ.

Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã, Tiêu Từ, đang ngồi trên ghế gỗ t.ử đàn.

Dưới ánh trăng ngoài cửa sổ, hắn dùng một chiếc khăn trắng, chậm rãi lau thanh trường kiếm đã uống không biết bao m.á.u trong tay.

Hắn khoác cẩm bào đen, dung mạo lạnh lùng như Tu La, sát khí quanh người rét buốt.

Ta thuần thục quỳ xuống đất, cúi mày thuận mắt, đến thở mạnh cũng không dám.

Năm ấy, ta ra núi Linh ngoài thành đào d.ư.ợ.c liệu quý, định bán lấy một giá tốt.

Không ngờ lại nhặt được Tiêu Từ trúng độc, trọng thương, thoi thóp một hơi.

Ta không hề phát lòng từ bi lớn lao mà cứu người.

Ta nhân lúc cháy nhà hôi của, lục sạch ngọc bội đáng giá và kim sang d.ư.ợ.c trên người hắn.

Tiện thể nhét bừa lá t.h.u.ố.c giải độc vừa đào được vào miệng hắn, coi ngựa c.h.ế.t như ngựa sống mà chữa.

Ai ngờ mạng hắn lớn, vậy mà lại tỉnh.

Sau khi tỉnh lại, hắn không những không g.i.ế.c ta.

Ngược lại còn cưỡng ép mang ta về Ám các.

Tiêu Từ quyền thế ngập trời, nhưng kẻ thù vô số. Hắn quanh năm đi trên ranh giới sống c.h.ế.t, tính tình tàn bạo, khát m.á.u.

Ta thành công cụ hầu giường để hắn giải tỏa áp lực.

Thứ hắn cần chỉ là sự phục tùng tuyệt đối và một cơ thể mềm mại.

Còn ta ham những kỳ trân dị bảo hắn tiện tay ném ra sau mỗi lần xong việc.

Hai chúng ta, xem như mỗi người đều có toan tính riêng, hợp tác vui vẻ.

“Đến rồi.”

Tiêu Từ không ngẩng đầu, giọng nói lạnh lùng vô tình.

“Qua đây, thay y phục cho bổn vương.”

Ta quỳ đi đến trước mặt hắn, thuần thục cởi áo ngoài cho hắn.

Vừa chạm vào đai lưng, bàn tay lớn của hắn bỗng siết lấy cằm ta, ép ta ngẩng đầu.

Ánh mắt hắn sắc bén như chim ưng, mang theo vẻ xét nét.

“Bệ hạ đã ban hôn cho bổn vương.”

“Vương phi là đích nữ Tướng phủ, mùng tám tháng sau thành hôn.”

Trong lòng ta mừng rỡ.

Đích nữ Tướng phủ? Chẳng phải chính là Lâm Uyển Nhu, bạch nguyệt quang của Thẩm Thanh Hàn sao?

Hay thật, cái vòng tròn kinh thành này nhỏ ghê.

Nhưng trên mặt ta vẫn cố ý lộ ra vài phần hoang mang, mắt hơi đỏ lên.

Tiêu Từ thấy vậy, đáy mắt lập tức lướt qua một tia lạnh lẽo.

Hắn buông tay, giọng nói mang theo cảnh cáo không cho phép nghi ngờ.

“Nàng chỉ là một ngoại thất không thể công khai.”

“Biết thân biết phận một chút, đừng ôm bất cứ vọng tưởng nào.”

“Bổn vương chỉ cưới quý nữ thế gia làm chính phi, tuyệt đối không để một nữ nhi thương hộ bước qua cổng phủ.”

Nói rồi, hắn nhấc chân, đá chiếc hộp gấm bên cạnh đến trước mặt ta.

Hộp mở ra, hơn mười viên đông châu lớn bằng trứng chim bồ câu lăn ra ngoài.

Tròn trịa, đầy đặn, quý giá liên thành.

Đó là phần thưởng vừa ban vừa răn.

Ta nhìn đống đông châu ấy, suýt nữa không kiềm được khóe môi đang muốn cong lên.

Phát tài rồi, phát tài rồi!

Ta không khách sáo nhặt từng viên đông châu, nhét vào tay áo.

Sau đó lùi lại một bước, dập đầu thật mạnh.

Giọng nói vang dội, tình ý chân thành.

“Chúc mừng Vương gia!”

“Thiếp thân phận thấp hèn, thô bỉ không chịu nổi, tuyệt đối không dám mơ tưởng đến vị trí Vương phi tương lai!”

“Thiếp sẽ lập tức cắt tóc, đến am ni cô ngoài thành làm ni cô, ngày đêm cầu phúc cho Vương gia và Vương phi!”

“Đảm bảo từ nay về sau, ngài sẽ không bao giờ nhìn thấy thiếp nữa!”

Bàn tay lau kiếm của Tiêu Từ chợt khựng lại.

Hắn hơi cau mày, đôi mắt dài hẹp nheo lại, dường như muốn tìm trên mặt ta một dấu vết giả vờ.

Nhưng ta không cho hắn cơ hội suy nghĩ kỹ hơn.

“Đêm đã khuya, thiếp không quấy rầy Vương gia nghỉ ngơi nữa. Thiếp xin cáo lui!”

Dập đầu xong, ta đứng dậy bỏ chạy.

Nhanh thoăn thoắt như một con chuột ăn vụng.

Ra khỏi phủ Nhiếp chính vương.

Ta lập tức trở về biệt viện trong đêm, vác hành lý đã gói sẵn từ sớm lên lưng.

Rồi đi đến cổng Tây thành.

Ở đó, cỗ xe ngựa nhanh nhất, xa hoa nhất mà ta đã bỏ năm trăm lượng bạc thuê, đã đợi sẵn.

“Xa phu đại ca, đi thôi!”

“Giang Nam thủy hương, xuất phát!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngoại Thất Phúc Tấn - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD