Ngoại Thất Ta Nuôi Bên Ngoài Lại Chính Là Thái Tử Thật - Chương 9
Cập nhật lúc: 26/06/2026 16:01
Ngay cả nốt ruồi đỏ trên chân nàng, hắn cũng thấy tươi ngon như quả anh đào chảy nước.
Hắn có thể cho nàng cái gì?
Chỉ có thân thể nóng hổi này. Hắn thật vô dụng.
Tiết Sơn tỉnh lại từ trong mơ, nhìn thấy thần nữ của mình ngồi bên giường, dịu dàng nhìn hắn.
"Điện hạ, nên dậy rồi."
Tiết Sơn thầm nghĩ, tỉnh mộng rồi.
12
Hôm nay Tiết Sơn phải cùng Hoàng thượng xử lý chính sự, ta ở lại Đông Cung.
Chờ sau khi hắn đi, chân ta bủn rủn, may mà Thanh Tiêu đỡ kịp.
Sau khi quay về, ta lập tức cởi y phục bôi t.h.u.ố.c cho mình. Nhìn những vết hằn trên cơ thể, khó tránh khỏi nhớ lại dáng vẻ ngốc nghếch hắn nằm bò trên n.g.ự.c ta khóc đêm qua.
Ta nghỉ ngơi nửa ngày, đến cung Hoàng hậu hầu hạ bà ấy.
Hoàng hậu nhìn thấy ta, chưa nói đã cười: "Xem ra chẳng bao lâu nữa bổn cung sẽ được làm tổ mẫu rồi."
Tiết Sơn là Thái t.ử tôn quý, việc đôn luân với hắn đều có người ghi vào trong sổ sách. Hắn tự mình mơ mơ màng màng coi như một giấc mơ, nhưng lại có người ghi chép.
Ta đỏ mặt.
Ta cùng Hoàng hậu đi dạo ngự hoa viên.
Hoàng hậu lo lắng nói: "Hoàng thượng vậy mà để Tam Hoàng t.ử cùng Sơn Nhi đi theo ông ấy nghe quốc sự ở Ngự thư phòng, hơn nữa gần đây Quý phi càng ngày càng kiêu ngạo hống hách, quả thực không để bổn cung vào mắt."
Những điều này, đều là nền tảng Hoàng thượng cho.
Ta tịnh tâm, khẽ nói: "Thái t.ử lưu lạc bên ngoài hai mươi năm, mà Tam Hoàng t.ử lại được nuôi bên cạnh Hoàng thượng từ nhỏ. Trong lòng Hoàng thượng, ai thân ai sơ, tất nhiên có một cái cân."
Hoàng hậu nhìn ta.
Ta lại nói tiếp: "Hoàng thượng đối với Tam Hoàng t.ử quả thực thân cận, nhưng Hoàng thượng là minh quân, ông ấy tuyệt đối sẽ không dễ dàng lung lay quốc bản. Nương nương, càng là lúc này, chúng ta càng phải bình tĩnh. Thái t.ử là nhi t.ử của người, kế thừa sự lương thiện, nhân đức, thông tuệ của người. Chúng ta phải tin hắn."
Hoàng hậu trầm ngâm một lát: "Là bổn cung hẹp hòi rồi, lại còn đi hờn dỗi với Hoàng thượng."
Bà ấy nói xong liền cười đầy ẩn ý: "Vậybây giờ ta nhường Quý phi ba phần thì sao."
Ta và Hoàng hậu nhìn nhau. Đều nhìn ra một từ. "Nâng lên để giế-t".
Rất nhanh, phía Ngự thư phòng có người báo về. Ở Ngự thư phòng, Tiết Sơn và Tam Hoàng t.ử nảy sinh tranh chấp, hai người chính kiến khác nhau.
Tiết Sơn không chút né tránh, nghiêm nghị nói: "Tam đệ, trên ta là phụ hoàng, dưới ta là thiên hạ. Phụ hoàng đã để ngươi và ta mỗi người nói ra ý kiến, ta tất nhiên tôn trọng ý tứ của ngươi. Nhưng ngươi hô to gọi nhỏ với ta như vậy, đã từng để Thái t.ử là ta vào mắt chưa?"
Từ khi hắn vào cung vốn không tranh chấp với ai. Lục cung đều nói, Thái t.ử nhân thiện. Nhưng trị quốc, nhân thiện là không đủ. Tiết Sơn là một con dã thú đang ẩn mình, là một con rồng đang ẩn trong đầm lầy.
Tam Hoàng t.ử vậy mà bị khí thế của hắn dọa sợ, lùi lại nửa bước.
Tiết Sơn lại cười, vỗ vỗ vai Tam Hoàng t.ử nói: "Tam đệ, đừng để trong lòng, ta chỉ đang nói đùa với ngươi thôi. Ta biết Tam đệ kính ta yêu ta, có một tấm lòng chân thành."
Trong Ngự thư phòng, quần thần im lặng, mỗi người mỗi ý.
Sau khi mọi người đi hết, Tiết Sơn quỳ xuống, nhẫn nhịn nước mắt nói: "Phụ hoàng, nhi thần biết hai mươi năm này không thể hầu hạ dưới gối là lỗi của nhi thần. Nhưng nay nhi thần đã quay về, làm Thái t.ử thì phải làm cho tốt. Bởi vì khi nhi thần ở dân gian đã biết Đại Hạ có một vị minh quân, làm Đại Hạ quốc thái dân an, làm man di không dám xâm phạm. Ngày biết được nhi thần là nhi t.ử của ngài, nhi thần kích động đến mức thao thức suốt đêm, cứ ngỡ là một giấc mơ. Người anh minh thần võ như vậy, vậy mà lại là cha của con, là cha của con. Đến nay con vẫn còn trong mơ, không dám tỉnh lại."
Tiết Sơn không nhịn được nữa, đau đớn khóc nói: "Cha! Con coi ngài là cha, ngài đã từng coi con là nhi t.ử chưa! Con rất hâm mộ Tam đệ. Con lưu lạc bên ngoài, không cha không mẹ, ước gì cũng có cha có thể ôm con, làm cho con một cái ná cao su, che chở cho con một khoảng trời mưa lạnh!"
Lời này, làm Hoàng thượng tại chỗ đỏ mắt, vậy mà đi xuống khỏi long ỷ, ôm lấy Tiết Sơn, trân trọng nói: "Trẫm là vua một nước, cũng là cha của con."
Tin tức này truyền đến Trung cung, Hoàng hậu cũng rơi lệ.
Sau khi ta quay về, nhìn thấy Tiết Sơn yên lặng ngồi trên bậc đá, ngước nhìn trời cao của Đông Cung này.
Ta bước tới.
Tiết Sơn ngước nhìn ta, khẽ nói: "Dung cô nương, nếu hôm nay ta làm không đúng thì có phải vị trí Thái t.ử này sẽ không vững nữa không."
Ta không nói gì, chỉ nắm lấy tay hắn.
Tiết Sơn hốc mắt vẫn còn đỏ, ôm eo ta nói: "Ông ấy là cha ta, càng là quân vương. Lúc đó trong lòng ta sợ lắm, nhưng lại tự nhủ với mình không được sợ. Bởi vì Dung cô nương từng nói với ta, Thái t.ử phải có sự kiêu hãnh của Thái t.ử."
Hắn nói, nhìn chằm chằm đôi mắt ta nói: "Hơn nữa, ta tuyệt đối không được thua, bởi vì trên người ta còn gánh vác giấc mơ của Dung cô nương."
Giấc mơ của ta à.
Ta nhớ lúc ở Giang Nam, nếu hắn muốn uy h.i.ế.p ta, ta nhất định sẽ không chút do dự để Thanh Tiêu lấy mạng hắn. Nhưng lúc này, ta lại nghĩ, nếu hắn thực sự bại rồi, trở thành thứ dân. Sương gió mưa tuyết, ta cũng muốn cùng hắn vượt qua.
