Ngoảnh Lại Đã Khác Duyên - 8

Cập nhật lúc: 24/08/2026 05:08

Năm này, chiến tranh lớn nhỏ các nơi không ngớt.

Vì có họ Thôi giúp sức, Từ Hành Chi gian khổ thu phục bảy quận phía nam.

Phía nam coi như định lại rồi.

Thậm chí, thừa lúc loạn đ.á.n.h vào phía bắc, lấy xuống vài nơi xung quanh Ngô Quận.

Càng về phía bắc, liền là vùng trung nguyên hiện tại phần lớn nằm trong tay Tạ Nhược An kiểm soát.

Tất cả, đều nhanh hơn kiếp trước không ít.

…..

Lại là một năm đông.

Vì Từ Hành Chi có ý đi lên phía bắc, năm này, Từ gia ở Ngô Quận ăn tết.

Ngày Tuất thứ ba sau Đông Chí, cha ta cùng Từ Hành Chi tổ chức một trận lễ cúng cuối năm.

Vì trong thời loạn lạc, nghi thức tất cả giản lược, quan trọng nhất, vẫn là phát tiền và thịt cúng cho dân chúng.

Ngày này, cũng có lễ chúc thọ của Tạ Hầu từ trung nguyên gửi tới.

Rất hậu hình.

Làm người ta kinh ngạc.

Cha ta nói cho ta biết, những ngày này mỗi khi lễ tết, Tạ Hầu thường gửi lễ.

Nói nói, hắn nhìn ta, có chút ngập ngừng nói:

"Trong lời ngoài lời, lại vẫn có ý nguyện cầu cưới con?"

Ta lạnh cống nói: "Không cần để tâm."

Cha ta cũng là ý này:

"Bị tình làm khốn, rốt cuộc khó thành việc lớn."

Ngược lại mẹ ta vẫn luôn lo âu cho tương lai của ta.

Bà nói: "Dù là liên minh, nhưng con đã gả qua đó rồi, hay là thật sự cùng hắn thử xem?"

Liên minh mấy năm.

Từ Hành Chi vẫn luôn không có thiếp thất, mấy lần đêm sâu, ta còn bắt gặp...

Cùng sống cùng c.h.ế.t nhiều lần, ta đâu phải đất đá, nhìn ra được hắn là thật sự thích ta.

Chỉ là sống trong thời loạn lạc, đại chiến sắp tới.

Tình cảm nam nữ, thực sự là thứ nhỏ bé không đáng nhắc tới nhất.

Thế nhưng, ta nghĩ mở ra được.

Tạ Nhược An lại không nghĩ như thế.

Hắn liên tục viết thư cho ta, cảm thấy ta nhiều lần tha mạng cho hắn, nhất định vẫn còn tình ý với hắn.

Hắn hứa cho ta vị trí Hoàng hậu.

Về phần Sở Oánh, hắn trong thư thở dài: Rốt cuộc không có nuôi dưỡng từ nhỏ.

Những năm này nàng ấy quản lý việc nhà đã đuối sức rồi.

Càng không nói tới, sau này phải quản lý hậu cung.

Ta nhếch nhếch môi, đều đốt hết rồi.

Lúc này, Từ Hành Chi đã rất thích ứng với địa thế vùng trung nguyên rồi. Dẫn binh liên tiếp đ.á.n.h chiếm mấy thành.

Cùng hắn đã thành cục diện chia cắt nam bắc.

Kiếp trước, là ngăn cách bởi dòng sông.

Giờ đây, ranh giới đã dịch chuyển về phía bắc một đoạn rất lớn.

Rốt cuộc cũng tới ngày hai quân giao chiến.

Chúng ta ra tay trước.

Ta quá hiểu Tạ Nhược An, hắn vừa thân chinh thu phục xóm quận cuối cùng ở phía tây, nhất định sẽ bày tiệc ăn mừng.

Càng không nói tới khoảng cách thay gác, dưới trướng tướng giỏi ai phòng thủ yếu kém, chỗ nào có sơ hở...

Trận chiến này, tiếng trống như sấm, cờ quạt đè thành, lính bộ như bức tường tiến lên.

Thắng rồi.

Tạ Nhược An cũng dẫn theo Sở Oánh bỏ chạy. Trong đêm tối, bên người hắn chỉ có vài trăm lính bảo vệ.

Một đường tháo chạy, cuối cùng, chỉ còn lại vài người.

Bị vây khốn trong một đèo núi.

Ta rủ mắt nhìn xuống.

Ánh lửa soi giáp, cũng chiếu sáng đôi mắt không thể tin nổi của hắn.

Hắn rách góc mắt: "Nàng!"

Ta lại không muốn nghe nữa. Kéo cung giương dây.

Tên đi như sao sa, cắm thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.

Hắn đột ngột ngã xuống.

Lại không hề nhìn ta.

Mặt ngơ ngác nhìn phía sau mình. Sở Oánh một tay ôm đứa trẻ còn trong tã lót, một tay dính m.á.u, đã khóc đầm đìa nước mắt.

Trên lưng hắn, nơi mũi tên xuyên qua không xa, cũng có một chiếc d.a.o găm, cắm vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.

Tất cả đều kết thúc rồi.

Cho đến lúc này.

Ta mới cảm thấy uất khí từ kiếp trước mang tới khói tan mây tản.

…..

Ta thả Sở Oánh và đứa trẻ rời đi.

Trước lúc chia ly, nàng ấy hướng về phía ta nhún nhường bái một vái, nói cho ta biết.

Nàng ấy gả cho Tạ Nhược An xong, cũng không vui vẻ. Việc lặt vặt vô kể, bà mẹ chồng lại nghiêm khắc, nàng ấy chỉ học được ba tháng, thường xuyên làm sai bước, bị người ta gièm pha. Sau đó nữa, Tạ Nhược An bị thương nặng...

Chẳng qua là, bản sao kiếp trước của ta.

Nàng ấy nói: "Đứa trẻ này sẽ không biết cha mình là ai, xin phu nhân yên tâm."

Im lặng một hồi, ta nói:

"Nếu muội muốn, Ngô Quận chính là nhà của muội."

Tạ Nhược An đã c.h.ế.t, tàn quân còn lại cũng không làm nên trò trống gì.

Một năm sau.

Từ thị xưng bá thiên hạ, chính thức xưng đế. Ta cũng được phong Hoàng hậu, lại gả cho Từ Hành Chi một lần nữa.

Đêm này, trướng gấm ấm áp, chúng ta cũng thật sự mỗi người cắt một b.úi tóc, kết tóc làm vợ chồng.

Năm năm sau.

Các nơi đều được an định, trải qua mấy chục năm loạn lạc trước đó, giờ đây, đều là trăm điều chờ hưng thịnh.

Chỉ tiếc. Thiên t.ử chinh chiến nhiều năm, lao lực thành bệnh, rốt cuộc bệnh nặng khó quay đầu.

Cùng năm, Hoàng hậu cũng đi theo Thiên t.ử.

Trước khi c.h.ế.t để lại di huấn, Đế Hậu hợp táng, lễ tang giản lược.

Năm này, Từ Trí Viễn lên ngôi.

Trong cung đổi Đế Hậu. Trong dân gian, lại nhiều thêm một đôi vợ chồng bình thường.

Lại là một năm xuân.

Ta ôm con gái, Từ Hành Chi đ.á.n.h xe, đi về Ngô Quận thăm người thân.

Suốt quãng đường hoa nàng như gấm, cảnh xuân tươi đẹp.

Kiếp này phồn hoa xem trọn, kiếp trước nuốt hận ngậm ngùi.

Đến bây giờ chẳng qua một câu, chớ phụ nhân gian cảnh tốt lành.

(Hết)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.