Ngọc Bội Định Thân Rơi Vào Tay Thế Tử - Chương 1

Cập nhật lúc: 29/08/2026 12:03

Mọi người sững sờ, sau đó bật ra tiếng cười nhạo.

Tạ Thanh Giác che đi vẻ khinh miệt trong mắt, lễ độ nói:

“Triệu thế t.ử, miếng ngọc bội này là tín vật định thân của Tống Nguyễn, ngài không thể tùy tiện lấy.”

Triệu Tiện giấu tay ra sau lưng, giọng điệu ngây thơ:

“Ta đương nhiên biết đây là thứ gì, là vừa rồi ngươi nói muốn tặng cho người khác, cho nên ta muốn.”

“Người không giữ chữ tín thì không thể đứng vững trên đời, chẳng lẽ ngươi muốn nuốt lời sao?”

Triệu Tiện là con trai độc nhất của Trường công chúa và Trấn Viễn Hầu, thân phận tôn quý, thuở nhỏ thông tuệ.

Nhưng năm mười hai tuổi, không may bị thương ở đầu.

Hiện giờ, tuy hắn đã trưởng thành cao ráo như ngọc, tuấn dật bất phàm, nhưng tâm trí lại chưa từng lớn thêm.

Mà Tạ Thanh Giác là người đứng đầu trong đám công t.ử kinh thành, xưa nay thanh cao tự ngạo.

Hắn vô cùng xem trọng thanh danh và thể diện.

Lúc này, sắc mặt hắn lạnh xuống.

Dù là thừa nhận bản thân thất tín, hay tranh luận với một kẻ ngốc, đều khiến hắn cảm thấy mất mặt.

Vì thế, hắn mất kiên nhẫn nói với ta:

“Tống Nguyễn, còn không mau đòi lại ngọc bội của nàng, chẳng lẽ nàng thật sự si tâm vọng tưởng, muốn bám víu thế t.ử hay sao?”

Ta ngẩng đầu nhìn Tạ Thanh Giác, hắn đang im lặng thúc giục ta.

Hắn biết ta xưa nay nghe lời, giỏi nhất là xem sắc mặt mà hành xử.

Giống như trong ba năm này, chỉ cần hắn nhíu mày một cái, ta liền tự biết chừng mực.

Hắn không thích ta tô son điểm phấn, ta liền không tô nữa.

Ta nói cười với nha hoàn, bị hắn ghét bỏ là cử chỉ khinh phù, vậy nên về sau hiếm khi cười nói.

Hắn nói dung mạo của ta sẽ khiến người đời dị nghị, ta ra ngoài liền lấy khăn che mặt phủ kín.

Nhưng dù làm thế nào, cũng không thể khiến Tạ Thanh Giác hài lòng.

Ta dáng vẻ đoan trang, lễ tiết chu toàn, chưa từng phạm lỗi.

Hắn vẫn nói ta khoe khoang sắc đẹp, cố ý quyến rũ.

Ở trước mặt người ngoài, hắn càng lạnh nhạt với ta, trăm bề hạ thấp.

Như thể việc hắn động lòng với ta là một chuyện vô cùng mất mặt.

Ta biết, người Tạ Thanh Giác muốn cưới là nữ t.ử khí chất thanh nhã, dáng vẻ đoan phương.

Không phải kiểu diễm lệ kiều mị như ta, sẽ làm tổn hại thanh danh của hắn.

Nhưng ta không thể thay đổi dung mạo của mình.

Cũng không muốn dây dưa với hắn nữa.

Ta khựng lại, nhìn về phía Triệu Tiện:

“Thế t.ử, ngài có biết lấy ngọc bội định thân của ta, là phải định thân với ta, cưới ta hay không?”

Triệu Tiện liên tục gật đầu: “Tỷ tỷ xinh đẹp, ta biết mà.”

Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào ta, bên trong tràn đầy trong sạch và vui mừng.

Ta không dám đối diện với hắn, cụp mắt xuống, chậm rãi nói:

“Vậy thế t.ử hãy về trước bàn bạc với người nhà, nếu bọn họ đồng ý, rồi hãy đến báo cho ta biết.”

Đợi mọi người đi hết.

Ánh mắt Tạ Thanh Giác rơi xuống người ta, mặt không cảm xúc nói:

“Tống Nguyễn, nàng có ý gì?”

Ta dời mắt đi, nhàn nhạt cong khóe môi:

“Không có ý gì cả, hôn sự của chàng và ta vốn đã không xứng đôi, là ta si tâm vọng tưởng, dây dưa với chàng nhiều năm như vậy.”

“Hôm nay chàng đã lui hôn với ta, ta đương nhiên phải tìm người khác để gả.”

Hắn khựng lại, lạnh giọng nói:

“Nàng đang giận dỗi với ta sao? Tống Nguyễn, nàng phải hiểu rõ bản thân nặng nhẹ thế nào, ở chỗ ta, nàng không có tư cách làm mình làm mẩy.”

“Cho dù nàng thật sự muốn gả cho tên ngốc Triệu Tiện kia, ta cũng sẽ không động lòng dù chỉ một chút.”

Ta nhìn Tạ Thanh Giác, nghiêm túc nói:

“Triệu Tiện không phải kẻ ngốc, hắn chỉ là tâm tính chưa trưởng thành.”

Hơn nữa ta và Triệu Tiện đã sớm quen biết.

Có một lần, tâm trạng Tạ Thanh Giác khá tốt, dẫn ta đi tham dự yến tiệc.

Trong buổi tiệc, ta chẳng qua chỉ vì lễ tiết mà đáp lại một vị công t.ử vài câu.

Hắn liền lạnh mặt, trước mặt mọi người trách mắng ta không an phận, khinh phù vô lễ.

Ta tủi thân đến cực điểm, trốn ra sau giả sơn rơi lệ.

Trên đỉnh đầu lại đột nhiên truyền đến một giọng nói: “Tỷ tỷ xinh đẹp, sao tỷ khóc vậy?”

Ta giật mình, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Triệu Tiện.

Hắn bị người ta trêu chọc, mắc kẹt trên giả sơn không xuống được, cũng không gọi người.

Cứ nằm sấp ở trên đó ngủ thiếp đi, mãi đến khi bị tiếng khóc của ta đ.á.n.h thức.

Bề ngoài hắn tuấn dật, lời nói lại ngây thơ hồn nhiên.

“Tỷ tỷ xinh đẹp, tỷ có thể giúp ta xuống không?”

Ta nhận ra tâm trí hắn khác thường, trái lại buông lỏng mọi phòng bị trong lòng.

Ta tìm những chỗ đặt chân chắc chắn, chỉ dẫn hắn chậm rãi trèo xuống.

Cuối cùng còn lại khoảng cách cao nửa thân người, cần phải nhảy xuống.

Ta sợ hắn bị thương, muốn đưa tay ra đỡ, lại cùng hắn ngã xuống bãi cỏ.

Đôi mắt Triệu Tiện sáng trong, mặt lại chậm rãi đỏ lên, luống cuống tay chân không dám nhìn ta.

Về sau, ta lại gặp hắn vài lần.

Hắn luôn chỉ đến tìm ta khi bên cạnh ta không có ai, cũng không để thị tòng đi theo.

Ta hỏi hắn vì sao.

Triệu Tiện cụp mắt xuống, mang theo vài phần buồn rầu nói:

“Bọn họ đều nói ta là kẻ ngốc, nếu nhìn thấy tỷ chơi cùng ta, sẽ cười nhạo tỷ.”

Ta không khỏi nghĩ đến bản thân mình.

Chỉ cần ta nói chuyện với nam t.ử khác, Tạ Thanh Giác sẽ không vui, nói ta khinh phù.

Dần dần, ta cũng không nói nữa.

Triệu Tiện là người bạn đầu tiên ta kết giao được ở nơi này.

P/S: Vũ Nhi

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngọc Bội Định Thân Rơi Vào Tay Thế Tử - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD