Ngọc Về Đúng Chủ - 3
Cập nhật lúc: 30/06/2026 23:01
Tạ Cửu Tiêu vội vàng gật đầu, nói đó là điều đương nhiên, nhưng chàng vẫn muốn chính miệng hỏi nàng có bằng lòng hay không.
Biểu muội cúi đầu, giọng nói càng nhỏ hơn.
Nàng hỏi vì sao chàng lại thích nàng, khi nàng có gia thế không bằng ta, tài trí cũng chẳng sánh được ta, thật sự không xứng với chàng.
Tạ Cửu Tiêu lập tức cắt ngang.
Chàng nói dù ta có tốt đến đâu, chàng cũng sẽ không động lòng.
Trong lòng chàng chỉ có một mình nàng.
Biểu muội nghe vậy, khuôn mặt càng đỏ, cuối cùng khẽ gật đầu nói rằng nàng đương nhiên cũng muốn gả cho chàng.
Ta đứng bên cạnh, vốn không muốn phá vỡ cảnh tình ý triền miên ấy, định chờ bọn họ rời đi rồi mới bước tiếp.
Nhưng bọn họ lại phát hiện ra ta.
Biểu muội nhìn thấy ta thì lộ vẻ áy náy, nói rằng nàng xin lỗi, nàng không cố ý cướp mối hôn sự của ta. Nếu sớm biết sự việc sẽ thành ra thế này, nàng nhất định đã không xin đi cùng.
Ta vừa định nói không sao, rằng chuyện này vốn là âm sai dương lệch, chẳng thể trách riêng ai.
Tạ Cửu Tiêu đã vội che nàng ra sau lưng, như thể ta sẽ làm hại nàng ngay trước mắt.
Chàng nói chuyện này không liên quan đến Nguyệt Như, là chàng nhất kiến chung tình, là chàng nhất định muốn cưới nàng. Nếu ta muốn trách, cứ trách chàng là được.
Ta chỉ khẽ cười.
Ta nói thế t.ử gia nghĩ nhiều rồi.
Ta và chàng tuy từng gặp mặt, nhưng chưa từng định thân. Nay chàng muốn cưới biểu muội, đó vốn là quyền của chàng, ta lấy tư cách gì mà oán trách.
Huống chi, ta thật lòng cảm thấy chàng và biểu muội rất xứng đôi, mong hai người sớm kết thành lương duyên.
Tạ Cửu Tiêu lại chẳng nhận chút thiện ý nào.
Chàng lạnh giọng bảo ta tốt nhất nói được làm được, đừng lén dùng những thủ đoạn bẩn thỉu sau lưng người khác.
Nếu ta dám làm khó Nguyệt Như, chàng tuyệt đối sẽ không khách khí với ta.
Những lời ấy, kiếp trước chàng đã nói với ta không biết bao nhiêu lần.
Không ngờ kiếp này, khi mọi chuyện còn chưa bắt đầu, trong mắt chàng ta vẫn là kẻ đầy mưu sâu kế hiểm.
Nhưng ta không còn là Cố Tri Thu chỉ biết nhịn xuống uất ức nữa.
Ta nhìn chàng, thong thả đáp rằng thế t.ử gia lo quá xa rồi.
Ta và biểu muội từ trước đến nay tình cảm đều tốt, sao ta có thể làm khó nàng.
Chỉ là ta thật sự không hiểu vì sao chàng cứ luôn nghĩ ta sẽ âm thầm giở trò.
Chẳng lẽ vì lòng chàng vốn chẳng trong sạch, nên mới lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử, tưởng rằng ai cũng đê tiện như mình.
Kiếp trước Tạ Cửu Tiêu chưa từng cãi thắng ta.
Kiếp này cũng vậy.
Chàng bị ta nói đến mặt đỏ tai hồng, môi mấp máy hồi lâu vẫn không đáp được nửa câu.
Cuối cùng, chàng chỉ nhìn ta thật sâu, rồi phất tay áo rời đi.
Sau khi nhận được thư, phụ mẫu biểu muội nghe tin nữ nhi mình được thế t.ử phủ Quốc công để ý thì mừng đến không giấu nổi.
Bọn họ lập tức từ Thái Thương lên đường, ngày đêm không ngơi nghỉ để tới kinh thành.
Nhưng mọi chuyện lại không thuận lợi như bọn họ tưởng.
Phu nhân phủ Quốc công không đồng ý mối hôn sự này, càng không chịu phái người tới cửa chính thức cầu thân.
Bà chê biểu muội xuất thân thương hộ, không xứng bước vào cửa phủ Quốc công với thân phận thế t.ử phi.
Tạ Cửu Tiêu tất nhiên không chịu nghe lời mẫu thân.
Chàng cùng bà tranh cãi một trận lớn.
Sau đó, chàng vội viết thư cho biểu muội, bảo nàng cứ an tâm đợi.
Chàng nói nhất định sẽ thuyết phục mẫu thân đồng ý chuyện hôn sự của hai người.
Nhưng biểu muội vẫn ngày ngày bất an, thường ngồi trước mặt ta mà hỏi.
Nàng hỏi liệu cuối cùng phu nhân phủ Quốc công có gật đầu hay không.
Nàng lại hỏi cho dù bà ấy đồng ý, nhưng trong lòng đã chê nàng xuất thân thấp kém như vậy, sau này nàng gả qua đó liệu có thể sống yên ổn hay không.
Ta chỉ dịu giọng khuyên nàng.
Tạ thế t.ử đã thích nàng đến thế, chuyện gì rồi cũng sẽ có cách. Nàng không cần tự dọa mình quá sớm.
Nhưng ta vẫn hỏi lại nàng, rằng nàng thật sự muốn gả cho chàng sao.
Biểu muội đỏ mặt, song vẫn gật đầu rất chắc.
Nàng nói chàng tuấn tú, lại si tình với nàng như vậy, nàng đương nhiên bằng lòng.
Chỉ là trong lòng nàng vẫn thấy mình đã đoạt mất mối hôn sự của ta, mấy ngày nay cứ thấp thỏm không yên, nên hỏi ta có hận nàng hay không.
Hận nàng sao?
Kiếp trước, ta quả thật từng hận.
Ta hận nàng vì sao nhất định phải theo ta đi xem mặt.
Ta hận nàng vì sao vô tình khiến Tạ Cửu Tiêu động lòng, để một lần sai lệch ấy đẩy ta vào cả đời đau khổ.
Nhưng sau này nghĩ lại, ta mới hiểu người thật sự khiến đời ta khốn khổ không phải Sở Nguyệt Như.
Mà là Tạ Cửu Tiêu.
Đêm tân hôn năm đó, nếu chàng có chút can đảm nói ra chân tướng, chúng ta hoàn toàn có thể hòa ly trong êm đẹp.
Khi ấy biểu muội còn chưa gả đi xa, chàng cũng chẳng bỏ lỡ duyên phận mình cho là chân ái, còn ta cũng sẽ không phải nuốt xuống bao nhiêu tủi nhục vô cớ.
Nhưng chàng không nói.
Chàng vừa nhận lấy lợi ích từ nhà mẹ đẻ ta, vừa than thở vì bản thân cưới sai người, lại vừa dùng sự lạnh nhạt để hành hạ ta.
Nghĩ đến chỉ thấy buồn cười và ghê tởm.
Mà những chuyện ấy, xét đến cùng, chẳng thể đổ hết lên đầu biểu muội.
Ta nắm tay nàng, nhẹ nhàng nói rằng ta không trách.
Ta nói ngày ấy người chàng nhìn trúng vốn là nàng. Nếu không có nàng, chàng cũng sẽ chẳng tới cầu thân với ta. Vậy thì sao có thể nói là nàng cướp đi thứ vốn thuộc về ta.
