Ngọc Vỡ Không Lành - 02

Cập nhật lúc: 03/09/2026 15:06

Bên trong là một xấp ngân phiếu dày cộp, mỗi tờ trị giá một vạn lượng.

Còn có một phong hòa ly thư đã điểm chỉ từ lâu.

Đó là “tiền công” ba năm của ta, cũng là chỗ dựa để ta đứng vững về sau.

Về đến phòng, Song Cẩm đang giúp ta làm ấm giường. Thấy ta trở về, nàng vội bước tới.

“Vương phi, bên chỗ Vương gia…”

“Song Cẩm, đổi cách xưng hô đi.” Ta ngắt lời nàng, ngồi xuống trước bàn trang điểm, tháo từng chiếc trâm vàng ngọc châu trên tóc.

“Từ hôm nay, ta không còn là Vương phi nữa.”

Trong gương hiện lên gương mặt ta.

Gương mặt này tuy không diễm lệ bức người như Chu Đan Diên, nhưng cũng thanh tú dịu dàng.

Để giữ thể diện của một Vương phi, ta luôn mặc những bộ y phục màu trầm già dặn, b.úi tóc ngay ngắn không một sợi rối, ép bản thân trở thành dáng vẻ đoan trang hiền thục mà Trình Dữ Quy thích.

“Thu dọn đồ đạc đi, chỉ lấy những thứ nhẹ mà đáng tiền.”

Song Cẩm đầy bụng nghi vấn, nhưng rốt cuộc vẫn không dám hỏi, cúi đầu đi thu dọn.

Ta ngồi dưới ánh nến, chậm rãi mở một cuốn sổ riêng chỉ mình ta đọc hiểu.

Ba năm qua, ta dùng vốn của Vương phủ đầu tư bên ngoài, mở trà trang, tiệm tơ lụa, hiệu cầm đồ, thậm chí còn âm thầm nhúng tay vào đường vận chuyển đường thủy và các đoàn buôn.

Những mối làm ăn ấy đều được sắp xếp kín kẽ, treo dưới danh nghĩa người khác, có tra tới tra lui cũng chẳng thể lần ra ta.

Còn những con số bày trên sổ sách của Vương phủ, tuy cũng rất đẹp mắt, nhưng đằng sau lại là một quyển sổ khác.

Trình Dữ Quy tưởng ta chẳng qua chỉ là dây leo bám vào cây đại thụ sao?

Hắn nhìn lầm rồi.

“Vương gia, năm nghìn lượng kia, ta không cần nữa.”

Ta khẽ nói với căn phòng trống rỗng: “Cứ xem như ta đã đoạn tuyệt mối tình bảy năm này.”

Yêu hắn bảy năm, thật sự quá mệt mỏi.

Giấc mộng này, cũng đến lúc phải tỉnh rồi.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào. Quản gia dẫn theo một đám bà t.ử làm việc nặng, hớt hải xông vào.

“Vương phi… à không, giờ phải gọi là Chu di nương mới đúng.”

Ông ta đứng đó, cười mà như không cười, đến eo cũng lười cúi.

“Vương gia truyền lời, chủ mẫu mới chê hoa mai trong chính viện quá đơn điệu, muốn nhổ hết ngay trong đêm để đổi sang trồng mẫu đơn. Mời người mau ch.óng dọn đi, đừng làm chậm việc của thợ trồng hoa.”

Trồng mẫu đơn vào tiết trời này, e rằng rễ còn chưa bén đã bị đông c.h.ế.t.

Ta chẳng nói gì, chỉ vào hai bọc hành lý nhỏ đã thu xếp dưới đất.

“Đã dọn xong rồi.”

Quản gia sững người, nghi hoặc liếc hai bọc hành lý.

“Chỉ có từng này?”

“Yên tâm.” Ta thản nhiên nói, “Một kim một chỉ trong phủ Vương gia, ta cũng không mang theo.”

Ra khỏi chính viện, ta ngoái đầu nhìn lại một lần.

Mấy gốc mai đỏ do chính tay ta trồng đang nở rực rỡ khắp cành.

Mấy bà t.ử đã xách xẻng lao tới.

Cánh hoa lả tả rơi xuống bùn, bị giẫm nát tan tác, chẳng khác gì mối tình ta từng dành cho hắn.

Ta quay đầu, bước đi dứt khoát, không ngoảnh lại nữa.

Trong Lãm Tuyết hiên, Song Cẩm tức đến đỏ hoe mắt, vừa lấy bông cũ bịt kín khe cửa sổ vừa mắng đám hạ nhân chỉ biết nhìn người mà đối xử.

Ngược lại, ta lại thấy nơi này cũng không tệ.

Lạnh, lạnh như thể một người đứng ngoài cuộc, vừa hợp với thân phận của ta trong Vương phủ.

Ba năm trước, cũng trong một đêm như hôm nay, ta từng co ro ở một góc trong phủ Thái phó, nhìn cả sảnh đầy người áo thơm tóc đẹp, cảm thấy bản thân lạc lõng đến nhường nào.

Đích tỷ Chu Đan Diên đang yên đang lành làm Vương phi tương lai, lại nhất quyết bỏ trốn theo một Thám hoa lang gia cảnh sa sút.

Phụ thân tức đến mức định mời gia pháp.

Nàng khóc như hoa lê gặp mưa, quỳ trên đất kêu lên:

“Cha, con gái cầu xin cha! Con và Mộ Hàn thật lòng yêu nhau! Vị Trình Vương gia kia ngày nào cũng lạnh như băng, u ám đáng sợ, con sợ huynh ấy!”

Khi ấy, Trình Dữ Quy vừa lập công lớn cho bệ hạ trong cuộc tranh giành ngôi vị.

Dù được phong làm Chiêu Vương, tính tình hắn lại ngày một cô độc, tàn nhẫn, khiến các tiểu thư quyền quý trong kinh thành đều tránh xa.

Ngoại trừ Chu Đan Diên, người luôn được hắn nâng niu trong lòng bàn tay.

Nhưng chẳng ai ngờ sau lưng, nàng lại nói về hắn như vậy.

Phụ thân tức đến run cả tay.

“Bên Chiêu Vương phải ăn nói thế nào? Thánh chỉ ban hôn cũng đã hạ rồi, con muốn cả nhà cùng c.h.ế.t theo con sao?”

Hiển nhiên Chu Đan Diên đã tính toán từ trước.

Nàng quay đầu, ánh mắt vững vàng rơi xuống người ta đang đứng trong góc.

“Cha, chẳng phải còn có Vãn Tri sao?”

Nàng bò tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, móng tay gần như bấm sâu vào da thịt.

“Vãn Tri, muội chỉ là thứ nữ, ngày thường cũng chẳng có ai hỏi cưới. Gả cho Chiêu Vương là phúc mà muội tu tám đời mới có được.”

“Muội là em gái ruột của ta, lúc này muội không giúp tỷ, còn ai có thể giúp ta?”

Ta chỉ thấy buồn cười.

Ngày thường nàng ghét ta là thứ xuất, đến ăn chung một mâm cũng thấy mất mặt.

Vậy mà nay cần người thế thân, ta lại trở thành “em gái ruột” của nàng.

Ta rút tay về, cụp mắt nói: “Trưởng tỷ, đó là thánh chỉ ban hôn, tội khi quân ta không gánh nổi.”

“Bên Vương gia để ta nói!” Chu Đan Diên vội vàng đáp, “Huynh ấy nghe lời ta nhất! Ta chỉ tạm thời chưa muốn gả thôi. Cứ để huynh ấy cưới muội trước, giữ lấy vị trí ấy, đừng để nữ t.ử thế gia khác có cơ hội chen vào. Huynh ấy nhất định sẽ đồng ý!”

Ta sững người.

Đem hôn nhân xem như trò đùa.

Những lời như thế, cũng chỉ có Chu Đan Diên được nuông chiều đến hư mới nói ra được.

Điều hoang đường hơn là Trình Dữ Quy thật sự đồng ý.

Đêm ấy, một chiếc xe ngựa dừng trước cửa sau phủ Thái phó.

Hắn mặc huyền y, chậm rãi bước xuống. Đó cũng là lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào ta.

“Nàng chính là Chu Vãn Tri?”

Ta cúi đầu hành lễ: “Vâng.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.