Ngọn Lửa Của Ngạ Quỷ - 04
Cập nhật lúc: 15/09/2026 09:04
Sau đó anh ta lại đứng lên, lần lượt ôm từng người.
Đám phóng viên bên dưới chỉ nhìn thấy những hành động ấy, hoàn toàn không nghe được anh ta nói gì.
Khi ôm tôi, anh ta ghé tai nói:
"Thằng nhãi, ngoan ngoãn một chút."
Còn bên tai Lương Cẩm Ngôn là:
"Chỉ cần tôi muốn, tối nay tôi có thể khiến cô xuất hiện trên giường tôi."
Trước khi rời đi, Đàm Khải ném chiếc khóa bạc của Đậu Đậu ra ngoài cửa sổ ngay trước mặt chúng tôi.
"Thứ này chẳng có ý nghĩa gì với tôi cả. Nhưng tôi thích nhìn bộ dạng tức giận đến phát điên mà chẳng làm gì được của các người."
Tôi và Lương Cẩm Ngôn đều lấm lem bùn đất. Cuối cùng, chúng tôi tìm thấy di vật của Đậu Đậu giữa đám cỏ dại.
Chiếc vòng bạc nhỏ xíu.
Chiếc khóa bạc nhỏ xíu đã không còn phát ra tiếng leng keng nữa.
Lương Cẩm Ngôn cẩn thận nâng nó trong lòng bàn tay, rồi ôm vào n.g.ự.c lau chùi. Cô áp nó sát gò má, dùng hơi ấm của mình sưởi cho nó, như thể bên trong chiếc khóa bạc ấy vẫn còn một trái tim bé nhỏ đang đập.
Cảm xúc của Lương Cẩm Ngôn hoàn toàn sụp đổ.
Cô thậm chí không còn biết kẻ thù của mình là ai, đang ở đâu, chỉ có thể điên cuồng đ.á.n.h tôi, cào lên mặt tôi từng vệt m.á.u.
"Lục Thành! Rốt cuộc ngày xảy ra t.a.i n.ạ.n đã có chuyện gì? Tôi biết anh vẫn còn giấu một bí mật! Tại sao anh không chịu nói cho tôi biết? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!"
"Nếu tôi nói sự thật, cô có chắc mình có thể khiến Đàm Khải bị kết tội không?"
Tôi không ngăn cản những cú đ.á.n.h của Lương Cẩm Ngôn, chỉ bình tĩnh hỏi giữa lúc cô đang trút giận lên người tôi.
"Có! Đương nhiên là có!"
"Không, cô không có. Cô vẫn chưa nhận ra thủ đoạn của bọn họ. Cho dù cô có thể kiên trì đến cùng, cô có biết bọn họ sẽ làm gì với gia đình Đậu Đậu, với mấy cụ già kia không?"
Lương Cẩm Ngôn bình tĩnh lại đôi chút, nhưng ánh mắt vẫn đầy giận dữ.
"Cô chịu được, tôi cũng chịu được, nhưng mấy cụ già kia thì sao? Nếu bọn họ ra tay, những người già ấy chịu nổi thủ đoạn của họ sao?"
"Tôi có thể chịu thay họ!"
Vì quá tức giận, Lương Cẩm Ngôn c.ắ.n rách khóe môi.
"Chịu thay? Bọn họ có thể thuê côn đồ quấy rối, đ.á.n.h đập. Cô chịu thay thế nào? Bọn họ có thể đến tận nhà đe dọa, k.h.ủ.n.g b.ố, ném phân, phun sơn, giả ma dọa cô. Cô chịu thay thế nào?"
"Đây là lý do anh làm chứng gian sao? Chỉ vì anh sợ chuyện này, sợ chuyện kia?"
"Được. Cứ cho là cuối cùng anh ta bị kết tội, vậy anh ta sẽ bị phạt bao nhiêu năm?"
"Mười năm!"
"Cô cảm thấy… đủ sao?"
"Nhưng anh đã nói sau t.a.i n.ạ.n anh ta còn tiếp tục ra tay! Đó là án t.ử hình!"
"Cho dù tính cả chuyện anh ta tiếp tục ra tay, bọn họ vẫn sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn ép mấy cụ già ký giấy xin giảm án. Họ sẽ biến hành vi cố ý thành vô ý, sẽ chứng minh nạn nhân đã c.h.ế.t trước khi bị ra tay. Họ sẽ biến án t.ử hình thành chung thân, chung thân thành hai mươi năm, mười năm, tám năm!"
"Vậy chẳng lẽ cứ để hắn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao?"
"Cho dù bị chung thân, hôm nay bọn họ có thể tìm người nhận tội thay, vậy ngày mai sao lại không thể tráo người đổi tội?"
"Anh đúng là có vô số lý do để bao biện cho mình! Chính vì có loại người như anh nên kẻ ác mới không kiêng nể gì!"
"Được rồi. Tôi muốn hỏi cô câu cuối cùng. Cô cảm thấy… cho dù anh ta bị tuyên án t.ử ngay lập tức, cô nghĩ như vậy có đủ an ủi người nhà nạn nhân không? Có đủ để linh hồn của Đậu Đậu và cha mẹ em ấy được thanh thản không?"
"Đương nhiên là không đủ!"
Nói xong, Lương Cẩm Ngôn đột nhiên nghĩ ra điều gì đó. Cô kinh hãi nhìn tôi.
"Anh… anh định làm gì?"
"Chuyện tôi muốn làm, nếu anh ta thực sự phải ngồi tù thì tôi sẽ không thể làm được."
"Anh muốn trả thù hắn? Anh muốn g.i.ế.c hắn?"
"Không. Tôi muốn hắn sống thật lâu, sống đến trăm tuổi, và mỗi ngày đều tỉnh táo cảm nhận thế giới này."
"Anh… anh không thể làm được."
"Hiện tại tình thế đối với chúng ta là một ván cờ c.h.ế.t, một cục diện không còn đường xoay chuyển."
"Có lẽ vậy. Tôi chỉ là bác sĩ tâm lý, quả thật không làm được chuyện làm hại người, làm hại thân thể."
"Lục Thành, nếu anh muốn dùng luật ngoài pháp luật để trừng phạt hắn, cuối cùng anh cũng sẽ phải ngồi tù!"
Tôi chỉ nhàn nhạt mỉm cười.
"Đừng quên, tôi là một người vốn đã định tự sát… Tôi không còn gì phải bận tâm, cũng chẳng có gì phải sợ. Trước khi ra đi, có thể phát ra một chút ánh sáng, chẳng phải cũng tốt sao…"
"Rốt cuộc anh định làm thế nào? Tôi muốn… tham gia. Một kẻ như vậy, đáng nhận lấy hậu quả."
"Không cần. Cô còn cả một tương lai rộng mở."
"Anh cần người giúp."
"Tôi không cần. Tôi sẽ không làm hại thân thể hắn. Tôi muốn hắn nguyên vẹn không một vết thương, sống đến trăm tuổi, nhưng ngày nào cũng phải sống trong một cơn ác mộng như địa ngục."
"Vậy anh định làm thế nào?"
"Tôi muốn… lăng trì linh hồn hắn…"
Ngày 23 tháng 11, mưa như trút nước.
Phiên tòa cuối cùng.
Quả nhiên là thế.
Lần nào mở phiên tòa cũng như vậy.
Tôi không tin đó là sự trùng hợp.
Đó là một lời ám chỉ, một sự giải phóng, một lời cho phép.
Cho phép tôi giải phóng thứ bóng tối phi nhân tính đang nằm trong đầu mình, thứ ác ý đến từ một con quỷ.
Lời cho phép ấy không đến từ thần linh. Tôi đã nói rồi, tôi không còn tin họ nữa.
Lời cho phép ấy đến từ gia đình ba người Đậu Đậu.
Và cũng đến từ quỷ dữ.
Không ngoài dự đoán, Đàm Khải được thả ngay tại tòa.
Lý Húc Đông không uống rượu, chỉ lái xe quá tốc độ và điều khiển phương tiện nguy hiểm. Vì tính chất nghiêm trọng và hậu quả nặng nề, anh ta bị phạt ba năm tù.
Ở thời khắc cuối cùng của phiên tòa, luật sư bào chữa cuối cùng cũng lên tiếng.
Ông đặt tách trà xuống, đẩy kính, đôi mắt đỏ hoe rồi nghẹn ngào nói lời kết thúc, khiến người nghe cũng không khỏi xúc động.
"Tôi… là một luật sư, nhưng đồng thời cũng là một người cha, một người con. Trước hết, tôi là một con người!
"Vì vậy… hôm nay tại đây… xin cho phép tôi… trước tiên hoàn thành trách nhiệm của một con người. Tôi chỉ có thể tạm gác trách nhiệm của một luật sư sang một bên. Tôi khẩn cầu tòa án hãy xử phạt thật nghiêm khắc, tuyệt đối không cho hưởng án treo!"
Sự lão luyện của luật sư bào chữa đã đ.á.n.h Lương Cẩm Ngôn đến mức không còn đường chống đỡ.
Sáng hôm sau, đúng chín giờ, tập đoàn nhà họ Đàm lại tổ chức họp báo.
Ông cụ nhà họ Đàm đích thân xuất hiện.
Ông run rẩy đứng dậy khỏi xe lăn, cố chấp gạt tay người bên cạnh, tự chống hai chiếc nạng.
Sau một hồi do dự, ông lại ném cả nạng đi, để mặc thân thể ngã xuống đất rồi đau đớn quỳ gối khóc nức nở.
Thì ra kỹ năng diễn xuất của Đàm Khải đến từ "di truyền huyết thống".
"Tôi có lỗi với mọi người. Lão Đàm tôi là một kẻ có tội. Tài xế của tôi cũng là nhân viên của tôi, vậy nên tôi phải thay anh ta chuộc tội!
"Tôi sẽ lấy năm triệu tệ bồi thường cho gia đình nạn nhân!
