Ngôn Ngữ Lạ - Chương 5
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:33
Tốc độ nói của Lam Thải rất dồn dập, giống như đang bị ai đó đuổi theo phía sau.
"Là một vật làm cảnh, cá vàng đều bị nuôi trong bể cá."
"Bể cá có thể đủ lớn, có thể có nhiệt độ dễ chịu nhất, có cảnh quan thích hợp nhất để sinh tồn, có thể cho cá vàng một cuộc sống vô lo vô nghĩ nhất."
"Nhưng chung quy nó vẫn chỉ là bể cá."
"Mà nhà của cá, là ở đại dương."
Tôi nuốt nước bọt, không thể tin nổi nhìn Lam Thải.
"Cho nên, ý của câu nói đó là..."
Lam Thải gật đầu.
"Đúng vậy."
"Hai chúng ta chính là hai con cá vàng trong bể."
"Bị nuôi nhốt, bị quan sát, bị nghiên cứu..."
Nghe đến đây, tôi đã hoàn toàn ngơ ngác.
Lam Thải liếc nhìn tôi một cái, há miệng phát ra một âm thanh ngắn ngủi và kỳ quái.
Tôi nghe ra được, cô ấy nói chính là cái từ xuất hiện với tần suất cao nhất trong cuộc đối thoại của nhóm người Trương Bân.
"Pha-a-sư"
"Trần Nhã, chị có biết trong ngôn ngữ của họ, từ này có nghĩa là gì không?"
Lam Thải nhìn vẻ mặt hoang mang của tôi, thở dài một tiếng.
"Người Trái Đất."
"Trong mắt họ, chúng ta là người Trái Đất."
9
Đầu óc tôi ong ong, gần như không thể tin vào những gì tai mình vừa nghe thấy.
Nhưng trên mặt Lam Thải không hề có một chút dấu vết nào của việc đùa cợt.
"Chúng ta không biết họ từ đâu đến, cũng không biết tên của họ."
"Nhưng chúng ta biết rõ mục đích của họ, đó là xâm lược Trái Đất."
Nghe đến đây, tôi không nhịn được nữa mà ngắt lời cô ấy:
"Cho dù những gì cô nói là thật, người ngoài hành tinh xâm lược Trái Đất thì có liên quan gì đến tôi?"
Lam Thải thấy tôi cao giọng, vội vàng ra dấu tay "suỵt".
"Nhỏ tiếng thôi, chúng ta có thể bị bại lộ bất cứ lúc nào!"
"Cấp độ công nghệ của họ không cao hơn chúng ta là bao."
"Dùng vũ lực chinh phục chỉ dẫn đến kết cục kẻ c.h.ế.t người bị thương thôi. “
"Tuy nhiên, đặc tính c.h.ủ.n.g t.ộ.c của họ là bắt chước."
"Họ có thể biến thành hình dạng của chúng ta, và chúng ta không có bất kỳ biện pháp nào để lật tẩy."
"Nơi duy nhất lộ ra sơ hở chính là những điểm họ không quen thuộc về con người."
"Chỉ cần hỏi một số kiến thức thông thường đơn giản là có thể nhận biết được có phải người ngoài hành tinh hay không."
"Vì vậy, họ cần một số mẫu vật con người Trái Đất để tiến hành quan sát và bắt chước ở cự ly gần."
"Giống như cá vàng chúng ta nuôi trong bể vậy."
"Trần Nhã, chị chính là mẫu vật của họ, chính là con cá trong bể kia."
Tràng lời nói dồn dập và dày đặc thông tin này của Lam Thải khiến tôi nghẹt thở.
Thấy tôi dường như vẫn chưa tin tưởng, Lam Thải có chút sốt ruột.
"Lý do chị cứ từ hai giờ đến bốn giờ chiều là ngủ đúng giờ, chính là vì khoảng thời gian này là giờ quan sát cự ly gần của những kẻ khác đối với chị."
"Thế giới này là đặc biệt tạo ra cho chị."
"Để chị luôn chìm đắm trong hạnh phúc và vui vẻ, thể hiện ra trạng thái bị quan sát tốt nhất."
"Một khi chị phát hiện ra điều bất thường xung quanh, toàn thế giới sẽ chủ động hợp thức hóa những điều bất thường đó."
Những cảnh tượng không hợp lý trong đầu lần lượt hiện lên, tôi bất lực nhận ra, những gì Lam Thải nói mới là chân tướng duy nhất có thể giải thích thông suốt được mọi chuyện.
"Cô là ai, tại sao lại biết nhiều như vậy?"
Lam Thải từ từ tiến lại gần, nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi.
"Em cố tình để bị họ bắt vào đây, chính là để đến cứu chị."
"Chị bị quan sát càng lâu, họ sẽ càng trở nên quen thuộc với con người."
"Những người xung quanh chị chính là nhóm có mức độ bắt chước cao nhất trong số họ."
"Những kẻ này đã có thể bắt chước con người đến mức chị ở lâu như vậy mà không phân biệt nổi rồi."
Nỗi sợ hãi trong lòng khiến tôi siết c.h.ặ.t t.a.y Lam Thải.
Đồng thời, trong lòng cũng dâng lên một niềm kích động.
Cuối cùng cũng gặp được người giống mình rồi.
"Cảm ơn cô đã chịu mạo hiểm mạng sống để đến cứu tôi!"
"Sau khi trốn thoát được, tôi nhất định sẽ trả ơn cô thật tốt."
Sau khi tôi chân thành nói ra câu này, trên mặt Lam Thải chợt thoáng qua một biểu cảm phức tạp.
Nhưng rất nhanh cô ấy đã khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng ban đầu, như thể vừa rồi chỉ là ảo giác của tôi.
"Khó khăn lắm mới bắt được một tân nhân loại, lúc này chính là lúc chúng lơi lỏng cảnh giác nhất."
"Em đi dọn đồ, chúng ta xuất phát ngay."
Sau khi Lam Thải vào phòng ngủ, tôi nhìn thấy điện thoại cô ấy đặt trên bàn lóe sáng một cái.
Một dòng tin nhắn xuất hiện, nhưng rồi biến mất trong chớp mắt.
Nhưng tôi vẫn nhìn rõ mười mươi.
"Sau khi giúp Trần Nhã thoát ly, lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta!"
10
Trong phút chốc, tôi như rơi vào hầm băng.
Tôi dùng hết sức lực để bản thân không nghi ngờ Lam Thải, muốn nghĩ rằng đây là do người ngoài hành tinh cố tình để tôi nhìn thấy nhằm ly gián sự tin tưởng giữa tôi và Lam Thải.
Thế nhưng, tôi nhận ra mình không làm được.
Suy nghĩ của tôi xoay chuyển một cách điên cuồng nhưng vô cùng tỉnh táo.
Nếu tôi đã là mẫu vật quan sát con người quý giá, vậy thì vị trí tôi ở tuyệt đối sẽ là nơi có hệ số an toàn cao nhất trong lãnh địa của người ngoài hành tinh.
Thậm chí rất có khả năng, chính là ở tổng bộ của họ.
Cho dù Lam Thải có thể đưa tôi trốn khỏi thế giới ảo này, nhưng chúng tôi thực sự có thể vượt qua trùng trùng phong tỏa để trở về Trái Đất sao?
Nếu thực sự không trốn thoát được, thì đối với tôi – một mẫu vật quan sát có thể đe dọa đến toàn nhân loại, cách xử lý tốt nhất là gì?
Không cần nghi ngờ, chính là cái c.h.ế.t.
Đây là phương pháp đơn giản và hiệu quả nhất.
Khắp người tôi run rẩy, nhưng tôi không hề sợ hãi.
Thay vì cứ sống mãi trong một thế giới giả tạo, thà chọn cái c.h.ế.t để cống hiến cho nhân loại còn hơn.
Nghĩ đến đây, tôi dần khôi phục lại sự bình tĩnh.
Đợi Lam Thải bước ra, tôi dứt khoát đi theo cô ấy ra khỏi cửa.
Đến bãi đỗ xe ngầm, Lam Thải ném chìa khóa xe cho tôi.
"Đây là thế giới lấy chị làm chủ thể, chỉ có chị mới trốn ra được thôi."
Tôi nắm c.h.ặ.t vô lăng, đạp mạnh chân ga, chiếc xe gầm rú lao v.út ra khỏi bãi đỗ.
Ngay khoảnh khắc vừa lao ra khỏi bãi đỗ, một bóng người lướt qua phía trước, tôi theo phản xạ đạp c.h.ế.t phanh.
Lực quán tính khổng lồ khiến cơ thể tôi lao mạnh về phía trước.
Người chắn trước đầu xe là dì Lưu.
Dì mặt mày hoảng hốt ngã ngồi trên đất, vẻ mặt đầy sợ hãi.
"Tiểu Nhã, sao cháu lái nhanh thế hả."
“Ôi trời ơi, thế này là sụm nụ cái lưng già của dì rồi."
"Tiểu Nhã cháu mau xuống đỡ dì đi bệnh viện đi."
