Ngũ Hoàng Tử Không Muốn Làm Thế Thân Nữa! - Chương 7

Cập nhật lúc: 21/06/2026 04:01

Ta lườm hắn một cái: "Ngươi bớt dùng mấy lời này hạ thấp ta đi! Ngươi có biết công t.ử Quốc công phủ từng vội vã muốn cưới ta thế nào không, chẳng qua ta thấy gia cảnh nhà hắn ta phức tạp, không thèm gả."

Nói đến đây, ta đầy tự tin tiếp lời: "Hơn nữa, chuyện ta hơi ngốc là do ta cố ý đồn ra ngoài! Ta muốn xem thử có ai nhìn thấu được tâm hồn thông minh tuyệt đỉnh, độc nhất vô nhị, thiên hạ vô song ẩn sau vẻ ngoài xinh đẹp này không! Bằng không, một nữ t.ử dung mạo như ta mà dễ dàng gả đi, chẳng phải hời cho nam nhân thối tha sao!"

Năm mười hai tuổi, ta đã nổi danh khắp kinh thành nhờ dung mạo xinh đẹp, người đến cửa cầu thân tấp nập không ngớt.

Đích tỷ luôn cười nhạo ta: "Kiểu người tham ăn lười biếng như muội, chỉ khi có mẹ ép buộc mới chịu giả vờ hiền thục nết na ở bên ngoài. Nếu thật sự gả sang nhà khác, họ phát hiện ban ngày muội ngủ nướng không dậy nổi, bữa trưa ăn rõ nhiều, ban đêm lại thích bày trò nghịch nước trong sân, đến lúc đó đúng là bánh trôi vừng lòi nhân, lộ hết bản chất!"

Lúc ấy ta đang ăn bánh trôi vừng, liền vội hỏi: "Tỷ tỷ, nếu ta bị lòi nhân thì sẽ thế nào?"

Đích tỷ khẽ lay cây quạt, thở dài một tiếng: "Phạt muội hầu hạ bà mẫu, quỳ trong từ đường chép kinh thư, bị cấm túc trong viện không được làm cái này cái kia. Tóm lại là không có ngày lành để sống đâu."

Ta sợ muốn c.h.ế.t!

Một thời gian sau, mỗi khi cùng đích mẫu ra ngoài dự yến tiệc, ta liền giả vờ ngốc nghếch.

Kể từ đó, người đến cầu thân quả nhiên giảm đi hẳn.

Nhắc lại chuyện này, ta tự thấy bản thân quá mức sáng suốt.

Ta nhìn Tiêu Sóc, kiêu hãnh nói: "Điện hạ, ta thông minh không? Nếu ta gả đi từ sớm thì sao vớ được phu quân tốt như Điện hạ, có được mối hôn sự tốt như long trời lở đất này?"

Tiêu Sóc nhẹ nhàng bóp tay ta, ánh mắt nhìn ta ngập tràn cảm xúc phức tạp.

Ánh mắt ấy giống hệt như khi ta đang đói mà nhìn món há cảo tôm thủy tinh mình yêu thích nhất vậy.

Rất muốn ăn, nhưng lại sợ ăn hết sạch.

Vừa thấy nó quá đỗi xinh đẹp đáng yêu, chẳng nỡ ăn quá thô lỗ.

Ta ngẫm nghĩ, hai má đỏ ửng lên, ôi chao, thèm ăn há cảo tôm quá đi mất.

Khi Tiêu Sóc mở lời, giọng hắn khàn đặc. Hắn hỏi: "Nàng nghĩ ta là phu quân tốt? Gả cho ta là mối hôn sự tuyệt vời lắm sao?"

Ta híp mắt cười bảo: "Tất nhiên rồi! Ta ngủ nướng đến tận trưa muộn, Điện hạ bước vào phòng nhìn thấy còn đắp chăn cho ta. Bữa trưa ăn không vừa miệng, Điện hạ liền đổi hẳn đầu bếp mới cho ta. Ban đêm ta mất ngủ ra sân đi dạo, Điện hạ còn sai T.ử Tiêu xách đèn soi đường cho ta.

Hơn nữa... ta trộm của Điện hạ nhiều bạc như thế mà hắn chẳng hề oán trách nửa lời."

Mẹ ta luôn bảo, nếu có một ngày bắt buộc phải gả cho người ta, cũng phải tìm cách khiến bản thân sống sao cho thoải mái.

Gả đi rồi thì phải nhìn nhận, đ.á.n.h giá xem phu quân này có xứng đáng để gần gũi, xứng đáng để phó thác cả đời hay không.

Nếu hắn biết thương hoa tiếc ngọc, yêu thương ta, vậy ta sẽ cùng hắn vun đắp tình cảm.

Dù sao một đời nữ t.ử vừa dài đằng đẵng lại vừa ngắn ngủi.

Nếu nơi hậu trạch có thể hòa hợp mặn nồng với phu quân, ngày tháng qua đi mới được thanh thản.

Còn nếu hắn soi mói, trách phạt, mắng nhiếc ta...

Ta sẽ đóng c.h.ặ.t cửa lòng, tự sống cuộc đời mình.

Thật sự sống không hạnh phúc, xin hòa ly về nhà mẹ đẻ là xong.

Ta vỗ vỗ vai Điện hạ, hào sảng nói: "Cho nên Điện hạ! Ngươi đã vượt qua thử thách của ta rồi! Ngươi là một phu quân tốt, ta sẵn sàng mở rộng lòng mình để gần gũi với ngươi! Thế nhưng ngươi từng bảo không muốn cùng ta chung sống lâu dài, ta cũng chẳng ép uổng làm gì. Nếu có ngày nào đó ngươi cảm thấy cô nương Thẩm Ngọc Phù này vừa có dung mạo xinh đẹp, lại vừa thông minh đáng yêu độc nhất vô nhị trên đời, ngươi hãy nói với ta: Thẩm Ngọc Phù, ta muốn cùng nàng sống trọn đời này, chúng ta bên nhau nhé."

Đang nói dở thì xe ngựa đã dừng.

Vì quá nhớ mẹ, ta chẳng đợi Tiêu Sóc kịp lên tiếng đã vội vã nhảy xuống xe.

"Mẹ ơi! Con về rồi! Mẹ ơi mau ra đón con! Con muốn ăn há cảo tôm thủy tinh!"

08

Há cảo tôm thủy tinh chưa kịp ăn, ta đã phải chịu một trận giáo huấn trước tiên.

Trong lòng ta ấm ức vô cùng.

Sao ta biết được hôm nay Thái t.ử và đích tỷ cũng về nhà mẹ đẻ cơ chứ.

Lúc chạy vào cửa, Thái t.ử rõ ràng nhìn thấy ta nhưng không thèm né tránh, mà ta lại chạy quá nhanh nên đ.â.m sầm ngay vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn ta.

Cha và đích mẫu lập tức khiển trách ta vô phép vô tắc.

Mẹ đứng ở phía sau không ngừng ra dấu bằng mắt, ta cũng chỉ biết cúi đầu nhận lỗi.

Thái t.ử ôn tồn cười nói: "Nhạc phụ không cần nổi giận, tiểu muội tính tình hoạt bát hiếu động, cô thấy rất đáng yêu."

Lời này nghe thật kỳ quặc.

Ta vốn đã gả cho Ngũ Hoàng t.ử, theo đúng lễ pháp, Thái t.ử phải gọi ta một tiếng Ngũ đệ muội mới đúng.

Huống hồ ta đã mười tám tuổi, đâu còn là đứa trẻ lên tám!

Thái t.ử lại có thể buông lời cợt nhả như vậy.

Qua khóe mắt, ta thoáng thấy sắc mặt đích tỷ lạnh nhạt, chẳng rõ nàng ta đang nghĩ ngợi điều gì.

Tiêu Sóc vừa bước qua cửa liền nghe thấy lời Thái t.ử nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngũ Hoàng Tử Không Muốn Làm Thế Thân Nữa! - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD