Ngự Thú Sư 0 Điểm - Chương 2315: Đại Ca Ra Tay, Một Lời Hẹn Chiến
Cập nhật lúc: 14/01/2026 13:31
Sau một hồi dạy dỗ, cuối cùng Thanh Bảo cũng hiểu cách sử dụng.
“Thanh Thanh.”
“Thanh Thanh.”
Nó hắng giọng một tiếng rồi bắt đầu gửi tin nhắn thoại trong khu bình luận.
Thế nhưng gửi cả buổi trời mà trước sau vẫn không có hồi âm.
“Thanh Thanh…” Trán Thanh Bảo bắt đầu đổ mồ hôi, dưới ánh mắt của Tiểu Tầm Bảo, nó đành căng da đầu tiếp tục gửi.
“Thanh Thanh.”
“Thanh Thanh.”
“Thanh Thanh.”
“Tìm tìm…”
Không biết qua bao lâu, Tiểu Tầm Bảo lại nằm liệt trên sô pha, kêu một tiếng, tỏ vẻ ngươi cũng không được rồi.
“Thanh Thanh…”
Thanh Bảo không còn sức để phản bác.
“Nha nha?”
Đúng lúc này, Nha Bảo đi tới, kêu một tiếng, ý hỏi các ngươi sao vậy?
“Tìm tìm…”
Tiểu Tầm Bảo ngồi dậy, lộ vẻ mặt tủi thân, kêu một tiếng.
“Thanh Thanh…”
Thanh Bảo thở dài một hơi, gật gật đầu, xem như phụ họa lời của Tiểu Tầm Bảo.
“Nha nha!”
Nha Bảo kêu một tiếng, tỏ vẻ chẳng phải chỉ là hẹn Chân Đại Điểu ra gặp mặt thôi sao, có gì khó, đưa điện thoại cho ta.
Nói rồi, nó nhảy lên sô pha, ngồi phịch xuống, chìa móng vuốt ra.
Thanh Bảo đưa điện thoại qua.
Thấy đại ca Nha Bảo ra tay giúp đỡ, nội tâm Tiểu Tầm Bảo không khỏi nhen nhóm hy vọng.
“Nha nha?”
Nhưng giây tiếp theo, Nha Bảo kêu một tiếng, tỏ vẻ cái này liên lạc thế nào?
Tiểu Tầm Bảo: “…”
Thanh Bảo: “…”
Tiểu Tầm Bảo đành phải dạy lại một lần nữa.
“Nha nha.”
Nha Bảo nghe cả buổi, cuối cùng cũng hiểu cách thao tác, gật gật đầu.
Tiếp theo, móng vuốt nhấn vào chức năng “Nhấn để nói”, rồi kêu một tiếng:
“Nha nha!”
Có thời gian không, gặp mặt đi, chúng ta đ.á.n.h một trận.
“Tìm tìm…”
Tiểu Tầm Bảo nghe thấy lời này, thở dài.
Nói như vậy là vô dụng.
“Nha nha…”
Nha Bảo lại suy nghĩ.
Nói như vậy vô dụng sao?
Nếu là người khác nói với nó như vậy, nó chắc chắn sẽ ra ngoài đ.á.n.h nhau với đối phương.
Ngay lúc Nha Bảo đang suy tư xem nên nói thế nào cho phải, trên thanh thông báo đột nhiên xuất hiện con số 1 màu đỏ.
Mắt Tiểu Tầm Bảo chợt sáng lên, kêu một tiếng:
“Tìm tìm!”
Tiếp theo, nó lấy lại điện thoại, nhấn mở tin nhắn.
Một tin nhắn từ khung chat “Ta chính là Hỏa” đột ngột được gửi tới.
“Tìm tìm!”
Tiểu Tầm Bảo kích động kêu lên.
“Thanh Thanh.”
“Nha nha!”
Thanh Bảo và Nha Bảo cũng vui vẻ theo.
Tiểu Tầm Bảo mở ra xem, là một tin nhắn thoại.
Nó nhấn vào để phát.
Một giọng nói đầy vẻ khinh thường truyền ra từ đó:
“Thật đại.”
***
Khi Kiều Tang dẫn Hạ Lạp Lạp trở lại phòng khách, cảnh tượng cô nhìn thấy là Nha Bảo đang khởi động chân tay, như thể đang làm nóng người trước khi lên sàn đấu, còn Tiểu Tầm Bảo thì giúp nó mát xa, Thanh Bảo ở bên cạnh kêu “Thanh Thanh, Thanh Thanh”, ý là cố lên, ta tin ngươi, không khỏi ngẩn ra một chút, hỏi:
“Các ngươi đang làm gì vậy?”
Tiểu Tầm Bảo quay đầu thấy là ngự thú sư nhà mình, lập tức lộ ra vẻ mặt hưng phấn, cũng không mát xa nữa, thuấn di đến bên cạnh sô pha cầm lấy điện thoại, bay tới trước mặt ngự thú sư nhà mình, vui vẻ kêu một tiếng:
“Tìm tìm ~”
Nó liên lạc được với Chân Đại Điểu rồi!
“Ngươi liên lạc được với Chân Đại Điểu rồi?” Kiều Tang ngây ra một lúc.
Nhanh vậy đã liên lạc được rồi?
“Tìm tìm ~”
Tiểu Tầm Bảo gật gật đầu, giơ điện thoại lên, mở khung chat với Chân Đại Điểu ra đưa tới trước mặt ngự thú sư nhà mình.
Kiều Tang nửa tin nửa ngờ nhận lấy điện thoại, cúi đầu nhìn, quả nhiên thấy được tin nhắn thoại trả lời của Chân Đại Điểu, mà còn không chỉ có một cái, có thể thấy đã trò chuyện rất vui vẻ với Tiểu Tầm Bảo.
Mình chỉ định để Tiểu Tầm Bảo thử một lần, không ngờ Chân Đại Điểu lại thật sự trả lời, năng lực xã giao của Tiểu Tầm Bảo quả nhiên vẫn mạnh mẽ như trước, cho dù cách một đường mạng cũng có thể trò chuyện được với sủng thú Đế cấp… Kiều Tang trong lòng vô cùng cảm khái, vừa kích động lại vừa vui mừng, khen ngợi:
“Làm tốt lắm, ngươi đã nói những gì với Chân Đại Điểu? Có hỏi nó bây giờ đang ở đâu không?”
Nói rồi, cô tiện tay nhấn mở một tin nhắn thoại đã gửi đi.
Thế nhưng thứ nghe được lại là giọng của Nha Bảo:
“Nha nha!”
Ta không sợ nhất chính là đối thủ mạnh mẽ!
Kiều Tang ngẩn người, theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía Nha Bảo.
Nha Bảo lúc này vẫn đang nghiêm túc khởi động chân tay.
“Tình hình thế nào? Sao lại là giọng của Nha Bảo, rốt cuộc các ngươi đã nói những gì?” Kiều Tang hỏi.
“Nha nha!”
Nha Bảo nhìn về phía ngự thú sư nhà mình, vừa khởi động vừa kêu một tiếng, tỏ vẻ Chân Đại Điểu không để ý đến Tiểu Tầm Bảo, nên nó đã giúp liên lạc với Chân Đại Điểu.
Nói xong câu này, nó nhếch miệng, để lộ hàm răng sắc bén trắng tinh, kêu một tiếng:
“Nha nha!”
Đây đều là việc nó làm đại ca nên làm.
“Tìm tìm ~”
Tiểu Tầm Bảo lộ ra vẻ mặt cảm động, kêu một tiếng, rồi giải thích chuyện vừa xảy ra.
“Tìm tìm ~”
“Tìm tìm ~”
“Tìm tìm ~”
Kiều Tang kiên nhẫn nghe xong, nói:
“Ngươi nói là ngươi không liên lạc được với Chân Đại Điểu, sau đó Thanh Bảo thử cũng không được, cuối cùng Nha Bảo giúp đỡ mới liên lạc được?”
