Người Chết Trong Chuyện Cũ - Chương 18
Cập nhật lúc: 23/06/2026 14:03
Ta vẫn ở lại Ngự Sử phủ.
Rõ ràng Tiều Gia Nam có thể đưa ta đi cùng.
Nhưng hắn không làm vậy.
Ngày ấy ta vừa xấu hổ vừa tức giận, nhìn hắn nói:
"Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng ta muốn gả cho Trương Vân Hoài?"
"Tiều Tam."
"Chúng ta vẫn còn rất nhiều chuyện quan trọng chưa làm xong."
Hắn chỉ bình thản đáp:
"Đã kết thúc rồi."
"Sau này hãy sống cho tốt."
Ta sững người.
"Ý ngươi là gì?"
Trong lòng ta chợt lạnh đi một đoạn.
Quả nhiên, hắn nói tiếp:
"Dừng lại ở đây thôi."
"Chúng ta đã cố gắng hết sức rồi."
"Đã đến lúc buông quá khứ xuống, sống cho chính mình một lần."
Ta hiểu rồi.
Tiều Gia Nam đã không còn là Tiều Tam của bốn năm trước nữa.
Điều ta lo sợ nhất cuối cùng vẫn xảy ra.
Bốn năm trước, khi trấn Thanh Thạch bị đồ sát.
Ta biết rõ lỗi không nằm ở hắn.
Giữa cảnh x.á.c c.h.ế.t ngổn ngang ấy, ta vẫn cố chấp hỏi hắn một câu:
"Vì sao ngươi không bảo vệ được trấn Thanh Thạch?"
Cha ta nói hắn là người trọng tình trọng nghĩa.
Nhưng hắn vốn là cô nhi không cha không mẹ từ nhỏ.
Ta sợ hắn cứ thế bỏ qua.
Sợ hắn không chịu báo thù cho phụ lão hương thân trong trấn.
Cho nên ta phải nhắc nhở hắn.
Hắn đã thu tiền cống của chúng ta.
Lại không bảo vệ được thị trấn.
Hắn có trách nhiệm.
Xem đi.
Tôn Vân Xuân ta chưa bao giờ là người tốt.
Cho nên ta giận đến run người.
Lớn tiếng chất vấn hắn:
"Cái gì gọi là đã cố gắng hết sức?"
"Năm đó chính ngươi nói chuyện báo thù cứ giao cho ngươi."
"Ngươi bảo ta ngoan ngoãn ở kinh thành chờ tin tức."
"Kẻ thù vẫn đang kê cao gối ngủ."
"Vậy mà ngươi lại nói dừng lại ở đây?"
Tiều Gia Nam nhìn ta.
Giọng nói rất bình tĩnh.
"Tiểu Xuân."
"Ta đã c.h.ế.t không chỉ một lần."
Một câu ấy.
Lập tức dập tắt toàn bộ lửa giận trong lòng ta.
Từ tận đáy lòng.
Từng chút một tan rã.
"Ngươi không biết tình hình ở Khai Châu."
"Cũng không biết Hắc Lĩnh rốt cuộc là nơi thế nào."
"Ngươi chỉ nghe qua danh hiệu Lại lão gia."
"Nhưng ngươi không biết Lại Văn Canh."
"Ta đã làm theo lời hứa."
"Ta đã g.i.ế.c hắn."
"Như vậy vẫn chưa đủ sao?"
Hắn ngừng lại một lát.
Rồi tiếp tục:
"Báo thù nào có dễ dàng như vậy?"
"Ta lăn lộn trong núi thây biển m.á.u."
"Chín c.h.ế.t một sống."
"Ta tận mắt nhìn thấy đám hãn phỉ Hắc Lĩnh đông như rừng."
"Đó là địa ngục nhân gian."
"Trước đây là ta quá tự phụ."
"Với chút năng lực năm đó của ta."
"Cũng chỉ nhờ may mắn mới giữ được trấn Thanh Thạch."
"Ta biết tình cảnh của ngươi ở kinh thành."
"Tiểu Xuân."
"Chúng ta đều đã cố gắng hết sức."
"Sống sót đã rất khó."
"Cho nên..."
"Buông xuống đi."
Không buông xuống được là Tiều Tam của trấn Thanh Thạch.
Buông xuống được là Tiều Đô úy của kinh thành.
Cũng phải thôi.
Hắn hiện giờ là tân quý của triều đình.
Được thiên t.ử trọng dụng.
Phía trước là con đường làm quan rộng mở.
Thanh vân thẳng tiến.
Vinh hoa phú quý.
Cũng phải thôi.
Báo thù nào có dễ dàng như vậy?
Hắn đã đứng ở nơi cao.
Những thứ đen tối dưới mặt đất dần trở nên mờ nhạt.
Không còn quan trọng nữa.
Chỉ là...
Ta từng cho rằng hắn và ta giống nhau.
Ta từng cho rằng chúng ta là cùng một loại người.
Đều từ bùn đất mọc lên.
Đều nên cắm rễ thật sâu rồi vươn lên phía trên.
Là ta sai rồi.
Trên đời này luôn có ngoại lệ.
Hắn đã thoát khỏi những sợi rễ quấn quanh chân mình.
Trở thành viên ngói trên mái cong cao v.út.
Năm ấy rồi cũng qua đi.
Ta bệnh nặng một trận.
Về sau mới nghe nói.
Thì ra lúc Tiều Gia Nam vào kinh.
Bên cạnh còn dẫn theo một nữ nhân.
Nàng tên là Quỳnh Nương.
Là nữ nhân của hắn.
Ta nghĩ.
Nàng hẳn còn có một cái tên khác.
Tên là Tào Quỳnh Hoa.
Thật trùng hợp.
Ta từng quen đệ đệ của nàng.
Đệ đệ nàng tên là Tào Đại Béo.
Hiện giờ.
Bọn họ đều đã buông xuống.
Vậy thì...
Có lẽ ta cũng nên buông xuống rồi.
Năm ấy vào dịp cuối năm.
Bệnh tình của ta càng lúc càng nặng.
Nhị công t.ử mời không biết bao nhiêu lang trung vào phủ.
Nhưng ta không chịu uống t.h.u.ố.c.
Ngay cả Trương Vân Hoài, người luôn điềm tĩnh nhẫn nại, cũng nổi giận.
Đuôi mắt hắn đỏ hoe.
Tay cầm chén t.h.u.ố.c.
Nghiến răng nghiến lợi nhìn ta.
"Tôn Vân Xuân."
"Nếu còn không uống t.h.u.ố.c."
"Ngươi có tin ta g.i.ế.c dì ngươi không?"
Ta bật cười.
"Ta cũng sắp c.h.ế.t rồi."
"Xuống Hoàng Tuyền vừa hay có người làm bạn."
Nhị công t.ử nhíu c.h.ặ.t mày.
Rất nhanh đã chịu thua.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta.
Giọng nói mang theo cầu khẩn.
"Tiểu Xuân."
"Ta cầu xin ngươi."
"Ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c đi."
"Đợi ngươi khỏe lại."
"Xuân về hoa nở."
"Ta sẽ đưa ngươi đến chùa Kê Minh ngắm hoa."
Ta quay mặt đi.
Ánh mắt trống rỗng.
Khẽ cất tiếng hát đồng d.a.o.
"Sinh nhi bất dụng thức văn tự,
Đấu kê tẩu mã thắng độc thư.
Giả gia tiểu nhi niên thập tam,
Vinh hoa phú quý đại bất như...
Phụ t.ử Trường An thiên lý ngoại,
Sai phu trì đạo vãn tang xa..."
"Tiểu Xuân."
"Đừng hát nữa."
"Ta cầu ngươi đừng hát nữa."
Ta nhắm mắt lại.
Hơi thở yếu ớt.
Nước mắt lặng lẽ chảy xuống gối.
Nhị công t.ử nắm lấy tay ta.
Thật kỳ lạ.
Trong phòng đang đốt ngân than.
Ấm áp như vậy.
Thế mà tay hắn lại lạnh hơn cả tay ta.
Những ngày ấy.
Hầu như ngày nào hắn cũng đến.
Ngồi bên giường nói chuyện với ta.
Hắn nói.
Năm ta mười ba tuổi bước chân vào Ngự Sử phủ.
Lần đầu tiên theo Trịnh di nương đến gặp Chu thị.
Hôm ấy hắn cũng ở trong phòng.
Chỉ liếc nhìn ta một lần.
Đã nhớ kỹ tên ta.
Bởi vì ta không giống một cô nương mười ba tuổi.
Tuy từng đọc sách.
Từng học tư thục.
Nhưng đôi mắt ấy quá đỗi tĩnh lặng.
Đen sâu như biển lớn.
Tựa hồ đã nhìn thấu ngàn cơn sóng gió.
Mênh m.ô.n.g vô tận.
Ánh mắt ấy từ đầu đến cuối.
Chưa từng dừng lại trên người hắn.
