Người Chết Trong Chuyện Cũ - Chương 22

Cập nhật lúc: 23/06/2026 14:04

Ta muốn vào cung diện thánh.

Nhị công t.ử nói rằng việc này vô cùng hung hiểm, bảo ta phải suy nghĩ cho kỹ. Không chừng vừa bước vào cung, đầu đã phải lìa khỏi cổ.

Hắn còn nói:

"Cách mùng Tám tháng Chạp vẫn còn năm tháng, Tiểu Xuân thật sự không định gả cho ta sao?"

Ta không định.

Sống cũng được, c.h.ế.t cũng được, ta nhất định phải ở bên Tiều Gia Nam.

Ta cảm tạ nhị công t.ử.

Chính hắn đã quỳ ngoài điện Cần Chính, cầu xin cho ta có được cơ hội này.

Ta đã gặp đương kim thánh thượng.

Ngài là một nam t.ử trung niên, khoác long bào rực rỡ, không giận mà uy, khuôn mặt nghiêm nghị.

Ta quỳ xuống dập đầu trước ngài, tỉ mỉ kể lại từng vụ án mình gây ra kể từ khi vào kinh.

Hoàng đế cười lạnh một tiếng.

"Ngươi ngược lại rất thành thật, lá gan cũng không nhỏ. Có biết bản thân khó thoát khỏi tội c.h.ế.t hay không?"

"Dân nữ chưa từng nghĩ đến chuyện được sống. Dốc hết tâm cơ để diện thánh, cũng chỉ vì muốn hỏi bệ hạ một câu. Xin ngài cũng thẳng thắn trả lời. Năm đó quân nhu của Trung Dũng Hầu rốt cuộc có được bằng cách nào, ngài thật sự không biết sao?"

"Làm càn!"

"Trẫm là thiên t.ử, cớ gì phải thẳng thắn trả lời một thứ dân như ngươi? Trẫm bằng lòng gặp ngươi, chẳng qua chỉ muốn nhìn xem rốt cuộc là loại yêu nghiệt thế nào có thể khiến thần t.ử của trẫm mê muội đến vậy."

"Đó là thành kiến của bệ hạ đối với dân nữ, cũng là thành kiến của bệ hạ đối với nữ t.ử trong thiên hạ."

Ta ngẩng đầu nhìn ông.

"Bệ hạ và hình dung trong tưởng tượng của dân nữ không giống nhau. Dân nữ hối hận vì đã đến gặp ngài. Ngài không phải một vị hoàng đế tốt."

Tức thì sắc mặt hoàng đế trầm xuống.

"Từ ngày trẫm đăng cơ, chỉnh đốn triều cương, thi hành chính sự sáng suốt. Trong thiên hạ không còn phản loạn, bách tính được an cư lạc nghiệp. Vậy mà ngươi dám nói trẫm không phải một vị hoàng đế tốt?"

"Trung Dũng Hầu đối với ngài có phải là một vị trung thần tốt không?"

"Dĩ nhiên là phải."

"Hắn một lòng vì ngài, đương nhiên là trung thần tốt."

"Vậy Bao Đao Quân đối với ngài có phải là một thanh kiếm tốt không?"

"Bọn họ được ngài sử dụng, đương nhiên là một thanh kiếm tốt."

"Nhưng xin thứ cho dân nữ nói thẳng, chúng ta vĩnh viễn không thể thừa nhận bọn họ là trung thần tốt."

"Bởi vì thanh kiếm ấy từng chĩa vào chúng ta, từng mưu tài hại mạng chúng ta."

"Những người từng bị bọn họ g.i.ế.c hại, vĩnh viễn không thể thừa nhận họ là người tốt."

"Giống như bệ hạ vậy."

"Ngài từng ăn gạo nhà ta, nhưng lại không muốn thừa nhận."

"Vậy nên trong lòng ta, ngài vĩnh viễn không thể trở thành một vị hoàng đế tốt."

"Làm càn!"

Hoàng đế nổi giận.

"Người đâu! Kéo nàng xuống c.h.é.m!"

Theo lệnh của hoàng đế, võ hầu lập tức tiến lên muốn lôi ta ra ngoài.

Ta bật cười.

Vừa bị kéo đi, ta vừa hướng về phía hoàng đế lớn tiếng hô:

"Thiên hạ vi công? Giả! Đều là giả!"

"Đại đạo thi hành, thiên hạ vi công, tất cả đều là giả dối!"

"Ngài vĩnh viễn không thể trở thành một vị hoàng đế tốt!"

"Ta không phục!"

"Người dân Thanh Thạch trấn chúng ta, không một ai phục!"

Trương Vân Hoài nói đúng.

Việc này quả thật hung hiểm.

Đầu ta sắp phải lìa khỏi cổ rồi.

Nhưng hắn cũng nói không hoàn toàn đúng.

Đúng lúc ấy, một tên hoạn quan vội vàng chạy vào truyền tin, vừa mở miệng đã hướng về phía hoàng đế mà hô lớn:

"Bệ hạ! Khai Châu phản rồi!"

Trong nháy mắt, cả ta và hoàng đế đều sững sờ.

Ta dường như đã bị Tiều Gia Nam lừa rồi.

Ngày đó hắn cõng ta g.i.ế.c vào Hầu phủ. Vệ quân kinh đô đều ở trong thành, vậy mà mãi đến sau khi chúng ta g.i.ế.c c.h.ế.t Trung Dũng Hầu, bọn họ mới ung dung kéo đến.

Đám nhân mã hắn dẫn vào kinh thành, trên danh nghĩa là quy thuận triều đình, nhưng thực chất vẫn đứng cùng một phe với hắn.

Lúc ấy ta mới hiểu.

Ta và hắn chưa từng chiến đấu một mình.

Còn có Tào Quỳnh Hoa, Mã Kỳ Sơn...

Khai Châu phản rồi.

Cả nhà Thái thú đều bị trói lại.

Nơi đó nằm ở vị trí giao nhau của bốn tỉnh, chiếm hết thiên thời địa lợi.

Từ trước đến nay đó chưa từng là vùng đất thái bình. Giặc cỏ đông đảo, triều đình cũng chưa từng thực sự quản trị thành công.

Chính vì vậy, khi biết Tiều Gia Nam g.i.ế.c Lại Văn Canh cùng đồng bọn rồi nguyện ý quy thuận triều đình, Hoàng đế mới vui mừng đến mức đứng bật dậy, liên tiếp nói ba tiếng:

"Tốt! Tốt! Tốt!"

Anh hùng thường xuất thân từ chốn lùm cỏ, một tiếng hô là trăm người hưởng ứng.

Ta đáng lẽ phải sớm hiểu.

Tiều Gia Nam chưa bao giờ là hạng người tầm thường nơi đầu đường cuối ngõ.

Nhưng đến tận lúc này hắn mới phản, điều đó chỉ có thể chứng minh một chuyện.

Hắn vẫn luôn cho triều đình cơ hội.

Cho hoàng đế cơ hội.

Chưa đến bước đường cùng, hắn không muốn đi lên con đường ấy.

Ta cũng không ngờ mình lại hiểu hắn đến thế.

Chúng ta đều là vật hy sinh trong thời loạn.

Đều từng cửa nát nhà tan.

Cùng triều đình cá c.h.ế.t lưới rách chưa bao giờ là mục đích của hắn.

Nạn cướp bóc ở Khai Châu vừa mới được dẹp yên, bách tính vừa mới có những ngày tháng yên ổn.

Một khi khai chiến, mọi nỗ lực của hắn đều sẽ tan thành mây khói.

Hắn không phải hoàng đế.

Nhưng hắn bước ra từ khốn khó, nên càng hiểu ý nghĩa của hai chữ thái bình.

Bởi vậy, mục đích của cuộc nổi dậy ở Khai Châu chỉ có một.

Đó là để Tiều Gia Nam được sống.

Tiều Gia Nam còn sống, Khai Châu vẫn quy thuận triều đình, vẫn là Khai Châu của hoàng đế.

Tiều Gia Nam c.h.ế.t rồi, Khai Châu sẽ tạo phản, thiên hạ đại loạn.

Có lẽ bọn họ không phải đối thủ của triều đình.

Có lẽ cuối cùng vẫn sẽ bị tiêu diệt.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Bọn họ phải để hoàng đế biết rằng, những người như Tôn Vân Xuân và Tiều Gia Nam trong thiên hạ này vẫn còn rất nhiều.

Không thử một lần, sao biết cây đã bén rễ sâu không thể lay chuyển nổi mái hiên ngói cao?

Đó chính là câu Tiều Gia Nam từng nói:

"Vậy thì ép hắn phải nhận."

Ta không c.h.ế.t.

Ta bị giam giữ lại.

Hoàng đế triệu kiến Tiều Gia Nam.

Ngài từng vô cùng yêu quý hắn.

Khi ấy hắn vẫn là Tiều đô úy dưới trướng thiên t.ử.

Ta nghĩ, có lẽ hắn hiểu vị thiên t.ử kia hơn ta nhiều.

Ta thật sự đã quá xem nhẹ hắn.

Xuất thân lùm cỏ, nhưng hắn hiểu rất nhiều chuyện.

Hắn hiểu lòng người.

Thậm chí còn hiểu cả lòng hoàng đế.

Hắn không chỉ muốn hoàng đế thừa nhận.

Hắn còn muốn người trong thiên hạ đều phải thừa nhận.

Hóa ra khi còn là Tiều đô úy, nhân duyên của hắn lại tốt đến vậy.

Anh hùng lục lâm luôn có người kính phục.

Quân t.ử cũng kính trọng anh hùng.

Lấy Trương Vân Hoài làm đầu, một nhóm triều thần quỳ ngoài điện Cần Chính.

Ngày tế thiên của hoàng thất hôm ấy, tấu chương Tiều Gia Nam dâng lên hoàng đế từng câu từng chữ đều như d.a.o đ.â.m vào tim.

Văn võ bá quan đều nghe thấy hết.

Chúng ta thắng rồi.

Hoàng đế hạ chỉ điều tra triệt để vụ án Thanh Thạch trấn năm đó.

Kẻ có tội, tuyệt đối không dung tha.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Chết Trong Chuyện Cũ - Chương 22: Chương 22 | MonkeyD