Người Chị Chung Giường Lại Là Trai Giả Gái! - Chương 1
Cập nhật lúc: 05/08/2026 12:04
Người đi đường xung quanh đều đang nhìn tôi.
Có người còn che miệng cười trộm: “Lại có đứa xem phim ngắn đến phát điên rồi kìa.”
Tôi vội vàng buông tay ra, xin lỗi chàng trai kia: “Xin lỗi anh! Anh trông thật sự quá giống một người chị mà tôi quen!”
Cùng chiều cao, mắt phượng, môi cánh hoa.
Ngay cả nốt ruồi trên sống mũi cũng nằm ở cùng một vị trí.
Mái tóc xoăn dài chấm vai cũng toát lên vẻ đẹp trai mà không hề gượng ép.
Chỉ có điều, người chị kia luôn mỉm cười dịu dàng với tôi.
Còn người đàn ông này mặt lạnh như tiền, ánh mắt nhìn tôi như thể đang nhìn con gián trong cống: “Đây là cách làm quen nhạt nhẽo nhất mà tôi từng thấy.”
Anh ta phủi tay áo vừa bị tôi làm nhăn rồi không quay đầu lại mà bước thẳng vào cửa hàng đồ hiệu mà tôi có c.h.ế.t cũng không dám bén mảng tới.
Lúc này tôi mới chắc chắn anh ta không phải là chị ấy bởi vì anh ta còn chưa kịp vào, nhân viên bán hàng đã tươi cười rạng rỡ chạy ra đón tiếp rồi.
Người chị mà tôi quen, đến mua ly cafe Luckin giá 9.9 tệ còn thấy xa xỉ.
Sao có thể là khách quen của PRADA được chứ?
02
Sau khi trở về phòng trọ, tôi đặt món quà đã mua lên tủ đầu giường rồi tẩy trang, tắm rửa và cày mấy tập phim ngắn AI về tòa nhà An Ninh.
Chị ấy về rồi.
Chị ấy diện chiếc váy hoa nhí rẻ tiền, đôi giày cao gót đã biến dạng, mái tóc dài lộn xộn b.úi bằng kẹp càng cua sau đầu.
Khác xa hoàn toàn với gã đàn ông sang chảnh tôi gặp trước cửa PRADA.
Cảm giác an tâm bình dị bỗng ùa về.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, ôm chầm lấy chị ấy: “Chị, sao giờ này chị mới về vậy ạ?”
“Tăng ca ấy mà, ngày lễ lương gấp đôi cơ.” Chị ấy liếc tôi một cái: “Lại xem phim kinh dị à?”
“Vâng!” Tôi đưa quà cho chị ấy: "Quà cho chị nè. À, hôm nay em gặp một người đàn ông trông y hệt chị luôn!”
Chị ấy huýt sáo một tiếng: “Vậy thì đẹp trai đấy, chẳng phải là bản nam của Amami Yuki sao?”
“Em không đùa đâu, là thật đấy!” Tôi sốt sắng: “Hai người giống đến mức... Em còn nghi chị là giả gái nữa cơ!”
“Vậy em sờ thử xem.” Chị ấy nắm lấy cổ tay tôi, luồn vào trong áo n.g.ự.c: “Đây là cái gì?”
Tôi vậy mà không nắm trọn trong tay được: “To quá…”
Chị ấy vén váy lên: “Còn muốn xem nữa không?”
Làm tôi sợ đến mức nhắm tịt mắt lại: “Em tin, tin rồi! Chị mau hạ váy xuống đi, em gái thẳng chính hiệu đây, chị đừng giỡn!”
03
Chị ấy mở quà ra nhìn: “Vương Nghệ Phi, em không muốn sống nữa à? Dám tặng chị cái cốc Muji 88 tệ!”
Tôi cười tinh quái: “Học chị ba tháng làm thợ săn sale, em đâu còn là kẻ ngốc chuyên mua hàng giá gốc như trước nữa!”
Sau đó tôi mở ứng dụng cho chị ấy xem: “Đây là quà may mắn lễ kỷ niệm mà em canh mãi mới trúng đấy, hơi đắt chút, mất tận một hào cơ!”
Chị ấy lấy cốc làm cho tôi một ly nước chanh đá: “Cốc này giữ nhiệt tốt thật, đá mãi không tan, thử đi.”
Tôi uống một ngụm: “Chị uống đi, em sắp đến kỳ rồi, không uống lạnh được.”
“Vậy thì lời cho chị rồi.”
Chị ấy luôn uống những gì tôi uống thừa, ăn những gì tôi ăn còn lại, nhà chúng tôi chưa bao giờ lãng phí đồ ăn.
“Mà lạ thật chị ạ, mình ở ghép với nhau ba tháng rồi, sao chưa thấy chị đến tháng lần nào thế?”
“Giống mẹ chị, một năm mới đến một lần.”
Tôi ghen tị đến phát khóc, tiết kiệm được bao nhiêu tiền băng vệ sinh!
Chị ấy tắm xong trở về, lầm bầm c.h.ử.i bới: “Hai gã đàn ông ở cùng tầng bẩn c.h.ế.t đi được, trên bồn cầu toàn lông xoăn là lông xoăn.”
Tôi nhớ lại một chút: “Họ đều để tóc thẳng mà.”
Chị ấy đảo mắt: “Thì đó mới là lý do chị bảo chúng nó bẩn!”
Phản ứng chậm một nhịp, tôi thốt lên: “Chậc!”
Cũng may chị ấy làm nghề giúp việc gia đình, tiện tay dọn dẹp phòng tắm sạch sẽ rồi còn giúp tôi giặt đồ, phòng ốc cũng dọn gọn gàng.
Sau đó, chị ấy nằm xuống bên cạnh tôi: “Dầu xả em mới mua thơm thật, hãng nào vậy?”
“Bee & Flower (Phượng Hoàng).” Tôi tự hào khoe chiến tích: “Mua trên JD giá có một xu thôi! Chị cứ dùng thoải mái đi.”
Chị ấy xoa đầu tôi đầy mãn nguyện: “Ngày càng biết vun vén rồi đấy.”
“Là nhờ chị dạy cả thôi!” Tôi chọc vào cánh tay chị ấy: “Chị ơi, tối nay em ôm chị ngủ được không?”
“Đã bảo bớt xem phim ma rồi mà.” Miệng thì chê bai nhưng thân thể chị rất thành thật, nhẹ nhàng ôm lấy tôi: “Muốn chị gãi lưng cho à?”
“Muốn muốn muốn!”
Thích nhất là được chị gãi lưng cho.
Tôi thấy gãi qua lớp áo cứ thấy không đã: “Chị ơi, chị luồn tay vào gãi trực tiếp đi?”
Chị ấy đáp: “Yêu cầu nhiều quá nhỉ.”
Những đầu ngón tay hơi chai sạn của chị ấy lướt nhẹ trên da lưng tôi, khiến tôi tê rần cả người.
Tôi thoải mái thở dài.
Ban đầu cứ nghĩ ghép giường thật khổ nhưng không ngờ tôi lại may mắn đến vậy, gặp được cô bạn cùng phòng như tiên nữ.
Trước đây chưa từng ngủ chung với ai nên không biết, tôi có thói quen ngủ là thích sờ n.g.ự.c người khác.
Cũng may chị ấy không chê tôi.
Chị ấy thật sự là người đẹp tâm tốt.
04
Tôi vừa vào công ty, đã thấy sếp đang đứng trước gương chỉnh cà vạt.
Tôi tò mò hỏi: “Sếp đi xem mắt ạ?”
Sếp lo lắng lau mồ hôi: “Không dễ dàng vậy đâu.”
Hóa ra là ông chủ đứng sau công ty sắp đến thị sát mà ông chủ thì lại thích xem phim kinh dị nhưng các sản phẩm AI trên thị trường đều không đạt được tiêu chuẩn của anh ta.
Thế là anh ta mở hẳn một studio, bỏ tiền thuê một nhóm người làm video.
Hóa ra, tiền còn có thể tiêu theo cách này.
Trưởng phòng nói mấy tác phẩm gần đây đều thất bại.
Chỉ có của tôi là có thành tích nhưng vài hợp đồng quảng cáo vẫn chưa chốt được.
Anh ta sợ sếp chỉ cần không vui là sẽ đóng cửa công ty nên bảo tôi phát huy sở trường, dùng nhan sắc để giữ chân ông chủ.
Vì mức lương cao, tôi chơi tới bến, phấn highlight với nhũ bắt sáng cứ thế trát đầy mặt.
Kết quả sếp vừa đến, tôi sững sờ: "Chị gái?"
Sếp chậc lưỡi một tiếng, ánh mắt khinh bỉ liếc tôi: "Tưởng trang điểm thành Ngân Giác Đại Vương là tôi không nhận ra à? Đồ biến thái nhỏ này."
Tôi: ?
Sau đó, anh ta hất tóc vô cùng khoa trương, diễn xuất kiểu phim ngôn tình, chỉ vào tôi: "Đuổi việc cô ta."
Trưởng phòng ngơ ngác: "Tại sao ạ? Vương Nghệ Phi dạo này đang đứng đầu về hiệu suất công việc mà!"
Sếp nói: "Vì tôi không muốn bị nhân viên quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c tại nơi làm việc."
Tôi: ?
05
Sếp gọi riêng tôi vào văn phòng nói chuyện.
Trong không gian kín, càng cảm nhận rõ rệt anh và chị gái giống nhau đến nhường nào.
Ngực nở, eo thon, chân dài.
Nhưng vải vóc trang phục lại đứng phom, nhìn là biết đắt tiền kinh khủng.
Chiếc đồng hồ trên cổ tay chắc cũng phải giá trị bằng cả căn nhà.
Khuy măng sét hình như là kim cương thật, còn tỏa ra ánh lửa lấp lánh.
Chẳng giống chị gái, váy mua trên Pinduoduo hai mươi tệ, mặc đến xù lông cũng chẳng nỡ vứt đi.
"Xin hỏi... Anh họ gì ạ?"
Lỡ đâu anh ta và chị gái cùng họ Lưu thì sao?
Kết quả là sếp hừ lạnh một tiếng, những ngón tay thon dài không làm móng của anh ta đưa cho tôi một tấm danh thiếp: "Còn muốn biết tên tôi sao, tham lam thế à?"
Tôi: ?
Tôi cầm lấy xem thử.
Tổng giám đốc tập đoàn: Bùi Tự.
