"người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy"(1) - Chương 2: Đôi Chân Tê Dại
Cập nhật lúc: 18/07/2026 02:00
Do nguyên chủ trước đó đã quỳ tụng kinh trong một thời gian quá dài, Lư Tĩnh Thù vừa cử động liền cảm thấy hai chân mình tê dại vô cùng...
Bà dùng tay chống để đổi tư thế ngồi trên bồ đoàn, chuẩn bị đợi cơn tê rần qua đi rồi mới đứng dậy. Tranh thủ khoảng thời gian này, Lư Tĩnh Thù quan sát môi trường xung quanh. Căn phòng thờ Phật này là nơi nguyên chủ thường ở nhất trong vài năm qua. Mỗi ngày ngoại trừ ăn cơm và ngủ, cơ bản bà đều ở đây tụng kinh cầu nguyện. Kể từ khi chồng qua đời, bà liền tự đóng cửa phong tỏa chính mình ở nơi này.
Trong phòng thoang thoảng hương đàn hương, Lư Tĩnh Thù ngửi thử tay áo của mình cũng đã ám loại mùi hương này. Chuỗi hạt phật châu trong tay viên nào viên nấy nhẵn nhụi tròn trịa, bóng loáng, nhìn một cái là biết thường xuyên được sử dụng. Khám thờ và bàn thờ đều làm bằng gỗ sưa vàng, hoa văn chạm khắc tinh xảo, trên bàn thờ bày biện đủ loại hoa quả, hoa tươi cùng vàng bạc ngọc thạch. Ba nén hương thanh tịnh lặng lẽ cháy, khói hương nghi ngút, còn có một dãy đèn bơ đang rực sáng.
Phía sau, bên cạnh cửa sổ là một bộ bàn ghế, trên bàn bày biện văn phòng tứ bảo ngăn nắp gọn gàng cùng mấy xấp kinh Phật đã chép xong. Nguyên chủ mỗi ngày sau khi tụng kinh kết thúc sẽ ở đó chép kinh đọc sách. Căn phòng này ánh sáng hơi tối, mang theo hơi thở mục nát, cũ kỹ. Giống như cuộc đời của nguyên chủ vậy, kể từ sau khi chồng c.h.ế.t, bà liền biến thành một đóa hoa héo úa, lụi tàn từng ngày cho đến khi hóa thành cát bụi.
Thời điểm này là ngày mùng chín tháng Tám năm Quang Kỷ thứ tư. Cách thời điểm lão Trấn Quốc Công qua đời đã hai năm năm tháng rồi. Hôm nay đối với phủ Trấn Quốc Công mà nói là một ngày vô cùng bình thường. Thế nhưng, Thời Oánh, người nắm rõ toàn bộ tiến trình lịch sử, biết được rằng hôm nay chính là điểm khởi đầu cho sự xuống dốc của phủ Trấn Quốc Công.
Lúc linh hồn của Thời Oánh về vị trí, cô đã được gặp nguyên chủ. Bà vốn dĩ qua đời vào năm Quang Kỷ thứ bảy, khi đó Thái t.ử đã trúng độc băng hà. Bà đã dùng toàn bộ công đức của mình để đổi lấy một cơ hội quay ngược thời gian. Nguyên chủ hỏi Thời Oánh muốn trở lại ngày nào, đây cũng là một trong những bàn tay vàng mà Bạch Lam ngầm cho phép trao cho Thời Oánh. Sau khi tính toán kỹ lưỡng, Thời Oánh quyết định trở lại ngày hôm nay. Bởi vì thời gian quay ngược không dài nên chỉ tiêu hao một phần công đức của nguyên chủ, kiếp sau của bà vẫn có thể sống một đời giàu sang phú quý. Nguyên chủ gặng hỏi lý do Thời Oánh chọn ngày này, cô chỉ mỉm cười không nói.
Chẳng có gì khác, hôm nay chính là ngày phong phi của người phụ nữ đã độc sủng chốn hậu cung suốt gần 20 năm dưới triều Quang Kỷ. Giống như câu chuyện được viết trong sách, người phụ nữ tên Vân Trăn này vừa tiến cung đã bắt đầu được sủng ái, từ một Mỹ nhân thăng cấp lên đến Quý phi chỉ mất vỏn vẹn hai năm. Sau đó, nàng ta dùng thời gian mười năm để ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu. Cho dù theo tuổi tác tăng lên, Hoàng đế Quang Kỷ có thêm người mới sủng ái, nhưng nàng ta vẫn là người phụ nữ quan trọng nhất trong lòng ngài.
Cuối cùng, trải qua cuộc chiến Thất t.ử đoạt đích tàn khốc, con trai của nàng ta trở thành tân đế, nàng ta cũng trở thành Thái hậu độc nhất vô nhị. Con cái của nàng ta hiếu thảo, bản thân nàng ta cũng rất tỉnh táo, sau khi thành Thái hậu liền không mỏi mệt vì việc đời, chỉ vui vầy bên con cháu, nghiên cứu hoa cỏ mỹ thực, sống thọ đến tận 99 tuổi.
Cuộc đời của Vân Trăn thuận buồm xuôi gió và viên mãn, còn nhóm đối chiếu của nàng ta chính là con gái lớn của nguyên chủ, chính thất của Hoàng đế Quang Kỷ, vị Hoàng hậu đầu tiên Vinh Cẩn Huyên, cũng là bại tướng dưới tay Vân Trăn.
Trước khi Vân Trăn tiến cung, con gái lớn của nguyên chủ là Vinh Cẩn Huyên cũng được xem là thuận phong thuận nước, từ nhỏ đã được bà nội tận tình dạy dỗ. Vinh Cẩn Huyên luôn là hình mẫu của các quý nữ kinh thành, đoan trang hiền thục, dung mạo tú lệ, cầm kỳ thi họa đều thông thạo, lễ nghi quy củ khiến người ta tán thưởng. Năm 15 tuổi gả cho Thần Vương Nguyên Ngọc Thần, mười dặm hồng trang, kiệu hoa rước về cung. Mặc dù trong Thần Vương phủ có thị thiếp, nhưng sau khi kết hôn cô và Thần Vương vẫn tương kính như tân, cầm sắt hòa minh.
Năm thứ hai sau khi gả vào phủ liền sinh hạ một cặp long phụng thai, đích thân Hoàng đế ban tên là Nguyên Lâm Chiêu và Nguyên Tri Nghi. Trong vòng tròn quý phụ kinh thành, cô vẻ vang không ai bằng, đặc biệt là sau khi Thần Vương trở thành người kế thừa sáng giá nhất, kéo theo toàn bộ phủ Trấn Quốc Công nước lên thuyền lên. Năm 18 tuổi, Hoàng đế Quang Kỷ kế vị, Vinh Cẩn Huyên trở thành Hoàng hậu. Năm 22 tuổi, Nguyên Lâm Chiêu 5 tuổi trở thành Thái t.ử. Nếu không có biến cố gì, Vinh Cẩn Huyên chắc chắn sẽ trở thành Thái hậu tương lai.
Đáng tiếc, năm Vinh Cẩn Huyên 25 tuổi, Vân Trăn tham gia tuyển tú tiến cung. Cô gái 16 tuổi này lớn mật tùy ý, trên người mang theo phong thái mà quý nữ kinh thành không có, lập tức thu hút sự chú ý của Hoàng đế Quang Kỷ, mở ra con đường sủng phi kéo dài suốt 20 năm của nàng ta.
Còn về phần Vinh Cẩn Huyên, Thái t.ử bỗng nhiên bắt đầu trở nên đần độn trì trệ, chưa đầy hai năm liền qua đời, khi c.h.ế.t vừa vặn qua xong sinh nhật 10 tuổi. Vinh Cẩn Huyên vì muốn củng cố sự sủng ái, vào năm tuyển tú này đã để cháu gái lớn của mình là Vinh Gia Tố tiến cung, cô cháu hai người cùng hầu hạ một chồng. Cách làm này khiến Hoàng đế Quang Kỷ vô cùng chán ghét, không màng đến kỳ chịu tang của nguyên chủ mà trực tiếp cho Vinh Gia Tố tiến cung. Vốn dĩ theo tập tục của Đại Dung triều, Vinh Gia Tố cần phải chịu tang hai năm mới được tiến cung, bởi vì chuyện này mà Hoàng hậu và phủ Trấn Quốc Công bị chê cười khắp nơi.
Cũng chính vào lúc này, tin tức con trai lớn của nguyên chủ là Vinh Vân Triệt nuôi ngoại thất bị khui ra. Vinh Vân Triệt ở trong kỳ chịu tang vui chơi hưởng lạc bị ngự sử dâng tấu vạch tội, các bản tấu chương gửi lên hết cuốn này đến cuốn khác. Tình cảnh của Hoàng hậu càng thêm gian nan, sau khi mất con trai, cô ngày càng nóng lòng, thủ đoạn cũng càng không ra thể thống gì, kéo theo Vinh Gia Tố cũng không được sủng ái. Ngặt nỗi Vinh Vân Triệt lại là một kẻ lụy tình, nhất quyết đòi rước ngoại thất vào cửa làm bình thê. Sau này khi thê t.ử Dư thị của hắn qua đời, hắn lại càng trực tiếp nâng người phụ nữ bên ngoài kia lên làm chính thất.
Sau đó là con trai thứ của nguyên chủ là Vinh Vân Lạn trở về. Khi hắn ra ngoài du ngoạn bị thương mất trí nhớ, được cô gái nông gia Lưu Phân cứu mạng, sau đó kết thành phu thê và có hai đứa con. Thời điểm Vinh Vân Lạn khôi phục trí nhớ thì đứa con gái lớn do Lưu Phân sinh cho hắn đã 10 tuổi rồi. Sau khi trở về kinh thành, Lưu Phân đã gây ra không ít trò cười.
Trong mắt Hoàng đế Quang Kỷ, phủ Trấn Quốc Công một nhà toàn làm ra những chuyện nực cười, thật sự là không lên được mặt bàn, ngài không muốn con cái của mình vướng phải huyết thống của Vinh gia. Cho nên, ngài hoàn toàn không thèm sủng hạnh Vinh Gia Tố nữa. Còn về phần Hoàng hậu, ngay từ khi Vinh Gia Tố tiến cung thì đã triệt để thất sủng rồi. Vinh Gia Tố dịu dàng nội liễm, cũng từng được sủng ái, cô ở hậu cung mấy năm cũng từng m.a.n.g t.h.a.i nhưng đều vì các loại nguyên nhân mà không giữ được, sau đó bị người hãm hại đày vào lãnh cung, chưa được mấy tháng liền hương tiêu ngọc nát.
Tiếp theo thời gian trôi qua nhanh ch.óng, Vinh Vân Lạn vì muốn chấn hưng phủ Trấn Quốc Công nên đã làm phó tướng xuất chinh thảo phạt Tây Lương quốc, kết cục bị Tây Lương quốc bắt làm tù binh, c.h.ế.t trong ngục tối. Phủ Trấn Quốc Công bị tố cáo thông địch phản quốc. Ngoại thất của Vinh Vân Triệt, lúc này đã là Trấn Quốc Công phu nhân Đàm Yểu, đích thân đến nha môn quan phủ giao nộp thư từ thông địch phản quốc để tố cáo chồng mình.
Cuối cùng, Hoàng hậu bị phế, giam cầm trong lãnh cung. Vinh Vân Triệt bị c.h.é.m đầu, phủ Trấn Quốc Công bị tịch thu gia sản, nam đinh bị lưu đày, nữ quyến bị sung vào công tịch. Chỉ có Đàm Yểu vì đại nghĩa diệt thân nên một đôi nhi nữ của cô ta mới được bảo toàn.
Cứ như vậy, một gia tộc phải trải qua mấy thế hệ phấn đấu mới duy trì được, trong vòng mấy năm ngắn ngủi liền biến thành mây khói. Những năm cuối đời khi Hoàng đế Quang Kỷ hồi tưởng lại, nhắc đến người vợ kết tóc và gia tộc của cô, cũng chỉ có một câu: "Đều là vết nhơ mà thôi."
Thế nhưng, rõ ràng không nên như vậy. Nguyên chủ nhớ rõ con gái lớn của mình là một cô gái rất biết đại thể, không thể nào là người phụ nữ điên cuồng như thế. Con trai lớn của bà cũng là một bậc chi lan ngọc thụ, vị công t.ử nhẹ nhàng, sao có thể bị một người phụ nữ mê hoặc, lại càng không thể thông địch phản quốc? Còn có cháu ngoại của bà, đứa trẻ đáng yêu như tuyết như ngọc kia, cuối cùng sao lại biến thành kẻ ngốc nghếch dại khờ?
Con trai út của bà, đứa trẻ từ nhỏ đã lập chí thu phục đất đai bị mất cho Đại Dung, năm tuổi đã bắt đầu tập võ, sao có thể dễ dàng bị bắt làm tù binh, gánh chịu một thân bêu danh mà c.h.ế.t trong doanh trại địch? Còn có con gái út của bà, cô con gái rượu từ nhỏ đã là bảo bối trong nhà, lại bị mẹ chồng hành hạ đến c.h.ế.t.
Nguyên chủ không thể chấp nhận được tất cả những điều này, thế nhưng linh hồn của bà đã vào luân hồi, không thể làm lại từ đầu nữa. Cho dù có làm lại một lần nữa, bà cũng không biết phải thay đổi tất cả những điều này như thế nào.
Cuối cùng, Thời Oánh nhìn nguyên chủ và lão Trấn Quốc Công dìu dắt nhau rời đi. Nhiệm vụ này của Thời Oánh là cơ hội do rất nhiều người bỏ ra công đức của mình để đổi lấy. Thời Oánh cũng đã hỏi Bạch Lam, nếu cô ở đây sống bằng thân phận Lư Tĩnh Thù, làm việc thiện giúp đỡ người khác thì đối với những người đã trả giá kia cũng có trợ giúp. Thời Oánh tuy rằng thích phân tích lợi hại, tính toán được mất, nhưng cô cũng sẽ báo đáp những người đã giúp đỡ mình. Bởi vì họ, cô không cần phải trở thành người sống thực vật, cho nên cô cũng phải dùng hết khả năng của mình để giúp đỡ bọn họ.
Lư Tĩnh Thù, lên đường bình an, tôi sẽ giúp bà hoàn thành tâm nguyện. Vì bà, cũng là vì chính tôi.
