Người Dệt Ti Mệnh - Chap 22
Cập nhật lúc: 07/01/2026 12:03
Hơn nữa ta nhớ đêm động phòng năm ấy, Tiêu Dực vốn rất tinh thông chuyện phòng the, không ngờ lần đầu tiên hắn lại lóng ngóng đến mức không tìm thấy chỗ. Chỉ trong vòng một năm mà tiến bộ thần tốc như vậy, rốt cuộc là hắn đã rèn luyện thế nào?
Đang ngủ giữa đêm, ta chợt mở choàng mắt. Chẳng lẽ... là luyện trên người ta mà ra sao?
Tiểu cẩu phía sau vẫn cứ dính lấy ta, lầm rầm nói mớ trong cơn mê ngủ: "Tên thật của nàng là gì vậy? Ta không muốn gọi tên của kẻ khác... Ả A Kiều đó là nữ nhân xấu xa, ả lừa ta đi tìm hoa tai rồi đẩy ta xuống vực..."
Tâm trí ta quay trở lại. Hắn đang hỏi tên thật của ta.
"Tên ta là..." Ta ngẩn ngơ hồi lâu, cúi đầu nhìn, người nọ đã mệt lử mà chìm vào giấc nồng. Ta lặng lẽ ngắm nhìn hắn, nghĩ về đại hôn vào mùng chín tháng Giêng và cái c.h.ế.t đang cận kề. Bất luận là c.h.ế.t thật hay c.h.ế.t giả, ta cũng định sẵn phải rời xa hắn rồi.
Đầu ngón tay lướt nhẹ qua lông mày và đôi mắt hắn, lòng ta tràn ngập sự luyến lưu vô tận.
Ta yêu chàng, Tiêu Dực.
Ta cẩn trọng ghé sát tai hắn, thanh âm vô cùng nhỏ nhẹ: "Điện hạ, ta tên là A Quán, là thê t.ử của chàng."
Hắn ú ớ đáp lời, vòng tay ôm ta càng c.h.ặ.t hơn.
Tiêu Dực cứ thế nhẹ nhàng tha thứ cho chuyện ta "tư thông" với kẻ khác, nhưng từ đó về sau tuyệt đối không cho ta ra khỏi cung nữa, lại còn sai Thực Hà ngày đêm canh giữ bên cạnh. Nào ngờ vài ngày sau, ta đến chỗ Vu y Nguyên cô cô để lấy t.h.u.ố.c, lại chạm mặt "gian phu" Tạ Trường Ẩn ở đó.
"Sao chàng lại ở đây?!"
Hai chúng ta đồng thanh lên tiếng, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc tột độ.
19.
Tạ Trường Ẩn đầy vẻ hoài nghi: "Năm đó chẳng phải ta đã cấm nàng không được ra ngoài sao? Nàng đến đây làm gì?"
"Chàng mặc kệ ta." Ta chột dạ giấu kỹ gói t.h.u.ố.c đi.
"Ta không quản nàng thì ai quản!" Tạ Trường Ẩn trực tiếp đoạt lấy, vừa kinh ngạc vừa không hiểu nổi mà nhìn ta, "Nàng lại uống t.h.u.ố.c tránh thai? Khi ta còn làm Hoàng đế, nàng đã lén lút uống... Ta tự hỏi thành hôn bảy năm sao vẫn không có con, hóa ra nàng muốn để Trẫm tuyệt tự sao?"
Hắn nhìn chằm chằm gói t.h.u.ố.c, càng nghĩ càng giận: "Uổng công năm xưa ta còn tưởng phu quân của nàng rất tệ bạc, hóa ra sau khi ngủ với ta, nàng cũng uống thứ này?"
Ta không phục đáp trả: "Chàng còn dám hùng hổ sao? Cứ như thể chàng chịu uất ức lắm không bằng! Không phải ta nói đâu, thứ t.h.u.ố.c này nên để chàng uống mới đúng!"
"Ta... ta..." Hắn hơi cứng họng, "Lần trước ta đã bảo nàng cự tuyệt hắn mà."
Ta định phản bác, nhưng vừa chạm phải ánh mắt hắn, ta chợt đại ngộ: "Chàng bảo ta cự tuyệt... Ồ, chàng thừa biết đêm hôm đó chàng đã ngủ với ta, vậy mà hôm ấy còn giả bộ uất ức, đúng là quá đỗi mặt dày!"
Hắn khẽ ho một tiếng: "Ta bảo nàng cự tuyệt rồi."
"Chàng vừa khóc vừa náo, ta làm sao cự tuyệt được?"
Hắn đột nhiên kéo ta vào lòng, định giở trò thân mật, ta lập tức đẩy hắn ra, "Chàng thấy chưa, chẳng phải ta biết cự tuyệt đó sao?"
Ta nhìn hắn với vẻ không thể tin nổi, rồi bất giác cười lạnh một tiếng: "Chàng đã ba mươi mốt tuổi rồi... làm sao so được với thiếu niên mười tám tuổi? Đừng ở đây làm trò cười cho thiên hạ nữa."
Tạ Trường Ẩn hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi nhưng vẫn cố mỉm cười: "Được, ta trở về cũng có thiếu nữ mười bảy tuổi đang chờ đợi để nhào vào lòng ta."
"Chàng dám!" Ta nắm c.h.ặ.t cổ tay hắn, "Chàng dám ra tay với ta thuở còn ngây ngô, ta sẽ g.i.ế.c chàng…"
Hắn đột nhiên nhíu mày, hít một hơi khí lạnh. Ta không đùa giỡn với hắn nữa, giọng điệu đầy vẻ quan thiết: "Chàng bị thương sao? Đã xảy ra chuyện gì?"
Tạ Trường Ẩn u uất thở dài: "Không có gì, tự ta làm đấy."
Ta hiểu rồi, là Tiêu Dực làm.
"Hắn đã hứa với ta là không g.i.ế.c chàng rồi mà, đúng là đồ tiểu l.ừ.a đ.ả.o." Ta liếc nhìn Tạ Trường Ẩn, "Chàng đáng đời lắm!"
"Nàng có lương tâm không hả? Mấy đêm nay người ngủ cùng nàng là hắn, còn ta thì phải bị người ta truy đuổi ngày đêm... Nàng vẫn là Hoàng hậu của ta kia mà, ta cứ nghĩ đến việc hai người đang... là cả đêm không tài nào chợp mắt được..."
"Nghĩ như vậy, ta lại càng thấy hả dạ."
Hắn quay đầu nhìn ta, mặt đầy u ám, giọng nói kiên định: "Nữ nhân xấu xa này, nàng căn bản không hề yêu ta."
Nguyên cô cô bước vào để bôi t.h.u.ố.c, nghe thấy lời này liền bật cười. Tạ Trường Ẩn ngượng nghịu nói: "Để Nguyên đại phu chê cười rồi."
"Không sao, để ta xem vết thương của ngươi." Nguyên cô cô dặn dò vài câu rồi đi ra ngoài.
Ta tò mò hỏi: "Chàng không phải là Hoàng đế, sao vẫn quen biết nàng ấy? Nàng ấy còn liều mình chứa chấp chàng?"
"Năm đó dịch bệnh ở Lang Châu, ta đã kết giao với nàng ta, giúp nàng ta một tay." Tạ Trường Ẩn giọng điệu tùy ý, "Tiếc là hiện giờ nàng ta vẫn chưa biết cách luyện chế t.h.u.ố.c Toa."
Ta nhớ ra rồi, sáu năm trước, Nguyên cô cô theo Kỳ vương đi trị dịch bệnh. Khi ấy Tạ Trường Ẩn dẫn theo Khương Quán cũng có mặt ở Lang Châu.
Ta đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, Tiểu Hà đang ngồi phơi nắng trong sân, Nguyên Y đang đưa t.h.u.ố.c cho một lão nhân.
"Là ông ấy?" Ta định đi ra ngoài.
"Ai cơ?" Tạ Trường Ẩn hỏi.
"Là lão câm mà ta quen biết, Vạn thúc, vốn là thị vệ, chàng còn nhớ không?"
