Người Đời Mắng Nàng Vô Tình - 2
Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:25
Nàng ghét ta, cũng chẳng phải chuyện ngoài dự liệu.
Không chỉ Như Phi, cả hậu cung đều khinh miệt ta.
Ngay cả Quân Triệt, kể từ ngày ta vào cung, cũng chưa từng hỏi đến ta lấy một câu.
Bọn họ đều cho rằng ta vì vinh hoa phú quý mà bất chấp tất cả, đáng bị người đời coi thường.
Ta cúi xuống định nhặt chiếc khăn tay, nhưng chân Như Phi vẫn đè c.h.ặ.t lên đó, chẳng hề có ý nhường.
Đúng lúc ấy, một giọng nữ dịu dàng vang lên.
“Như Phi muội muội, cả nhà Nam Cung tướng quân đều đã hy sinh vì bá tánh Vương thành.”
“Nay muội làm nhục Ninh Phi trước mặt người khác như vậy, chẳng sợ truyền ra ngoài sẽ bị người đời dị nghị sao?”
Người vừa tới là Mục Tịch Chỉ, tân sủng phi nhập cung chưa lâu.
Như Phi thấy nàng thì sắc mặt dịu đi đôi chút, cuối cùng mới chịu nhấc chân ra.
“Hôm nay nể mặt Tịch Chỉ tỷ tỷ, bổn cung không chấp nhặt với ngươi.”
Đợi Như Phi đi xa, ta quay sang hành lễ tạ ơn Mục Tịch Chỉ.
Nàng cúi xuống giúp ta nhặt chiếc khăn, phủi sạch bụi đất rồi mới trao lại.
“Nếu huynh ấy nhìn thấy hôm nay ngươi phải chịu ủy khuất thế này, nhất định sẽ rất đau lòng.”
Ta biết nàng đang nhắc đến ai.
Trước khi vào cung, Mục Tịch Chỉ từng đem lòng yêu đại ca ta.
Khi ấy ta còn hay trêu rằng đại ca khô khan, chẳng hiểu phong nguyệt, vậy mà lại có một cô nương dịu dàng như nàng một lòng thích huynh ấy.
Ta từng nghĩ, sớm muộn gì nàng cũng sẽ trở thành đại tẩu của ta.
Nhưng cuối cùng đại ca vẫn từ chối tình cảm ấy.
Ngày Mục Tịch Chỉ nhập cung làm phi, căn phòng của đại ca sáng đèn suốt một đêm.
Sáng hôm sau, hạ nhân vào dọn mới thấy dưới đất chất đầy bình rượu.
Kể từ ngày đó, đại ca không uống rượu thêm lần nào nữa.
Khi ấy ta còn quá nhỏ, không hiểu vì sao hai người rõ ràng có tình với nhau, cuối cùng lại không thể ở bên nhau.
Một hôm Tang Du mang áo choàng tới, thấy mắt ta đỏ hoe thì lo lắng hỏi: “Nương nương, người sao vậy?”
Ta chỉ khẽ nói: “Tang Du, ta nhớ đại ca.”
Huynh ấy từng hứa, mùa xuân năm sau đi săn nhất định sẽ dẫn ta theo.
Huynh ấy còn dạy ta rằng quân t.ử phải giữ chữ tín, một lời đã nói thì nhất định không được nuốt lời.
Thế nhưng lần này, chính huynh ấy lại thất hứa với ta.
Không lâu sau, Tang Du mang tin từ tiền triều về.
Mộ Từ đã xin rời chức, tự nguyện đến trấn thủ biên cương phía Bắc.
Nghe nói Quân Triệt còn ban cho hắn một hôn sự, nhưng bị hắn thẳng thừng từ chối.
Mộ Từ rời khỏi Vương thành, đối với ta mà nói vốn là chuyện tốt.
Chỉ là ta không ngờ, trước khi lên đường hắn lại vào cung từ biệt Thái hậu, cũng chính là di mẫu của hắn.
Hôm ấy ta vô tình gặp hắn trong cung.
Mộ Từ gầy đi rất nhiều, gương mặt từng rạng rỡ giờ chỉ còn lại vẻ mỏi mệt, như thể khí phách thiếu niên năm nào đã bị gió cát cuốn mất.
Ta không dám ở lại, vừa muốn tránh sang đường khác thì hắn đã bước lên chặn trước mặt.
“Mộ Tiểu hầu gia đây là có ý gì?”
Hắn khựng lại một thoáng rồi hỏi: “A Ninh, ta chỉ hỏi nàng một câu.”
“Nàng có bằng lòng đi cùng ta không?”
Khoảnh khắc nói ra câu ấy, trong mắt hắn cuối cùng cũng sáng lên.
Ánh mắt ấy giống hệt năm xưa khi hắn trèo tường đến Nam Cung phủ, rủ ta lén chuồn ra ngoài chơi.
Trong chớp mắt, ta gần như ngỡ thời gian đã quay ngược.
Cho đến khi một cơn gió thổi tới, chiếc lá khô quệt qua gò má, ta mới bừng tỉnh.
“Mộ Tiểu hầu gia, về sau đừng nói những lời như thế nữa.”
“Bản cung sợ người khác nghe thấy, lại sinh ra hiểu lầm.”
“A Ninh?”
Hắn gọi tên ta, hai mắt đỏ bừng như đang cố nuốt xuống nỗi đau quá lớn.
Ta siết c.h.ặ.t bàn tay, ép mình không được đưa lên chạm vào gương mặt hắn.
Cuối cùng, ta chỉ có thể xoay người rời đi.
Hậu cung là nơi kẻ được sủng thì được nâng niu, kẻ thất sủng lại bị dẫm xuống bùn.
Vĩnh Ninh cung của ta vốn chẳng được Quân Triệt đoái hoài, vì thế đồ dùng hàng tháng thường xuyên bị cắt xén.
Tang Du nhìn đống vật dụng vừa được đưa tới, buồn bực thở dài.
“Mùa đông năm nay lạnh thế này, vậy mà cả tháng chỉ cấp chừng ấy than.”
Đúng vậy, mùa đông thật lạnh.
Mộ Từ lại là người sợ rét, không biết ở biên cương phía Bắc hắn sống ra sao.
Ta giật mình thu lại suy nghĩ rồi an ủi Tang Du.
“Không sao.”
“Ban ngày nếu trời ấm thì tắt lò đi, tối mới đốt lại, tiết kiệm một chút là được.”
Trước kia ta chưa từng quản chuyện chi tiêu trong nhà, nên không biết dù có tằn tiện đến đâu, số than ấy vẫn không đủ dùng hết tháng.
Vĩnh Ninh cung vào mùa đông lạnh đến thấu xương.
Không có lò sưởi, tay chân chẳng mấy chốc sẽ cứng đờ.
Ta tháo cây trâm vàng trên tóc và đôi vòng ngọc trên cổ tay, đặt vào tay Tang Du.
“Ngươi lặng lẽ mang đến phủ Nội vụ, đổi thêm ít than đi.”
Tang Du nhìn cây trâm, vội lắc đầu.
“Cây trâm này là quà năm người tròn mười lăm tuổi mới mua cho người.”
Nhưng Nam Cung gia vốn không giàu có.
Sau biến cố, trước ngày ta nhập cung, trong phủ còn phải giải tán phần lớn hạ nhân.
Những thứ đáng giá trên người ta thật sự chẳng còn bao nhiêu.
Dù vậy, đám nô tài Nội vụ phủ vẫn nhìn sắc mặt mà làm việc.
Một cây trâm vàng cùng đôi vòng ngọc đổi lại cũng chẳng được bao nhiêu than cho Vĩnh Ninh cung.
Ta không ngờ Trưởng công chúa Chiêu Vân lại đích thân tới thăm.
Nàng cười nói rằng hôm nay vào cung hầu chuyện với Thái hậu, xong việc đi dạo ngang qua đây, ngửi thấy trong Vĩnh Ninh cung có mùi d.ư.ợ.c thảo thơm nên muốn vào xin chén nước.
Ta tất nhiên không thể từ chối.
Chiêu Vân vừa bước vào phòng đã khẽ rùng mình vì lạnh.
Nàng nhìn lò sưởi đã tắt, nhưng không hề vạch trần.
