Người Hắn Yêu Đã Gả Cho Người Khác. - Chương 3+4
Cập nhật lúc: 19/09/2026 20:00
Lan Hạ Ánh trông thấy hai kẻ suýt g.i.ế.c mình mà bị c.h.ế.t tức tưởi, bọn họ đội mồ sống dậy, thi nhau nắm lấy tay chân, cấu véo cơ thể nàng, còn luôn miệng gào thét: "Đường Tình Ái, trả mạng cho chúng ta đây!"
"Oan có đầu nợ có chủ, các người tìm ta ăn vạ làm gì? Ta còn chưa tính số hai ngươi hại ta đâu nhé!" Lan Hạ Ánh vốn chẳng hề sợ, vừa nói vừa chỉ vào họ, dồn dập đến nỗi một tên văng cả cái đầu, để lộ phần m.á.u thịt đỏ au trong chiếc cổ, thêm trên mặt kẻ còn lại xuất hiện dòng huyết tươi chảy từ giữa trán xuống, lan ra khắp ngũ quan của hắn ta.
Cảnh tượng kinh dị ấy làm Lan Hạ Ánh im bật, đứng hình năm giây, sau hét toáng lên: "Hai tên bốn lạng, chờ ta xuống địa phủ rồi đòi nợ các ngươi sau. Nupakachi!"
Lời vừa dứt, những kẻ trước mặt biến mất, Lan Hạ Ánh cũng mở mắt, đột ngột ngồi dậy, đôi con ngươi nhìn rõ không gian hiện tại.
Là trong cái lều với diện tích không lớn, xung quanh được bố trí đồ vật đơn giản, giường gỗ nhỏ đủ một người nằm cùng chỗ đặt gương cho soi, bên cạnh để chiếc rương vừa, ở giữa là bàn ghế có ấm chén uống nước.
Mà tất cả thứ này đều mang dáng hình cổ đại, thậm chí trận chiến từng thấy cũng đầy hơi thở thời phong kiến.
Lan Hạ Ánh nghĩ đến đây bỗng đứng lên, từ từ đi ra chỗ gương đồng tự nhìn mình, đập vào mắt là dung nhan khác. Nữ nhân sở hữu thân hình béo tròn, góc khuôn mặt to, hai bờ má đầy thịt, đi kèm làn da ngâm.
Bộ dạng này không phải Lan Hạ Ánh! Như những con ma kia bảo thì nguyên chủ tên Đường Tình Ái, còn dây dưa tới Dạ Vương Gia gì đó, cộng nơi đây thuộc thời xa xưa...
Vậy tức là nàng xuyên không từ hiện đại qua, thế chủ nhân của thân xác ở xó nào?
Lan Hạ Ánh đặt câu hỏi tại lòng mình, cơ mà bên tai nghe thấy thanh âm ồn ào ngoài lều, theo bản năng nàng đi ra ngó nghiêng.
Sắc trời hiện tại đã tối đêm, bốn phía dựng nhiều lều lớn nhỏ, dùng ánh lửa đèn đuốc soi sáng đường đi, thỉnh thoáng có vài binh sĩ qua lại như đang tuần tra. Riêng gần chỗ nàng đứng, có đám người đang ngồi tụ lại chơi trò gì đó, bầu không khí rất vui vẻ cũng náo nhiệt.
Lan Hạ Ánh tò mò đi qua xem xét, phát hiện một người cho viên xúc xắc vào đĩa, xong úp bát lên rồi lắc và hô: "Đặt đi, đặt tài hay xỉu nào!" Những binh sĩ còn lại nghe liền vội vã cược tiền sang ô kết quả họ đoán.
Khi mọi người dự đoán xong xuôi, bỗng thấy bàn tay mập mạp cầm đôi hoa tai đặt xuống và giọng nữ phát ra từ đằng sau: "Ta cược tài!"
Bọn họ quay đầu lại nhìn, phát hiện là Lan Hạ Ánh thì đồng loạt đứng lên hành lễ: "Thuộc hạ tham kiến Vương Phi."
"Không cần để ý lễ tiết, cứ chơi đi nào!" Lan Hạ Ánh xua tay kêu họ đứng lên mà tiếp tục trò.
Đúng lúc này có tiếng nam nhân truyền từ sau tới: "Các ngươi không đi nghỉ ngơi, ở đây làm chuyện xằng bậy gì thế hả!"
Giọng nói nội lực và chứa uy quyền đó khiến đám người run rẩy, thay nhau quỳ xuống đất, lắp bắp đáp: "Phó Tướng, chúng thuộc hạ chì là tự mua vui cho bớt nhàm chán..."
"Nhàm chán à? Vậy đẻ ngày mai ta cho các ngươi ra trận, xem còn mạng, còn sức nhàm chán không!" Nam nhân kia quát to hơn, thành công làm Lan Hạ Ánh giật mình.
Nàng ngoáy lỗ tai, xoay mặt hướng về nam nhân, mở miệng nói: "Chiến sự chưa đủ căng thẳng sao? Đi tạo thêm áp lực cho chính quân của mình, hay đây là cách một Phó Tướng quản binh?"
"Đường Tình Ái, nữ nhân như muội thì biết cái gì? Trốn ra đây trở thành gánh nặng cho ta, giờ lắm lời xen ngang, đừng nghĩ là muội muội ta thì được ưu ái làm càn." Nam nhân khinh thường cùng cảnh cáo.
Lan Hạ Ánh cau mày, im lặng hồi lâu, suy tính có nên cãi lại tên đáng ghét trước mặt không, tại vì hai câu muội muội ấy gây bỡ ngỡ. Nếu đối phương thật là ca ca ruột của nguyên chủ, gây hấn không tốt lắm, huống hồ chưa rõ tình cảnh bản thân ra sao, nàng phải cẩn thận vạ miệng.
Dù sao vẫn tiếp xúc lâu dài, không lo về cơ hội móc mỉa.
Nghĩ thông suốt, Lan Hạ Ánh im lặng đi ngang qua, định về lều của mình, cơ mà nam nhân kia bỗng đưa tay xách cổ áo nàng, mở miệng ra lệnh: "Mang miếng ngọc bội trả lại Dạ Vương Gia, đừng mượn danh nghĩa của đối phương khi muội và người ta đã hòa ly."
"Là cái này à? Vậy mai trả." Lan Hạ Ánh sờ ngọc đeo bên hông mình, tùy tiện trả lời, dáng vẻ chẳng mấy để ý.
Nam nhân nhíu mày, sắc mặt thay đổi, bàn tay buông lỏng chuyển sang đẩy Lan Hạ Ánh đi, đối phương không thèm thương tiếc mà dùng sức, mạnh đến nỗi nàng ngã lăn quay ra đất, như một quả bóng tròn trịa mặc kẻ khác đá bay.
Lan Hạ Ánh vừa bị động đau vết thương cũ vừa bùng phát tức giận, nhưng lúc đứng dậy đã không thấy người đâu, chỉ còn tiếng lẩm bẩm lo sợ từ những binh lính phía sau.
Lan Hạ Ánh ôm thân thể đau đớn cùng y phục dính bẩn trở về lều mình, nàng cởi đồ nhìn vào vết thương mới lành trên bụng đã bị rách rỉ ra tia m.á.u đỏ ch.ói. Trong lòng đong đầy oán than.
Chắc chắn ông trời đang giỡn mặt với mình, xuyên không đến chỗ chiến trường có đầy nguy hiểm, tí thì giỗ đầu lần hai, rồi gặp phải một tên nam nhân mất nết hành cho ruột gan tùng phèo lên, đau muốn bục dạ dày!
Tất cả bắt đầu rất bất ổn, nàng nên đi tìm hiểu rõ thân thế nguyên chủ cùng các mối quan hệ xung quanh, nếu không cứ ngu ngơ đối diện mọi thứ như lúc nãy, sẽ tạo cơ hội để người khác bắt nạt, quan trọng hơn là có thể ngắm gà nude nữa.
Lan Hạ Ánh quả quyết trong lòng, nàng xoay người kiếm những đồ xử lý vết thương, vô tình lục thấy một bức họa, mở ra thì là hình dáng nam nhân có dung mạo như thần tiên, sở hữu đôi mắt phượng, môi mỏng, mày rậm, khuôn mặt góc cạnh hoàn mỹ như tạc tượng.
Đáng tiếc tâm trí chẳng có hứng thú hay chút ấn tượng về người này, bỏ qua tranh vẽ, hai tay tiếp tục tìm kiếm, bất chợt kéo thêm bức thư, nàng tò mò nhìn từng chữ ghi trên thư. Nội dung không nhiều, đại ý nói mặc kệ Đường Tình Ái đi Biên Cương vì ai, lệnh phải hàn gắn với Dạ Vương Gia.
Xem hồi lâu, Lan Hạ Ánh tặc lưỡi vì không thấy đồ vật nào dùng xử lý vết thương, khiến nội tâm đầy tiếng gào thét, lo lắng bản thân chảy hết m.á.u rồi quy tiên trong đêm.
Bỗng một bóng người tiến vào lều, chờ Lan Hạ Ánh phát giác đã bị đối phương đẩy xuống đất, tiếp theo mùi rượu nồng xông thẳng khoang mũi, nàng nhăn mặt khó chịu, mắt nhìn kẻ trên thân, là tên lính lạ mặt đang say xỉn. Hắn ta mượn rượu làm càn, đưa tay cởi y phục nàng.
Lan Hạ Ánh cảm giác vết thương lại rách to hơn, nên cố gắng nhịn đau đẩy kẻ kia ra, tuy nhiên người say nhưng sức lớn, nàng phóng hết lực mình mới thành công quăng hắn ta xuống đất, rồi nhanh ch.óng chạy khỏi lều, mở miệng hét toáng lên: "Có kẻ phi lễ ta, cứu với!"
Tiếng kêu vang vọng xuyên màn đêm, làm mọi người thay nhau chạy lại xem, phần Lan Hạ Ánh thấy vậy mau lẹ cướp thanh kiếm của một binh lính vừa đến.
Chờ khi kẻ say kia liêu siêu bước ra, hai tay nàng cầm kiếm, tức khắc đ.â.m sang hắn ta, liên tục mấy nhát, mặc cho có trúng hay trượt. Ban đầu, đối phương né tránh được, nhưng thời khắc mũi kiếm mạnh mẽ xuyên qua da thịt, đã vô cùng đau đớn hét lên.
Lan Hạ Ánh đ.â.m tới lúc thanh kiếm dính đầy m.á.u tươi mới ngừng tay, sau lại cướp ngọn đuốc gần đấy, định dí vào kẻ say kia, nhưng bị một bàn tay thon dài ngăn chặn. Nàng ngước mắt lên nhìn.
Nam nhân mang y phục dạ hành, với gương mặt tuấn lãng cùng đôi mắt hoa đào, làn môi mỏng khẽ mở ra nói mấy lời: "Không được g.i.ế.c hắn, để hắn c.h.ế.t tại chiến trường có ích lợi hơn."
"Tên đê tiện như hắn không xứng c.h.ế.t trong vinh quang." Lan Hạ Ánh đẩy nam nhân, dứt khoát hạ tay xuống, chẳng lưu tình đốt cháy hạ bộ kẻ say kia. Ánh lửa bừng cháy, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang xa bốn bể, cảnh tượng m.á.u lửa chung chỗ, làm tất cả binh sĩ đều cảm thấy run lạnh ở cái chân thứ ba.
Phần nam nhân dùng con mắt hoa đào quan sát kẻ say dần c.h.ế.t thành tro tàn, sang quay qua xem Lan Hạ Ánh quần áo xộc xệch mà vẻ mặt bình tĩnh. Cuối cùng thốt lên câu: "Thu dọn chỗ này, và mang Đường Nhị Tiểu Thư đi theo bổn vương."
...
Lan Ha Ánh bị ép quỳ trước mặt nam nhân, nàng cau mày lên tiếng: "Dạ Vương Gia, tính xử tội ta à?"
"Đường Nhị Tiểu Thư thoát c.h.ế.t mấy lần liền can đảm không sợ ai, cũng chẳng biết nghe ai nữa nhỉ?" Dạ Vương Gia vừa nói vừa liếc nhìn.
"Nghe không nổi mấy lời ngứa tai." Lan Hạ Ánh đáp trả, ngẩng đầu bày ra vẻ vênh váo gợi đòn. Bỗng bàn tay giáng thẳng bên má, khiến gương mặt nàng lệch đi.
Lan Hạ Ánh nhận thức lực đạo quen thuộc ấy, quả nhiên tiếp theo giọng của vị ca ca truyền tới: "Hỗn láo! Làm sai không nhận, già mồm cãi lại, Đường Tình Ái, Đường Gia nào có dưỡng d.ụ.c ngươi kiểu đấy!"
"Làm sai? Ca ca đáng mến, ta học từ người mà thôi, những binh lính chơi đổ đấu để giải khuây kia, người còn trách phạt họ đủ kiểu, nên giờ ta thấy một tên say rượu nhiễu loạn Quân Doanh, ta chỉ giải quyết giống người đã từng." Lan Hạ Ánh nhấn nhá câu chữ, mặc kệ đối phương tức giận, chuẩn bị đ.á.n.h thêm.
Dạ Vương Gia nghe, nhíu mày hỏi: "Đường Sinh Dư, ngươi dám tự ý quyết định chuyện Doanh Trại?"
Đường Sinh Dư thu tay, vội vàng quỳ gối nhận lỗi: "Là thuộc hạ chưa tính toán chu toàn, xin ngài xử phạt!"
"Bổn vương cứ cho rằng có mỗi nữ nhân mới không biết suy nghĩ, làm loại việc nhiễu loạn lòng quân, hóa ra tất cả do ngươi hành động thiếu thông minh, hai huynh muội nhà ngươi được lắm!" Dạ Vương Gia đem đôi con ngươi sắc lạnh nhìn Đường Sinh Dư.
Chiến trường căng thẳng, dẫn binh sĩ đ.á.n.h trận, bao nhiêu người hy sinh, bấy nhiêu người còn sống, Dạ Vương Gia hiểu rõ bản thân nên trân trọng họ, chứ không phải hành động như đôi nam nữ phía trước.
