Người Hắn Yêu Đã Gả Cho Người Khác. - Chương 11+12

Cập nhật lúc: 20/09/2026 14:00

Quốc Sư nghe xong bật cười rồi trêu đùa bảo: "Trước đây dù ta nói về điều nhỏ nhặt nhất thì A Tình cũng tín nhiệm, nay ta nói gì là nàng nảy sinh nghi ngờ còn đáp ngược lại."

Năm xưa A Tình thật sự rất dễ trao tin tưởng cho người khác chỉ cần đối phương cho ra chút sự quan tâm mà thôi.

Quốc Sư vẫn nhớ tiểu cô nương mập mạp mà chân lấm tay bùn được người nhà Đường Gia đón từ thôn nhỏ lên Đồ Kinh này, với vẻ ngoài không đẹp cộng thêm sự ngờ nghệch vì chẳng được dạy dỗ t.ử tế, nên A Tình bị mọi người chê cười.

Lần đầu bọn họ gặp gỡ là ở trong Hoàng Cung diễn ra yến tiệc, Quốc Sư đi ngang qua ngự hoa viên thì thấy A Tình bị đám thế gia công t.ử trêu ghẹo, trí óc nghĩ tiểu cô nương đáng thương mới đứng ra giúp đỡ đuổi kẻ xấu đi.

Quốc Sư nào ngờ A Tình một hai muốn lấy thân báo đáp còn tiết lộ mình có khả năng đặc biệt hơn người thường, ban đầu không hề tin tưởng điều đó nhưng dần dần những sự kiện xảy ra đều trùng khớp.

A Tình mơ về chuyện tương lai, trong khoảnh khắc Quốc Sư biết rõ việc đấy mới giữ người lại cạnh mình từ từ tìm hiểu.

Nhưng suốt quãng thời gian bên nhau giữa họ xuất hiện loại tình cảm khó nói thành lời như hiện tại.

Quốc Sư vừa nghĩ vừa nhìn Lan Hạ Ánh, phần nàng nghiêng đầu né tránh ánh mắt từ đối phương, cất tiếng đáp: "Bây giờ ta khác rồi, muốn được tin phải thêm hành động để chứng thực."

Lan Hạ Ánh vừa dứt lời thì cảm giác bàn tay quen thuộc vòng qua người mình tiếp đến thấy gương mặt Quốc Sư lại gần, nàng xem người trước mắt sắp hôn lên bỗng đưa tay ngăn cản nhưng cuối cùng bị đối phương giữ lấy, bên tai nghe giọng nói dịu dàng: "A Tình, đêm qua nàng không ngủ cùng ta, chẳng lẽ đã quên những lời trong thư?"

"Thư? Hai ta có gửi thư từ cho nhau?" Lan Hạ Ánh nhíu mày khó hiểu hỏi không hề để ý tư thế giữa đôi bên đang vô cùng thân mật.

Quốc Sư nắm tay nàng rồi đặt một nụ hôn lên gò má mềm mại, sau cùng từ tốn trả lời: "Vẫn luôn viết thư qua lại, nàng từng bảo trở về sẽ bù đắp..."

Lan Hạ Ánh vì hành động thân mật đột ngột đó nên giật mình ngửa ra sau cuối cùng lệch m.ô.n.g khỏi ghế, may mắn có Quốc Sư kéo lại mới không ngã xuống đất. Nàng ngại ngùng ngồi ngay ngắn xong bảo: "Nhớ rồi ngài muốn bù đắp đúng chứ? Đợi đêm nay đi."

Gì mà thư từ qua lại? Đường Tình Ái mà viết gửi cho Quốc Sư thì ít nhiều cũng có vài bức ở trong chỗ đồ cũ, tuy nhiên nàng nào thấy cái gì ngoài tranh vẽ!

Phải biết nếu nguyên chủ là người cẩn thận vậy sẽ đốt hết tất cả đằng này loại thư của Thái T.ử vẫn nguyên si, đủ hiểu giữa hai người họ chẳng hề viết thư qua lại.

Nhưng Quốc Sư nói như thật hay chuyện này có khúc mắc chỗ nào?

Lan Hạ Ánh âm thầm suy đoán trong lòng còn Quốc Sư nghe lời nàng nói lập tức vui vẻ, nét mặt rạng ngời chuyển chủ đề: "Lát nữa chúng ta vào cung, nàng chuẩn bị tinh thần cho tốt nhé!"

"Ngài dự định làm gì à?" Lan Hạ Ánh nghi ngờ hỏi đáy lòng nổi lên lo lắng cùng đề phòng.

Quốc Sư khẽ cười rồi đáp: "Tẩy đi những quỷ ma trong mộng của nàng, đã mấy năm trôi qua chắc bọn chúng quẫy nhiễu giấc ngủ lắm đúng không?"

A Tình thấy tương lai ở những giấc mơ cũng kèm vấn đề khác là dễ bị các vong hồn đeo bám, như một khoảnh khắc ai c.h.ế.t đi mà liên quan đến nàng thì hồn ma người đó sẽ theo vào mộng xong phá hủy từng khung cảnh hiện hữu.

Ngoài ra chúng còn nhiễu loạn khiến người ta chẳng thể yên giấc gây ảnh hưởng tinh thần rất nhiều.

Có lẽ nhân chuyện này do bát tự của A Tình thuần âm dễ thu hút mấy thứ không sạch sẽ hoặc trời cao muốn hạn chế năng lực dị bẩm ấy...

Cơ mà đã sớm tìm ra cách giải quyết bằng tại giữa đêm trăng tròn bày trận pháp tên Khắc Nhập Mộng, chỉ cần A Tình nằm ngủ trong đấy cùng Quốc Sư hay thêm người bát tự thuần dương để tiến vào cơn mơ tiễn các hồn ma ra khỏi đấy.

Tuy nhiên không cần thận cũng sẽ bị những vong hồn c.ắ.n nuốt hồn thể mình và thời gian nhập mộng dài bằng một nén hương, nếu ở quá lâu tất hứng chịu kết quả tàn hồn mất mạng.

Quốc Sư nghĩ ngợi đôi chút rồi hướng ánh mắt dịu dàng về phía người trước mặt, lúc sau đưa tay vuốt ve gò má phúng phĩnh của đối phương, hành vi tự nhiên lại như mang theo sự yêu thương khó giấu.

Phần Lan Hạ Ánh gật gù bày vẻ cam chịu cho Quốc Sư động tay chân, riêng trí óc đã hiểu mấy lời vừa nãy chỉ định cái gì.

Xem ra Quốc Sư trông đẹp mã đứng đối diện vô cùng hiểu nguyên chủ bị những gì, quan trọng hơn là biết cả phương pháp xử lý.

Nhưng rõ từng chân tơ kẽ tóc về Đường Tình Ái vậy tại sao chưa phát giác sự thay đổi nàng thể hiện hay do chi tiết lộ quá ít nên đối phương vẫn mịt mở?

Không, có thể Quốc Sư ủ nghỉ ngờ đợi thời cơ lật mặt nàng!

Lan Hạ Ánh theo Quốc Sư vào Hoàng Cung, đứng trước tường thành liền kề nhau vừa cao v.út vừa vững vàng mà bao quanh lấy các cung điện lớn nhỏ, đi kèm những binh lính nghiêm túc canh gác mỗi lối đi, tổng thể tạo lên vẻ ngoài uy nghi và c.h.ặ.t chẽ khiến người khác phải trầm trồ nhìn.

Cảnh vật bên trong Hoàng Cung lại càng thêm tráng lệ vì xây kiến trúc cầu kì mang sắc vàng kim xen kẽ màu đỏ ch.ói lóa, chưa kể từng loại cây cảnh đẹp mắt được vun trồng khắp đường lớn nhỏ.

Lan Hạ Ánh chẳng biết đã đi trong bao lâu chỉ biết khi ngang qua Ngự Hoa Viên thì chạm mặt Thái Tử, Quốc Sư lại chào hỏi đối phương sau nhất chí cùng nhau sang nơi khác nói chuyện. Nàng đứng ở một xó nhìn bọn họ ngồi uống trà trao đổi chủ đề và liên tục cười cợt vui vẻ, trông giống những lời Nguyệt Kỳ bảo.

Hai nam nhân có quan hệ thân thiết hơn cả tri kỉ, ban ngày cùng ngắm cảnh mà hàn huyên đêm đến uống rượu vừa tâm sự, tháng năm qua tình cảm đậm sâu tới khó diễn tả.

Thật đáng ghen tị!

Thái T.ử liếc mắt xem Lan Hạ Ánh ngây người tại đằng xa, hắn thấp giọng hỏi Quốc Sư: "Tiểu Ái trở lại người mừng nhất là ngươi nhỉ?"

"Đương nhiên phải mừng, dù sao A Tình vẫn luôn là người thần quan tâm chưa từng thay đổi gì." Quốc Sư nhẹ đáp trả đôi mắt quan sát Lan Hạ Ánh rồi chuyển sang Thái Tử, phát hiện hắn ta cau mày tỏ ra không vui.

Có điều Quốc Sư làm như chẳng để ý tiếp tục nói: "Nếu năm đó A Tình không đột ngột xuất giá, thần khẳng định sẽ rước nàng ấy vào phủ."

Lúc ấy thánh chỉ hạ xuống định thời gian thành hôn của A Tình và Dạ Vương Gia nhanh ch.óng cử hành, chỉ một tháng đã xong xuôi hết tất thảy. Ban đầu còn nghĩ sẽ có cơ hội nhưng bỗng hiểu ra bản thân đ.á.n.h mất nó rất nhiều lần.

Quốc Sư nghĩ tới đây đôi mắt trở nên đượm buồn còn Thái T.ử trông thế thì mặt mày càng tối tăm hơn, hắn kìm chế sự khó chịu cất tiếng; "Tiểu Ái chấp nhận mối hôn sự kia chứng tỏ đâu thích ngươi nữa, bây giờ cũng nào thấy tia tình ý ở ánh mắt khi đối phương nhìn ngươi."

"Thái T.ử hiểu rõ A Tình thế ư?" Quốc Sư khẽ hỏi lại, nét mặt nghiêm túc chờ câu trả lời từ người đối diện.

Thái T.ử dự cảm điều chẳng lành tuy nhiên vẫn giải thích: "Chỉ là dựa vào biểu hiện để suy đoán chứ ta làm gì hiểu Tiểu Ái, ngươi cứ nghĩ xem từ trước đến nay nàng ấy hành động gắn bó cùng Dạ Vương Gia ắt hẳn có tình cảm rồi."

Quốc Sư nhìn chằm chằm Thái T.ử nghe từng câu chữ hắn tuôn, cuối cùng cong môi đột ngột nhắc chuyện khác: "Thần để ý tay nải của A Tình chứa vài bức thư vì tò mò nên mở ra xem thử, cảm thấy nét chữ bên trong hơi quen mắt..."

Giọng nói Quốc Sư nửa vời cùng lời mang hàm ý nào đó lọt qua tai Thái Tử, hắn giả vờ cười bày dáng điệu hứng thú: "Ta lại cho rằng những bức thư ấy vô cùng thu hút ngươi? Là thư tình phải không."

Thái T.ử ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng sớm lo lắng chuyện bản thản viết thư gửi sang sẽ lộ tẩy, bao gồm người trước mắt phát hiện sự lừa lọc nhiều năm trước.

Rằng hắn là kẻ xúi Đường Tình Ái nói yêu Dạ Vương Gia, bởi khi ấy Quốc Sư vẫn luôn can ngăn nữ nhân kia theo trượng phu ra Biên Cương.

Thời khắc Đường Tình Ái bỗng tìm tới thì bản thân đang đau đầu tính toán tiêu diệt những kẻ thù, vì vậy hắn quyết lợi dụng đối phương để hại Dạ Vương Gia. Mà nữ nhân kia cũng giữ tâm tư riêng nào đó nên ngoan ngoãn nghe theo mọi sắp xếp.

Thái T.ử vừa nghĩ vừa âm thầm nhìn sang Lan Hạ Ánh, đôi con ngươi hắn vô thức lóe lên tia sắc lạnh như có như không ghi thù nàng. Quốc Sư ngồi đối diện để ý thấy chỉ thở dài đứng dậy rồi từ tốn nói: "Thái T.ử hãy cân nhắc chuyện lợi dụng A Tình, đừng để thần càng thêm thất vọng về người nữa."

Thật ra bản thân Quốc Sư luôn biết nam nhân đằng trước tiêu khiển A Tình của mình thế nào, cũng từng nhiều lần nương theo tỉnh cảm giữa họ xong nhắm mắt mặc kệ hắn hành động xằng bậy.

Nhưng ngày xem được nội dung trên bức thư và nghe Nguyệt Kỳ kể lại mọi sự việc A Tình trải qua khiến Quốc Sư phải thay đổi suy nghĩ đó, nàng là thân nữ nhân yếu mềm đi chịu khổ chịu khó nơi Biên Cương bị người xung quanh bắt nạt mà vẫn cam nguyện. Sau hứng lấy lời Thái T.ử răn đe dọa nạt, tiếp tục dùng sinh mạng hoàn thành nhiệm vụ.

Rõ ràng A Tình dành chân thành ra đối đãi thế nhân dành tình cảm đặc biệt cho một ai, vậy mà nhận lại kết quả bi thương từ chính kẻ nàng xem trọng nhất.

Nếu thời gian ấy Quốc Sư nghĩ được thông suốt biết trân trọng bảo vệ thì có lẽ A Tình không cực nhọc mưu sinh hay đau lòng vì tình...

Đáng tiếc đời người chẳng tồn tại chữ nếu với những điều xảy ra vô phương cứu vãn, cơ mà hiện tại còn kịp bù đắp, ít nhất khiến A Tình sống trong phú quý nửa đời sau an nhàn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.