Người Không Trở Lại - Chương 9
Cập nhật lúc: 01/07/2026 15:02
Nàng nói vô cùng dứt khoát.
Khi câu “từ nay không còn gặp lại” vừa thốt ra, sắc mặt ca ca lập tức thay đổi.
Hắn không chịu tin.
“Nàng nói dối!”
“Nếu trong lòng nàng thật sự không còn ta.”
“Vậy tại sao còn dốc hết tâm sức chữa chân cho ta?”
Tiết Tinh lập tức hất tay hắn ra.
“Tạ Lâm Uyên.”
“Quả nhiên chúng ta không hợp nhau.”
“Ta đã nói với chàng từ lâu.”
“Ta có sư huấn.”
“Sư môn của ta không cho phép thấy c.h.ế.t mà không cứu.”
“Làm người phải ân oán phân minh.”
“Chàng bảo vệ bách tính thành Đồng cho nên ta chữa chân cho chàng.”
“Chàng không xứng làm phu quân.”
“Cho nên ta không cần chàng.”
“Nếu chàng vẫn chưa hiểu…vậy để ta nói rõ hơn một lần nữa.”
“Ta đã từng toàn tâm toàn ý ngưỡng mộ chàng.”
“Nhưng bây giờ ta đã không còn yêu nữa.”
“Khi ấy chàng không coi trọng tấm lòng của ta.”
“Bây giờ chàng muốn có lại…”
“Ta thì không muốn cho nữa.”
Hai người nhìn nhau không chớp mắt, ai cũng kiên quyết giữ lấy lập trường của mình.
Cuối cùng ca ca là người thua cuộc.
Huynh ấy không dám nhìn Tiết Tinh nữa, phất tay gọi đám ma ma và tỳ nữ trong viện đến.
Ta giật mình, vội vàng chắn trước mặt Tiết Tinh, chất vấn:
“Ca, huynh muốn làm gì?”
Ca ca cười rất đau khổ, nhưng vẫn cố chấp nói:
“A Tinh.”
“Chúng ta là phu thê.”
“Luật pháp còn đó.”
“Phu thê không thể dễ dàng ly tán.”
“Nàng ngoan.”
“Đợi ta trở về.”
“Ta sẽ dùng cả đời này bù đắp cho nàng.”
Nói xong, hắn quay sang dặn đám ma ma:
“Đưa thiếu phu nhân về phòng.”
“Trông chừng cho cẩn thận.”
“Trước khi ta từ thành Đồng trở về…”
“Không cho phép nàng bước ra khỏi cửa nửa bước.”
Huynh ấy muốn dùng quyền của một người phu quân để giữ Tiết Tinh lại.
Nhưng trớ trêu thay…huynh ấy đã sớm không còn quyền ấy nữa.
Tiết Tinh lấy thư hòa ly ra.
Nàng thất vọng nhìn hắn.
“Tạ Lâm Uyên.”
“Không làm được phu quân của ta…”
“Đến cả làm người, chàng cũng không muốn làm nữa sao?”
“Chàng hãy tự hỏi chính mình của ngày còn cưỡi trên lưng ngựa.”
“Chàng liều mình g.i.ế.c giặc…”
“Chẳng lẽ chỉ để trở thành một kẻ như hôm nay?”
Tiết Tinh vẫn rời đi.
Trong viện có một ma ma từng được nàng cứu mạng lén đi báo cho mẫu thân.
Mẫu thân vội vàng chạy tới.
Vừa đến nơi đã giáng một cái tát lên mặt ca ca.
“Đồ nghiệt t.ử!”
“Tổ tông Tạ gia trên cao chứng giám.”
“Ai dạy con lấy oán báo ân như vậy?”
Cái tát ấy…đánh đau ca ca.
Cũng đ.á.n.h đau cả mẫu thân.
Bà cũng không nỡ.
Nhưng cuối cùng vẫn tự mình quyết định để Tiết Tinh rời đi.
Bà cúi mắt, đau xót nhìn ca ca.
“Uyên nhi.”
“Làm sai thì phải nhận.”
“Ta sai.”
“Con cũng sai.”
“Chính chúng ta…đã đ.á.n.h mất một cô nương tốt đến như vậy.”
Tiết Tinh rời đi rất triệt để.
Ca ca trở lại chiến trường.
Hắn nghĩ, trước đây Tiết Tinh luôn mong được chữa thương cho các tướng sĩ.
Có lẽ…nàng sẽ trở về thành Đồng.
Thế nhưng huynh ấy tìm khắp thành Đồng.
Vẫn không có một cô nương nào tên Tiết Tinh.
Thế là năm này qua năm khác.
Ngoài nhớ nhung, huynh ấy chỉ còn biết tuyệt vọng tìm kiếm.
Đến năm thứ sáu.
Ta đã hai mươi tuổi.
Không thể tiếp tục không thành thân nữa.
Mẫu thân mất ngủ cả đêm.
Cuối cùng viết thư cho phụ thân, bàn chuyện chiêu tế cho ta.
Bà sợ ca ca sẽ tìm cả đời.
Nhưng cũng không muốn ép huynh ấy tái giá.
Bà sợ đó lại là một bi kịch khác.
Để tìm được người thích hợp, ta bắt đầu hết lần này đến lần khác đi xem mắt.
Trên tầng ba của Đằng Vân lâu, phong cảnh đẹp vô cùng.
Cũng tại đó…ta gặp lại một người đã rất lâu không gặp.
Liễu Ánh Hà mặc áo xám.
Trên mặt còn có vài vết thương.
Đứng trước cửa một hiệu cầm đồ trông vô cùng sa sút.
Ta chợt nhớ trước đây từng hỏi mẫu thân có nên tìm Liễu Ánh Hà hay không.
Khi ấy bà chỉ thản nhiên nói:
“Dù sao trước kia cũng từng thật lòng đối đãi với nó.”
“Tìm về để hỏi tội thì không cần.”
“Không còn sự che chở của chúng ta.”
“Số bạc ấy…chính là bùa đòi mạng của nó.”
Liễu Ánh Hà còn lợi hại hơn cả điều mẫu thân nghĩ.
Nàng ta vẫn còn sống.
Ta chẳng vui vẻ gì khi gặp lại nàng.
Đến mức thái độ với La tiểu tướng quân, người hôm ấy đến xem mắt ta, ta cũng lạnh nhạt hơn nhiều.
Hắn là một tiểu tướng dưới trướng phụ thân.
Gia thế bình thường nhưng rất dũng cảm.
Có lẽ…hắn thích ta.
Cuống đến mức vừa gãi đầu vừa nói:
“Tiểu thư có tò mò về quân doanh không?”
“Ta lén đưa tiểu thư đi xem nhé?”
Lần này hắn vào kinh để lo liệu vật tư.
Còn dẫn theo một đội binh mã, đóng quân ngoài thành.
Thành Đồng quá xa.
Ta chưa từng được nhìn thấy quân doanh.
Thế là gật đầu đi theo hắn.
Nhưng vừa đến cổng doanh trại…chân ta bỗng khựng lại.
Tiết Tinh đang đứng ở đó.
Nàng đứng trước một xe đầy d.ư.ợ.c liệu, hết cầm lên ngửi lại bóp nắn kiểm tra.
Nàng mặc nam trang.
Thế nhưng…ta vẫn nhận ra nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ta chạy như bay tới.
Tim đập thình thịch.
“Tẩu tẩu…”
“Là tẩu sao?”
Thấy ta, nàng sững người một chút.
Rồi vội vàng nhìn quanh bốn phía, kéo ta vào góc khuất.
“Nhỏ tiếng thôi.”
“Bọn họ mà biết ta là nữ t.ử…sẽ ngại để ta chữa thương.”
Đến lượt ta sững sờ.
“Mấy năm nay…”
“Chẳng lẽ tẩu vẫn luôn ở trong quân doanh thành Đồng?”
Nàng cười đầy kiêu hãnh như lần đầu chúng ta gặp nhau.
“Đúng vậy.”
“Ta lợi hại chứ?”
Ta nhìn nàng, không dám tin.
“Nhưng… nhưng ca ca rõ ràng…”
“Nghĩa là ca ca muội đã tìm khắp nơi, đúng không?”
Nàng cắt ngang lời ta, bình thản nói:
“Chuyện đó phải cảm ơn phụ thân muội.”
“Tạ lão tướng quân là người công bằng.”
“Ông ấy thấy con trai mình làm sai, lại thấy y thuật của ta tốt.”
“Vì vậy quyết định để ta cải nam trang, ở lại làm quân y.”
“Còn hứa với ta tuyệt đối sẽ không để Tạ Lâm Uyên phát hiện.”
Người đã tìm thấy rồi.
Lại ở gần ca ca đến thế.
Trong lòng ta lại nhen nhóm hy vọng.
Ta dè dặt hỏi:
“Vậy…”
“Tẩu đã tha thứ cho ca ca chưa?”
Tiết Tinh chỉ về một bóng người phía xa.
“Tạ cô nương.”
“Để ta giới thiệu với muội đó là phu quân của ta.”
“Hắn cũng lợi hại như ta.”
“Ta phải đấu y, đấu d.ư.ợ.c với hắn suốt một ngày một đêm hắn mới chịu cùng ta làm quân y.”
“Chiến sự ở thành Đồng sắp kết thúc rồi.”
“Đợi chiến tranh chấm dứt…”
“Hai chúng ta sẽ cùng nhau đến Tây Bắc làm quân y.”
“Hai đại phu như bọn ta muốn ứng phó với những vị tướng quân như ca ca muội đã rất khó rồi.”
“Nếu muội định nói cho ca ca muội biết ta ở đây…”
“Có thể đợi đến khi bọn ta rời đi rồi hãy nói được không?”
Nàng không trả lời câu hỏi của ta.
Nhưng lời giới thiệu ấy đã là đáp án.
Nàng đã buông bỏ ca ca.
Đi rất xa…
Rất rất xa.
Ta cố hết sức không để nước mắt rơi xuống.
Chỉ khẽ gật đầu đồng ý.
Ta nghĩ rồi sẽ có một ngày ta nói cho ca ca biết.
Có lẽ đến lúc ấy, huynh ấy sẽ khóc một trận thật lớn rồi buông xuống.
Cũng có thể…huynh ấy không khóc được.
Cũng không buông được mà cứ day dứt cả một đời.
Nhưng dù thế nào…người mà huynh ấy đã bỏ lỡ cũng sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.
Hết.
