Người Mà Nam Diễn Viên Hàng Đầu Thầm Mến Suốt Ba Năm - 1
Cập nhật lúc: 07/07/2026 09:00
Là một diễn viên hạng mười tám, tôi thầm yêu ảnh đế hàng đầu Cố Ngôn Chu suốt ba năm.
Mỗi lần đóng vai quần chúng, tôi đều mong có thể được diễn cùng anh.
Cho đến lần đầu tiên được hợp tác với anh, tôi vì quá lo lắng mà quên mất thoại.
Vậy mà anh lại thuận theo lời thoại sai của tôi diễn tiếp, còn nói nhỏ bên tai tôi rằng: "Đừng sợ, tôi dẫn em."
Sau đó tôi mới biết, mỗi lần tôi đăng vòng bạn bè, anh đều dùng tài khoản phụ để thả like.
Lúc tôi thử vai thất bại, tin nhắn cổ vũ ngắn nhận được cũng là do anh gửi.
Nhưng điều khiến tôi phải rơi lệ chính là trong bài phát biểu nhận giải của mình, anh nói: "Tôi đã đợi một người suốt ba năm nay, cuối cùng hôm nay tôi cũng có thể nói với cô ấy rằng, tôi cũng thích cô ấy."
Vừa khéo lúc này, ống kính máy quay lại chuyển đến người đang ngồi dưới sân khấu là tôi.
1.
Lăn lộn trong giới giải trí này suốt năm năm nay, nhưng tôi vẫn chỉ là diễn viên hạng mười tám nhỏ bé.
Nói văn vẻ thì là diễn viên, còn nói thẳng ra thì chỉ là một viên gạch muốn đẩy đi đâu thì đẩy, lại còn là loại chẳng ai thèm để ý đến.
Hôm qua vừa đóng máy một bộ phim cổ trang, tôi vào vai nha hoàn bên cạnh nữ chính, tổng cộng ba cảnh, năm câu thoại.
Sáng nay, tôi lại vội đến một đoàn phim hiện đại ở phía đông thành phố để thử vai một nữ nhân viên văn phòng chỉ có đúng một câu thoại.
Bên ngoài phòng thử vai xếp thành một hàng dài, đều là những cô gái trẻ tuổi có hoàn cảnh tương tự tôi.
Chúng tôi gật đầu chào hỏi lẫn nhau, trong ánh mắt cũng đều ẩn chứa sự lo lắng và mong chờ.
Trong không khí lan tỏa mùi nước hoa rẻ tiền hòa lẫn với mùi mồ hôi căng thẳng, bỗng vang lên tiếng gọi: "Người tiếp theo, Tiêu Chiêu Chiêu."
Tôi hít sâu một hơi, đẩy cửa đi vào.
Trong phòng có biên kịch, nhà sản xuất và đạo diễn tuyển vai, trên mặt cả ba đều lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Sau khi tôi diễn xong đoạn “Tổng giám đốc Vương, đây là tài liệu anh cần”, đạo diễn tuyển vai còn không thèm ngẩng đầu, nói: “Về đợi thông báo đi.”
Tôi biết, khả năng cao lại là không có hy vọng.
Những kiểu về chờ thông báo này, tôi đã trải qua rất nhiều lần.
Trở về căn trọ nhỏ, chỉ rộng ba mươi mét vuông, nhưng may là hướng nam.
Tôi nằm vật ra ghế sofa, mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại, số dư hiển thị: 5376,28 tệ.
Những con số này khiến lòng tôi thắt lại.
Tiền thuê nhà quý tới sắp phải đóng rồi, học phí lớp diễn xuất cũng sắp đến hạn.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn WeChat của chị Phương - người đại diện gửi tới.
[Tiểu Chiêu Chiêu, chín giờ sáng mai, tạp chí thời trang Thượng Phong Vân có một buổi chụp hình, đừng đến muộn. Buổi chiều còn có một vai quần chúng cho quảng cáo đồ uống, tôi đã nhận giúp em rồi.]
Dưới tay của chị Phương cũng có mười mấy nghệ sĩ giống như tôi, chị ấy có thể giành giúp tôi những cơ hội thế này, khiến tôi rất biết ơn.
Mặc dù thù lao của những việc này chẳng đáng bao nhiêu, nhưng ít ra nó có thể giúp tôi tiếp tục ở lại thành phố này, tiếp tục theo đuổi thứ giấc mơ xa không với tới kia.
Tôi nấu một bát mì làm bữa tối, theo thói quen mở tài khoản phụ trên Weibo.
Tài khoản này tên là “Hôm nay Tiêu Chiêu Chiêu đuổi kịp mặt trời chưa”, bên trong toàn là những bài đăng lảm nhảm nói về một người.
[Hôm nay ở trung tâm thương mại thấy tấm poster khổ lớn của anh, lén chụp một tấm, đẹp thật.]
[Lại thử vai thất bại rồi, nhưng nghe nói có thể anh sẽ diễn bộ phim đó, mình phải tiếp tục cố gắng mới được!]
[Trời mưa rồi, lại nhớ đến cảnh anh diễn dưới mưa trong bộ phim đó, cái ngoái đầu ấy tôi có thể nhớ cả đời!]
[Hôm nay học thuộc lời thoại đến tận khuya, lúc mệt có lướt lại vài bài phỏng vấn của anh, lập tức có thêm sức để tiếp tục cố gắng.]
[Khi luyện cách biểu cảm, tôi vô thức bắt chước nụ cười dịu dàng của anh trong các buổi phỏng vấn, đứng trước gương tập rất nhiều lần mới thấy tự nhiên.]
2.
Cố Ngôn Chu.
Cái tên này như đã khắc sâu vào trong trái tim tôi.
Trong giới giải trí này, anh chính là một đỉnh lưu thật sự, không phải là kiểu người dựa vào lưu lượng để nổi tiếng, mà là có thực lực dùng những tác phẩm và giải thưởng để làm ảnh đế.
Là người gánh vé trong các bộ phim chiếu rạp, Kim Tượng, Kim Mã, Kim Kê đều có tên anh.
Hình ảnh quảng cáo của những món hàng xa xỉ do anh làm đại diện được treo khắp nơi, poster những bộ phim anh đóng được đặt ở vị trí dễ thấy nhất trong thành phố.
Tôi và anh hệt như một ánh đèn neon trước cửa hàng tiện lợi và một vì sao ở tận chân trời Bắc cực, nhìn cũng như đang sáng nhưng thực tế đang ở vị trí rất xa không thể nào với tới.
Tôi mở thư mục mã hóa trong album, bên trong lưu hơn ngàn tấm ảnh của anh.
Có ảnh cắt từ phim, có ảnh sự kiện, cũng có cả ảnh đời thường do chính tôi chụp khi gặp anh.
Một trong số những bức ảnh đó là do tôi dùng điện thoại chụp lén từ ba năm trước, chất lượng ảnh tuy mờ nhưng lại là báu vật vô giá đối với tôi.
Ba năm trước, tôi vừa mới vào giới giải trí chưa bao lâu.
Trong bộ phim cổ trang có tên là Thịnh Thế Trường An, tôi được diễn một vai cung nữ nhỏ tên là Thúy Nhi và chỉ có duy nhất một câu thoại, chính là: "Nương nương, thái y đến."
Đó là lần đầu tiên tôi được tiến vào một đoàn làm phim lớn như thế, cũng là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy Cố Ngôn Chu ngoài đời.
Anh vào vai Tam hoàng t.ử trong phim, rất nhiều đất diễn.
Chiều hôm đó, dù không có cảnh quay của mình nhưng anh vẫn đến trường quay.
Cố Ngôn Chu diện áo thun trắng phối cùng quần jean đơn giản, ngồi kế bên nhà đầu tư và đạo diễn để cùng thảo luận về bộ phim.
Tôi mặc bộ trang phục cung nữ thô ráp, cùng một nhóm con gái cũng đóng vai cung nữ ngồi ở góc phim trường đợi lượt diễn.
