Người Nhận Lầm, Kẻ Rời Đi - 10

Cập nhật lúc: 16/09/2026 04:02

Tùy tùng vội vã đi chuẩn bị.

Ta ngơ ngác.

Chưa từng nghĩ tới, chuyện lại có thể giải quyết theo cách này.

Thế nhưng hắn từng đỗ Thám hoa, thông tuệ đến thế, lại cố tình chọn cách c.h.ặ.t hạ cây hạnh tặng ta, bắt ta thay đổi sở thích.

Ta nhìn Bùi Yến mà thẫn thờ.

Mới phát hiện, huynh ấy sở hữu một đôi mắt đào hoa, phản chiếu ánh mặt trời, lại càng thêm diễm lệ.

Nhận ra tầm mắt của ta, Bùi Yến nghiêng đầu, mắt cong cong: "Làm sao thế?"

"Không có gì..."

Ta hoảng hốt cúi đầu.

Gò má hơi ửng nóng.

Những ngày trên thuyền rất nhàm chán.

Nhưng An An thường xuyên tới tìm ta chơi.

Nó không quấy rỡ, với việc học y lại có thiên phú.

Ta đành dạy nó nhận biết huyệt vị.

An An tò mò: "Trì tỷ tỷ, tỷ học y là để cứu người giúp đời sao?"

Động tác ta khựng lại.

Miên Miên cũng từng hỏi ta câu hỏi này.

Thế nhưng ta không cao thượng như những gì bọn họ tưởng tượng.

Học y chỉ là để cha nhìn ta thêm một cái mà thôi.

Mỉm cười xoa xoa đầu An An:

"Tỷ tỷ dạy em nhận biết huyệt vị tiếp theo nhé."

……….

Đã là giữa thu, Thanh Châu lại vẫn xuân sắc ngập tràn.

Bùi mẫu hai ngày trước đã nhận được thư của tổ mẫu ta, vừa gặp mặt đã sốt sắng kéo ta tới phòng ăn:

"Tổ mẫu cháu bảo cháu thích uống canh, ta từ sáng sớm đã hầm rồi, chút nữa cháu phải uống thêm vài chén đấy, cháu gầy quá rồi."

"Ở đây cũng không cần phải gò bó, coi như nhà mình đi, ta chính là nương của cháu, Bùi Yến chính là ca ca của cháu."

Bùi Yến lập tức sốt sắng: "Không được! Con không làm ca ca nàng ấy đâu! Con không cần muội muội!"

Bùi mẫu ngơ ngác.

Ta không nén nổi bật cười.

Sau bữa ăn, Bùi Yến dẫn ta tham quan Hầu phủ.

Mới phát hiện trong sân có cả một rừng cây hạnh.

Huynh ấy và Bùi mẫu đều thích ăn hạnh.

Đã định sẵn ngày mai đưa ta đi cưỡi ngựa ngắm cảnh, ngày kia đưa ta đi dạo hội chùa, ngày kìa lại đưa ta đi ngắm hoa đào...

Những việc muốn làm nhiều vô kể.

Dần dà, ta không còn nhớ tới Trung Kinh nữa.

Tình cờ gặp người thân thể không khỏe, ta vẫn ra tay chữa bệnh cứu người.

Bùi Yến cứ thế ở bên cạnh ta, phụ giúp ta một tay.

Hôm đó.

Chúng ta vừa trở về Hầu phủ, lại phát hiện tụ tập không ít người.

"Tiểu thư, chúng ta cuối cùng cũng tìm được người rồi, cảm ơn người cách đây không lâu đã cứu cháu trai ta, đây là trứng gà nhà tự nuôi, người cầm lấy mà ăn."

"Không có người, hôm đó ta đã vì bệnh hen suyễn mà c.h.ế.t rồi, trái cây này là do ta tự trồng, cô đừng có chê nhé."

"Xấp vải ta mới cắt xong, tiểu thư cầm lấy mà may áo mặc."

Bà con lối xóm dồn dập nhét đồ vào tay.

Ta với Bùi Yến tay chân luống cuống nhận lấy.

Đợi tùy tùng hộ tống chúng ta vào phủ.

Trâm cài của ta đã xiêu xiêu lệch lệch.

Áo của Bùi Yến cũng nhăn nhúm cả vào.

Bốn mắt nhìn nhau.

Cả hai đều phì cười thành tiếng.

"Thế t.ử hiện tại nhìn giống như đi xin ăn vậy."

"Cẩm Cẩm nàng nhìn cũng giống như đi lánh nạn ấy."

Bùi Yến bảo ta đi nghỉ ngơi, huynh ấy tự mình thu dọn những thứ đó.

Ta nhìn huynh ấy nghiêm túc phân loại ngăn nắp, không hề có chút coi thường nào.

Đột nhiên cất lời:

"Bùi Yến, chúng ta đính hôn đi."

"Được chứ, trứng gà này ta đem xuống bếp tối nay ăn..."

Huynh ấy đột nhiên câm bặt, ngoảnh đầu nhìn về phía ta.

"Nàng vừa mới, nói gì cơ?"

…….

Trung Kinh cách Thanh Châu quá xa, ta cũng không muốn vất vả dặm trường.

Đành định tiệc rượu ngay tại Hầu phủ, mời tổ mẫu ta sang đây.

Vừa hay cũng có thể dạo chơi một chuyến.

Còn về phần cha ta, công việc bận rộn, lại gạt bằng một bát nước.

Tỷ tỷ đính hôn thành thân đều giao cho tổ mẫu, cha không đời nào tới đâu.

Bùi Yến không nói gì thêm, chỉ hỏi ta một câu:

"Nàng xem trong nhà còn thiếu thứ gì nữa không, ta đi mua thêm."

Ánh mắt ta vô hình trung chợt cay cay:

"Chẳng thiếu thứ gì cả."

Thế nhưng ta không ngờ rằng, Vệ Tầm vẫn còn sống, lại còn tới Thanh Châu.

Nghe nói ngày hắn nhảy xuống sông được người tốt đi ngang qua cứu lên.

Trước đây giả bệnh, hiện tại hắn thực sự mắc phải bệnh ho.

Ba tháng không gặp, sắc mặt hắn tiều tụy, mang theo vẻ bệnh tật tái nhợt.

Đăm đăm nhìn ta hồi lâu, giọng nói khàn đục:

"Đã lâu rồi không thấy nàng vui vẻ đến thế, giống như trở về lúc chúng ta mới quen nhau vậy."

"Nàng ở Thanh Châu, có quen không?"

Ta thản nhiên ừ một tiếng.

Hắn trầm ngâm cúi đầu, lấy ra một chiếc hộp: "Sau khi nàng đi, Miên Miên bệnh nặng một trận, không tới Thanh Châu được, nó nhờ ta gửi quà chúc mừng cho nàng."

Là một khối tượng ngọc to bằng bàn tay.

Chạm khắc chính là hình dáng của ta.

Có phần thô ráp, chắc là do chính tay Miên Miên làm.

Hắn mím mím môi: "Nếu ta gửi Miên Miên đi xa, sửa lại tất cả những gì nàng không thích, nàng có cùng ta trở về Trung Kinh không?"

Mặc dù, ngày ta rời kinh hắn đã hiểu ra rằng, trong lòng ta đã không còn có hắn nữa.

Dù sao nếu đổi lại là trước đây, ta không thể nào phớt lờ hắn được.

Thế nhưng hắn vẫn không cam lòng, muốn thử lại một lần nữa.

Ta lắc lắc đầu:

"Nếu như có thể, ta thà rằng chưa từng quen biết ngươi."

"Ta không hối hận vì từng cứu Miên Miên, chỉ hối hận vì đã đồng ý quen biết ngươi."

Hắn cứng đờ tại chỗ.

Bùi Yến biết hắn tới, không hề mỉa mai châm biếm, cũng không cố ý nhằm vào hắn.

Nào ngờ lại chân thành cất lời cảm ơn:

"Đa tạ Vệ đại nhân ngài có mắt như mù, tác thành cho nhân duyên của ta với Cẩm Cẩm."

Mặt hắn càng thêm tái nhợt.

Làn môi mỏng mấp máy.

Lại chẳng thốt ra nổi một chữ.

Trong tiệc đính hôn, hắn cũng chỉ lặng lẽ ngồi ở một góc.

Ta không hề bận tâm.

Người chúc phúc cho ta đông vô kể.

Không có sự coi thường mỉa mai, cũng chẳng bị nhận lầm thành kẻ khác.

Mỗi một người ánh mắt đều chân thành tha thiết.

Hôm sau, hắn liền rời khỏi Thanh Châu.

Để lại quà chúc mừng của hắn.

Là mấy rương vàng bạc châu báu.

Còn có một bức thư.

Do Miên Miên viết gửi cho ta.

Xin lỗi ta vì những chuyện đã qua.

Câu cuối cùng là hỏi ta:

【Trì Cẩm tỷ tỷ, chúng ta còn có thể làm bạn được không?】

Trong lòng ta ngổn ngang muôn vàn cảm xúc.

Rốt cuộc không viết thư hồi đáp.

Dù sao thì, chuyện cũ không gợi lại nữa.

Sau này.

Ta và Bùi Yến đại hôn.

Cũng không còn nghe thấy tin tức gì về nhà họ Vệ nữa.

Lại một năm xuân tới, cây hạnh trong sân đều đã đơm hoa kết trái.

Bùi Yến trèo lên, hái quả to nhất xuống cho ta: "Ăn thử xem, thế nào?"

Ta c.ắ.n một ngụm, khóe môi cong lên:

"Rất ngọt."

(Hết)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Nhận Lầm, Kẻ Rời Đi - Chương 10: 10 | MonkeyD