Người Nhân Tạo Số 036 - Chương 12: Hết
Cập nhật lúc: 11/08/2026 07:02
Lần tự hủy trước là phá hủy thể xác. Còn lần này, là xóa bỏ toàn bộ chương trình.
Chương trình sẽ vĩnh viễn bị nghiền nát, không tồn tại bất kỳ khả năng phục hồi nào nữa.
Thân thể từ từ ngã gục bên cạnh tấm bia mộ lạnh lẽo. Tôi nhìn di ảnh của Hứa Húc, nắm c.h.ặ.t cặp nhẫn cưới trong lòng bàn tay, chậm rãi nhắm mắt lại.
Tôi không biết liệu sau khi người nhân tạo tan biến thì có còn linh hồn hay không. Cũng không biết liệu có thực sự tồn tại cầu Nại Hà hay không. Thế nhưng nếu như trên đời này thực sự có phép màu như vậy… Tôi cũng chân thành mong ước rằng, mình có thể sở hữu dù chỉ một chút mảnh vỡ linh hồn. Vượt qua sông Vong Xuyên, để hội ngộ cùng người mà tôi ghi nhớ.
Lần này, tôi sẽ không rời xa Hứa Húc nữa. Bởi vì... bản sao mà rời xa chủ nhân thì sẽ c.h.ế.t mất.
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:
TRÙNG SINH ĐỂ ĐẾN BÊN EM
Năm 35 tuổi, tôi b.a.o n.u.ô.i Bùi Triết khi hắn lâm vào bước đường cùng.
Thế nhưng 20 năm sau, hắn lại cướp mất công ty của tôi, rồi tống tôi vào viện tâm thần.
"Một thân mùi người già mà còn muốn tao hầu hạ mày xuống lỗ sao? Cái thứ đồng tính đáng c.h.ế.t, lãng phí thời gian của ông đây! Mày cứ ở đây mà chờ c.h.ế.t đi!"
Tôi bị hành hạ đến c.h.ế.t trong viện tâm thần.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái đêm Bùi Triết đến cầu xin tôi bao nuôi.
01.
Cảm giác đau đớn ê ẩm trên người dần tan biến, bên tai vang lên tiếng sụt sùi rên rỉ thoắt ẩn thoắt hiện.
Bàn tay đang đung đưa ly rượu vang của tôi khựng lại. Tầm mắt tôi tập trung vào thiếu niên đang quỳ dưới chân mình.
Bùi Triết tuổi mười tám đang khóc đến mức thở không ra hơi, nghẹn ngào đặt tay lên đùi tôi.
"Anh Tạ, ba mẹ em đều qua đời rồi, em trai em vẫn đang học cấp hai. Nghe nói anh thích đàn ông, em tự nguyện để anh chơi đùa thế nào cũng được, anh giúp em có được không?"
Trái tim tôi bỗng nhiên chấn động dữ dội, tôi nhận ra mình đã trọng sinh.
Kiếp trước, cũng chính vào lúc này, tôi nhìn dáng vẻ tội nghiệp đáng thương này của hắn mà lòng mềm nhũn. Thế là tôi thở dài một tiếng, nhẹ nhàng hứa hẹn, "Tôi đồng ý với cậu, cậu cứ ở lại bên cạnh tôi làm thư ký đi."
Nhưng đến năm tôi 55 tuổi, hắn lại thâu tóm công ty của tôi, tống tôi vào viện tâm thần rồi chán ghét nói với hộ lý: "Không cần đối xử tốt với ông ta làm gì, dù sao cũng chẳng sống thêm được mấy ngày đâu."
Trong căn phòng bệnh ẩm thấp hẹp thòi, tôi bị trói c.h.ặ.t trên giường, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, đến một ngụm nước nóng cũng chẳng có mà uống. Mỗi lần chống cự, thứ nhận lại đều là những trận đòn roi tàn nhẫn hơn.
Đêm cuối cùng trước khi c.h.ế.t, Bùi Triết đến "thăm" tôi. Hắn mặc bộ vest chỉn chu, phong độ ngời ngời. Tất cả mọi người đều khen ngợi hắn tuổi trẻ tài cao, nhưng lại quên mất hắn chỉ là một kẻ trộm cắp tài nguyên của người khác.
Bùi Triết đứng trước giường bệnh, cao cao tại thượng nhìn tôi như nhìn một con ch.ó sắp c.h.ế.t.
Tôi tuyệt vọng nắm lấy gấu quần hắn: "Cho tôi ra ngoài..."
Hắn lại đá văng tôi ra, bịt mũi tỏ vẻ khinh bỉ: "Một thân mùi người già mà còn muốn tao hầu hạ mày xuống lỗ sao? Cái thứ đồng tính đáng c.h.ế.t, lãng phí thời gian của ông đây! Mày cứ ở đây mà chờ c.h.ế.t đi!"
Tôi trừng mắt nhìn hắn trối c.h.ế.t, còn hắn thì dùng mũi giày nghiền lên xương cẳng chân đã teo tóp của tôi, sau đó cười lớn rồi nghênh ngang bỏ đi.
Đêm đó, hộ lý vẫn đến kiểm tra phòng như thường lệ, kéo tôi từ trên giường xuống rồi bồi từng cú đạp lên người tôi. Tôi co quắp trên sàn nhà lạnh ngắt cho đến khi không còn cảm thấy đau đớn nữa, ý thức chìm vào bóng tối vô tận.
Mà hiện tại, tôi đã sống lại rồi.
Năm 35 tuổi, đang lúc sung sức nhất, Tập đoàn Tạ thị như Mặt Trời ban trưa, mọi thứ vẫn còn kịp.
"Anh Tạ?" Giọng nói của Bùi Triết kéo tôi trở về thực tại. Mấy ngón tay của hắn đang dò dẫm trượt vào trong đùi tôi, trong đôi mắt ướt đầm đìa kia giấu giếm sự tính toán không hề phù hợp với lứa tuổi.
Tôi hạ mắt, bưng ly rượu vang lên thong thả uống một ngụm, sau đó gạt bàn tay đang đặt trên đùi tôi của hắn ra, "Cậu đi đi, tôi tạm thời chưa có ý định này."
Bùi Triết ngẩn ngơ, giọt nước mắt vẫn còn đọng trên lông mi, "Anh Tạ? Em thật sự cầu xin anh, nhận em đi mà."
Hắn vẫn chưa chịu từ bỏ, lại dịch về phía trước một chút, đôi mắt đỏ ngầu: "Em thật sự rơi vào đường cùng rồi, anh rủ lòng thương đi. Em làm gì cũng được, chịu khổ thế nào cũng chịu được, tư thế nào cũng đáp ứng được anh! Chỉ cần anh chịu cưu mang em, cả đời này em sẽ ghi nhớ đại ân đại đức của anh."
"Cả đời?" Tôi không kiềm được mà bật cười một tiếng.
Bùi Triết nhòm người đến trước mặt tôi: "Đúng vậy anh Tạ, cả đời này em làm trâu làm ngựa cho anh..."
"Không cần đâu." Tôi đứng dậy, chỉnh lại măng sét áo sơ mi.
"Ba mẹ cậu qua đời, em trai cậu còn đi học..."
Đôi mắt Bùi Triết sáng rực lên, gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng! Em thật sự rất đáng thương, cầu xin anh Tạ..."
Tôi tàn nhẫn ngắt lời hắn, lườm hắn một cái: "Thế thì liên quan gì đến tôi?!"
Lời tôi nói như một gáo nước đá dội thẳng xuống, nét mặt Bùi Triết lập tức đóng băng: "Anh... anh Tạ...? Nhưng chẳng phải anh thích đàn ông sao?"
"Đúng vậy, tôi thích đàn ông. Nhưng điều đó không có nghĩa là loại rác rưởi nào tôi cũng nhặt về nhà."
Sắc mặt Bùi Triết xám xịt hoàn toàn. Tôi đi tới cửa, mở cửa ra gọi thư ký: "Tiểu Trần, tiễn khách."
"Anh Tạ!" Bùi Triết đột nhiên lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi: "Cầu xin anh! Em thật sự hết cách rồi! Nếu anh không giúp em thì em trai em sẽ bị đưa vào viện trẻ mồ côi mất! Chẳng phải anh là người dễ mềm lòng nhất sao? Sao anh lại trở nên thế này?!"
Trở nên thế này?
Tôi cúi đầu nhìn hắn, trong lòng chỉ có sự giễu cợt. Kiếp trước hắn cũng nói như vậy: "Anh ơi sao anh lại trở nên thế này? Trước đây chẳng phải anh thương em nhất sao?"
Đó là lần đầu tiên tôi từ chối chuyển khoản vốn khởi nghiệp lần thứ hai cho hắn, hắn đã đập vỡ ly trà của tôi, chỉ vào mũi tôi mà c.h.ử.i rủa: "Thằng già c.h.ế.t dẫm, keo kiệt đến mức này, định mang hết tiền bạc xuống quan tài à?"
