Người Nhặt Thủy Triều - Chương 1
Cập nhật lúc: 20/09/2026 02:02
Vận may của ta lúc xuyên không chẳng tốt đẹp gì, vừa mở mắt đã trở thành con gái của một tội thần bị lưu đày tới Lĩnh Nam, khởi đầu chỉ có một túp lều rách nát để che mưa chắn gió.
Trời còn chưa sáng đã phải ra bãi biển kiếm đồ ăn, ngày nào cũng chẳng được ăn no, đêm xuống còn phải lo rắn hổ mang chúa với rắn cạp nia bò vào lều. Cuộc sống của lưu dân dưới đáy xã hội thời cổ đại thật sự quá khổ, đến chuyện lấp đầy bụng cũng trở thành một điều xa xỉ.
Không ngờ đúng lúc ấy, hệ thống đột nhiên online, vừa xuất hiện đã yêu cầu ta đi công lược vị thế t.ử sắp tuyệt tự.
“Bình Nam Vương thế t.ử sắp tuyệt tự rồi! Chỉ cần cô bán mình cho hắn làm thiếp, một t.h.a.i sinh ba đứa, hắn nhất định sẽ sủng cô lên tận trời!”
“...Trời đất, sao cô lại phơi nắng thành đen nhẻm gầy nhom thế này?”
“Khoan đã, sao cô còn bị vô sinh rồi? Vậy tôi phải đẩy cốt truyện kiểu gì đây?!”
“Hu hu hu, tôi bị cấp trên lừa rồi! Tôi muốn nộp đơn xin hủy liên kết!”
Ta suýt bật cười thành tiếng.
Vô sinh có lẽ chính là chút dịu dàng cuối cùng mà môi trường sinh tồn khắc nghiệt này dành cho ta.
Hệ thống vẫn đang gào thét điên cuồng bên tai, còn ta chỉ mặt không cảm xúc xách chiếc thùng gỗ lên, tiếp tục đi về phía biển. Người dưới đáy xã hội ngày ngày bận rộn kiếm miếng ăn, lấy đâu ra thời gian nghe nó lải nhải hết chuyện này tới chuyện khác.
Còn bảo ta đi làm tiểu thiếp cho Bình Nam Vương thế t.ử ở Liêm Châu phủ?
Đúng là buồn cười đến c.h.ế.t.
Ta trợn mắt.
“Muốn hủy liên kết thì mau hủy đi. Ai thèm giữ ngươi?”
Hệ thống lập tức suy sụp.
“Không hủy được! Tôi không thể hỗ trợ cô hoàn thành nhiệm vụ, thành tích không đạt tiêu chuẩn thì sẽ bị đào thải!”
Ta im lặng đi tới bờ biển, một lúc lâu sau mới hờ hững đáp lại nó đúng một tiếng.
“Ồ.”
Bản thân ta còn chẳng biết mình sống được bao lâu, nó có bị đào thải hay không thì liên quan gì đến ta?
Ta xắn ống quần lên, lội xuống vùng nước cạn bắt đầu đào nghêu.
Ba năm trước, ta xuyên thành con gái của một tội thần bị lưu đày tới Lĩnh Nam. Cả nhà nguyên chủ bị muỗi đốt, mắc sốt rét rồi lần lượt c.h.ế.t sạch.
Nhưng trước khi xuyên qua, ta vốn là người Lĩnh Nam, trong cơ thể lại mang gen thalassemia. Dựa vào bộ gen được tổ tiên sàng lọc qua bao thế hệ, ta kỳ diệu chống chọi được cơn sốt rồi tự khỏi.
Từ đó về sau, ta kế thừa túp lều của nguyên chủ, sống cùng đám lưu dân xung quanh bằng nghề mò hải sản lúc thủy triều rút.
Chỉ tiếc cuộc sống thực tế hoàn toàn không giống những bộ truyện sảng văn đi biển. Ta không dựa vào nhặt hải sản rồi một bước trở thành phú bà, cũng chẳng vừa ra bãi đã có cá tôm quý hiếm tự chui vào giỏ.
Thức ăn thường ngày của dân chúng thời cổ đại cực kỳ thiếu dầu mỡ. Hải sản tuy giàu đạm nhưng lượng chất béo thấp, mùi tanh lại nặng, ăn cũng chẳng chắc bụng bằng một bát mì trắng, bởi vậy giá hải sản ở đây rẻ như bùn.
Tại Lĩnh Nam, một thùng nghêu hay một c.o.n c.ua chỉ bán được hai văn.
Những loại cá mú sao đỏ thì đáng tiền, nhưng vô cùng khó gặp. Mà vận may của ta lại tệ đến mức gần như chỉ nhặt được nghêu với cua chẳng đáng bao nhiêu, bởi vậy quanh năm thường xuyên ăn không đủ no.
Mỗi ngày ta có thể đào được khoảng hai thùng nghêu, một tháng kiếm chừng một trăm hai mươi văn.
Ngũ cốc thô và gạo vụn giá hai văn một cân, mỗi tháng tốn sáu mươi văn. Một bó củi ba văn, mỗi tháng tốn ba mươi văn.
Chỉ để duy trì mức sinh tồn thấp nhất, mỗi tháng ta đã phải tiêu chín mươi văn.
Ba mươi văn còn lại phải tích góp để mua những thứ nhu yếu khác, chẳng hạn thịt heo hai mươi lăm văn một cân, muối năm mươi văn một cân, quần áo mùa đông cũ đã qua sử dụng...
Thu nhập của ta quanh năm không đủ chi tiêu, ăn không no, mặc cũng chẳng đủ ấm. Huống hồ mùa hè ở Lĩnh Nam lại thường xuyên có bão và mưa lớn, mà lều cỏ của lưu dân căn bản không thể chống nổi gió mạnh từ cấp bảy trở lên.
Muốn giữ mạng, ta phải vào thành thuê chỗ ở để vượt qua mùa mưa.
Một căn phòng gạch xanh trong thành có giá thuê hai trăm văn mỗi tháng, còn nếu thuê gian chứa củi trong khách điếm thì mười văn một tháng.
Số tiền ta vất vả tích góp suốt cả năm gần như đều đổ hết vào việc thuê phòng tránh mưa bão. Mùa mưa vừa qua, hai bàn tay lại trắng trơn, trở về vẫn là một lưu dân sống trong lều tranh, không một xu dính túi.
Dân số thời cổ đại ít, tuổi thọ trung bình cũng ngắn, quả nhiên đều có nguyên nhân.
Bản thân ta sắp không sống nổi rồi, lấy đâu ra tâm trạng quan tâm hệ thống sống c.h.ế.t thế nào. Thậm chí đến sức để ứng phó với mấy lời vô nghĩa của nó ta cũng chẳng còn.
Đúng lúc ta đang bận đào nghêu, hệ thống bất ngờ hét lên.
“Ký chủ, mau tới khu vực đá ngầm! Tôi phát hiện trong phạm vi hai cây số có cá mú!”
Ta lập tức mở to mắt.
“Ngươi vậy mà không chỉ biết yêu đương? Còn có bàn tay vàng nữa à?”
Ta mừng rỡ đến phát điên, lăn lê bò toài chạy thẳng tới khu đá ngầm, vừa tới nơi đã điên cuồng lục từng hốc nước.
“Cá mú đâu? Cá mú ở đâu?!”
“Hướng mười một giờ, bên dưới tảng đá trong hố nước cạn kia.”
Dưới sự chỉ dẫn của hệ thống, ta quả nhiên tìm thấy một con cá mú, phấn khích đến mức suýt nhảy dựng lên.
Ta đã bảo mà, vì sao nữ chính tiểu thuyết thời nay ai ai cũng có một hệ thống. Xuyên về cổ đại mà không có bàn tay vàng thì sống kiểu gì nổi?
Ta lập tức nảy ra ý tưởng, bắt đầu tính toán lên người hệ thống.
“Anh hệ thống, trên người anh còn chức năng gì khác không?”
