Người Nhặt Thủy Triều - Chương 3

Cập nhật lúc: 20/09/2026 02:02

Nhưng thời cổ đại, chủ nhân đ.á.n.h mắng nô bộc, chỉ cần không đ.á.n.h c.h.ế.t đều được coi là hợp pháp. Ngược lại, nô bộc muốn tố cáo chủ nhân thì trước hết phải chịu năm mươi trượng.

Không bàn nữa.

Ta thà c.h.ế.t đói c.h.ế.t rét ngoài bãi biển còn hơn sống cúi đầu khom lưng trong Vương phủ.

Ta lập tức lộ vẻ khó xử.

“Đại nhân, tiểu nữ đương nhiên muốn làm việc cho ngài, nhưng trong nhà còn cả đống việc không thể thoát thân.”

Ta tùy tiện bịa một lý do.

Quản sự vẫn nheo mắt cười.

“Không ép ngươi. Sau này nếu còn gạo chất lượng như thế thì trực tiếp mang tới Vương phủ.”

Ta lập tức gật đầu.

“Được ạ!”

Nhưng ngay tối hôm ấy, ta vừa trở lại túp lều đã nghe Hoàng bà bà nhà bên nói chiều nay có hai người tới làng hỏi thăm tình hình của ta.

Đầu ta lập tức ong lên.

Quản sự kia căn bản chưa định buông tha ta.

Vì sao ông ta lại sai người điều tra?

Nghi ngờ ta trộm quan lương?

Hay muốn cấu kết với lý chính, đem ta bán vào Vương phủ làm nô?

Mặc kệ.

Chạy trước tính sau.

Hệ thống sốt ruột nói:

“Ký chủ không cần chạy! Vương quản sự chỉ nhìn trúng tay nghề của cô, muốn tuyển cô vào Vương phủ chuyên phụ trách giã gạo cho nam chính.”

“Cô phải vào Vương phủ mới thúc đẩy cốt truyện được! Cô đã hứa giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ rồi!”

Ta suýt bật cười.

Một không giấy trắng mực đen, hai không được pháp luật bảo vệ, lời hứa miệng của ta vậy mà nó cũng tin.

Xem ra hệ thống chưa từng bị xã hội vùi dập.

Ta đến hành lý cũng chẳng lấy, lập tức co giò bỏ chạy.

Trên đường ta đi nhờ được một chiếc xe bò, trước khi trời tối đã chạy tới trấn Thạch Khang.

Thạch Khang là thành trấn lớn thứ hai ngoài Liêm Châu, bởi nơi đây có ruộng muối biển.

Vô số thương nhân, sơn dân, đản dân, dân mò ngọc trai cùng phạm nhân bị biếm tới đây qua lại buôn bán, vì vậy quan sai ở cửa thành kiểm tra thân phận cũng không quá nghiêm, chỉ cần đưa tiền là được vào.

Sau khi trà trộn vào trấn Thạch Khang, ta tìm một gian chứa củi trong khách điếm nghỉ qua đêm.

Hệ thống mắng ta suốt đường, chỉ trích ta thất tín, nham hiểm xảo trá, là đồ l.ừ.a đ.ả.o. Nó mắng đến tận nửa đêm vẫn chưa chịu dừng, khiến ta không sao chợp mắt.

Ta chỉ đành phản kích.

“Đồ rác rưởi, là ta cầu xin ngươi liên kết với ta sao?”

“Ngươi dụ dỗ con gái nhà lành đi làm thiếp cho người ta mà còn thấy mình chính nghĩa à? Hành vi của ngươi khác gì bọn buôn người?”

“Không, ngươi còn hạ lưu hơn bọn buôn người, bởi ngươi lấy tình yêu với sủng ngọt làm mồi nhử lừa người, còn súc sinh hơn cả bọn l.ừ.a đ.ả.o xuyên biên giới!”

“Ngươi còn biết lừa hơn ta mà có mặt mũi mắng ta? Loại đồng phạm giúp kẻ xấu làm ác như ngươi sao không c.h.ế.t luôn đi?”

Hệ thống bị ta mắng đến suýt nghẹn.

“Tôi cũng chỉ là người làm công bị ép thôi! Trâu ngựa cần gì làm khó trâu ngựa?”

Ta lập tức phun tiếp.

“Ngươi không phải trâu ngựa. Ngươi là đồng lõa của bọn buôn người, giúp kẻ ác làm điều ác, c.h.ế.t cũng chẳng đáng thương!”

Hệ thống lập tức im bặt.

Ta sống lăn lộn dưới đáy xã hội hai năm, cái miệng đã cay nghiệt chẳng kém mấy bà thím ngoài chợ.

Thế giới cuối cùng yên tĩnh, ta cũng có thể ngủ rồi.

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng ta đã lẻn vào chợ đen, định xử lý nốt bốn mươi cân gạo còn lại.

Nơi nào thời cổ có muối, nơi ấy nhất định có buôn lậu, mà có buôn lậu thì sẽ có chợ đen.

Chợ đen rồng rắn lẫn lộn, rất nhiều kẻ trộm và tội phạm tới đây tiêu thụ tang vật. Đây là con đường bán gạo an toàn nhất ta nghĩ được.

Ta xé một mảnh vải bố che kín mũi miệng rồi bày sạp ven đường.

Vừa mới mở hàng, một công t.ử ăn mặc quý phái đã dừng lại trước sạp.

Chỉ thấy người ấy mặt đẹp như ngọc, phía sau còn có hai hộ vệ đi theo, nhìn kiểu gì cũng đầy vẻ chính khí.

Không phải quan sai tới chợ đen phá án đấy chứ?

Ta nhìn mà tim đập chân run.

Hệ thống lại kích động thét bên tai, bắt đầu mê trai.

“Hắn chính là Bình Nam Vương thế t.ử Trình Vọng Chu!”

“Cô nhìn xem, đẹp trai đúng không? Ngủ với hắn rồi sinh con cho hắn, cô đâu có thiệt!”

“Tôi không phải bọn buôn người. Tôi là bà mối xuyên thời không chính hiệu! Cô nhất định phải xin lỗi tôi!”

Cảm xúc của hệ thống kích động đến gần như mất kiểm soát.

Nó vẫn còn canh cánh chuyện tối qua bị ta mắng, hoàn toàn không cùng tần số với ta.

Nam chính là người của quan phủ, hắn cải trang vi hành, tám chín phần là đang điều tra chuyện buôn lậu.

Còn ta lúc này căng thẳng đến mức tim sắp nhảy ra khỏi cổ.

Trình Vọng Chu hỏi:

“Tiểu hải bà, mẻ gạo này ngươi lấy ở đâu? Chất lượng vậy mà còn tốt hơn cả cống mễ của triều đình.”

Ở chợ đen Thạch Khang, người ta thường gọi những nữ nhân ra ngoài buôn bán là hải bà.

Ta đương nhiên biết chất lượng gạo này quá tốt, dù sao sáng nay ta còn chưa kịp trộn thêm gạo vụn đã vội ra phố bày hàng.

Nam chính nghi ngờ ta rồi sao?

Ta cảnh giác nhìn hắn.

Thấy ánh mắt ta đầy địch ý, hắn bật cười.

“Yên tâm, ta chỉ là thương nhân tới mua gạo.”

“Đúng rồi, mẻ gạo này bán thế nào?”

Ta không muốn để lộ giọng nói, chỉ giơ ba ngón tay về phía hắn.

Ý ta là ba mươi văn một cân.

Không ngờ Trình Vọng Chu trực tiếp ném cho ta một thỏi bạc vụn.

Ta cầm lên ước lượng, ít nhất cũng phải năm lạng.

Ta ngây người nhìn hắn.

Nghèo khó quả nhiên hạn chế trí tưởng tượng.

Hai thị vệ phía sau muốn nói lại thôi, Trình Vọng Chu lại chẳng hề để ý.

“Không cần thối lại, còn dư thưởng cho ngươi.”

Ôi trời, vận may của ta cuối cùng cũng tới rồi!

Vừa mở hàng đã đụng phải tên nhà giàu ngốc nghếch lắm tiền.

Sợ hắn đổi ý, ta chộp bạc rồi lập tức co giò chạy như bay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Nhặt Thủy Triều - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD