Người Phủi Bụi Cho Nàng - 6
Cập nhật lúc: 12/07/2026 03:01
Triệu Thanh Hoan im lặng rất lâu.
Rồi nàng đột nhiên hất mạnh tay trưởng tỷ ra, khiến trưởng tỷ không kịp phòng bị mà lùi nửa bước.
“Không.”
Một chữ rơi xuống, nhẹ mà sắc như lưỡi kiếm.
Trưởng tỷ vừa kinh ngạc vừa giận dữ: “Triệu Thanh Hoan! Con thật sự muốn phản rồi sao! Sao ta lại sinh ra một đứa con bất hiếu, không biết điều như con!”
Thanh Hoan nhìn thẳng vào mắt bà, gương mặt bình tĩnh đến mức khiến người ta đau lòng.
“Nếu người đã nghĩ như vậy, từ nay về sau, cứ xem như chúng ta không còn là mẹ con.”
Lồng n.g.ự.c nàng phập phồng, những ấm ức chất chứa bao năm cuối cùng cũng vỡ tung.
“Cha của Triệu Lệnh Nguyệt là ân nhân của cha con, điều đó con không phủ nhận. Nhưng Triệu Lệnh Nguyệt chưa từng cứu con, nàng ta không phải ân nhân của con!”
“Mấy năm nay con đã nhường bao nhiêu lần, nhịn bao nhiêu lần, thứ gì tốt cũng phải đưa đến tay nàng ta trước. Con rốt cuộc còn phải nhường đến mức nào nữa? Có phải chỉ khi con biến mất khỏi đời này, người và nàng ta mới thấy vừa lòng không?”
Trưởng tỷ đứng sững tại chỗ, qua thật lâu mới khẽ gọi: “Thanh Hoan…”
Nhưng Thanh Hoan đã không còn quay đầu về phía bà nữa.
Nàng nhìn sang ta, ánh mắt đỏ hoe mà kiên quyết.
“Di mẫu, con muốn theo người về phủ ngay bây giờ, có được không?”
Ta nắm tay nàng, mỉm cười dịu dàng.
“Được chứ, chúng ta về nhà.”
Ta cho người thu xếp tây sương để Thanh Hoan nghỉ lại.
Đêm ấy, nàng tựa vào gối ta, thân hình nhỏ bé cuộn lại như một con thú non cuối cùng tìm thấy mái hiên che mưa.
“Di mẫu, sau này người có lấy chồng không? Có sinh thêm đệ đệ muội muội không?”
Nàng còn nhỏ, nào biết thân thể ta năm xưa đã bị hàn khí làm tổn thương, đời này khó thể có con.
Ta hiểu nàng vì đã chịu quá nhiều cảnh tranh giành và bị bỏ rơi ở phủ tướng quân, nên trong lòng mới bất an đến vậy.
Hỏi xong, nàng lại vội vàng lúng túng giải thích.
“Con không phải sợ tranh sủng với đệ muội, con chỉ là…”
Nói đến đó, nàng nghẹn lại, rốt cuộc không thể nói tiếp.
Ta đưa tay vuốt tóc nàng, lòng mềm thành một vũng nước xuân.
“Đời này ta sẽ không thành thân, cũng sẽ không sinh con. Sau này ta chỉ chăm sóc một mình con thôi, đừng sợ.”
Lời ấy vừa rơi xuống, thân thể căng cứng của nàng cuối cùng cũng chậm rãi thả lỏng.
Không lâu sau, hơi thở của nàng đều dần, rồi chìm vào giấc ngủ trên chân ta.
Có lẽ nàng đã mệt quá lâu rồi.
Chỉ khi ở bên cạnh người có thể tin cậy, nàng mới dám thật sự buông lỏng.
Ta cẩn thận đỡ nàng nằm xuống giường, kéo chăn phủ kín, thổi tắt ngọn nến nhỏ trên bàn, rồi nhẹ chân bước ra ngoài.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, nha hoàn đã vội vào bẩm báo.
“Huyện chủ, phu nhân tướng quân đến xin gặp.”
Lần này trưởng tỷ không đưa Triệu Lệnh Nguyệt đi cùng, chỉ một mình bước vào phủ.
Vừa thấy ta, nàng đã lập tức hỏi: “Thanh Hoan đâu?”
Nhìn nàng đơn độc đến đây, ta còn tưởng nàng cuối cùng cũng nhớ ra chút tình mẫu t.ử, bèn sai người dâng trà nóng.
“Con bé vẫn đang ngủ.”
Dưới mắt trưởng tỷ hiện rõ quầng xanh, xem ra đêm qua chẳng hề chợp mắt.
Ta dịu giọng hơn một chút.
“Tỷ đến để xin lỗi Thanh Hoan sao?”
Nàng hơi khựng lại, qua một lát mới miễn cưỡng nói.
“Đợi gặp nó rồi, ta sẽ tự nói với nó.”
Ta liếc mắt đã nhận ra nàng còn có mục đích khác, bèn không muốn vòng vo.
“Tỷ tỷ có lời gì thì cứ nói thẳng đi.”
Nàng im lặng cân nhắc hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi mở lời.
“Đêm qua ta nghĩ lại, lời Thanh Hoan nói không phải không có lý. Ân tình đời trước không thể cứ đè mãi lên vai con bé.”
“Cho nên hôm nay ta đến cầu muội một chuyện. Muội có thể dẫn Lệnh Nguyệt vào cung bái kiến thái hậu không? Nếu sau này có thể giúp nó tìm được một mối hôn sự tốt, thì coi như ta cũng trả xong phần ân nghĩa này.”
“Chỉ cần Lệnh Nguyệt xuất giá đàng hoàng, sau này ta nhất định sẽ toàn tâm toàn ý bù đắp cho Thanh Hoan.”
Ta nhìn nàng, nhất thời chẳng biết nên cười hay nên than.
Đến tận lúc này, điều nàng đặt trong lòng vẫn là tiền đồ của Triệu Lệnh Nguyệt.
Huống hồ Lệnh Nguyệt chỉ nhỏ hơn Thanh Hoan nửa tuổi, cả hai đều mới mười bốn, còn cách tuổi bàn hôn sự vài năm.
Vì sao chuyện cả đời của dưỡng nữ thì là đại sự khiến nàng canh cánh, còn tương lai của con ruột lại chỉ có thể để sang một bên?
Nói cho cùng, nàng vẫn muốn lấy Thanh Hoan làm bậc thang, nâng Lệnh Nguyệt bước lên nơi tốt hơn.
Lòng ta lạnh hẳn, liền nói ra điều đã nghĩ nhiều ngày.
“Nếu tỷ đối đãi với Thanh Hoan không trọn vẹn được, chi bằng cho con bé làm con thừa tự của ta. Sau này tỷ nhớ nó, vẫn có thể đến phủ ta thăm bất cứ lúc nào.”
Trưởng tỷ chấn động đến mức chén trà trong tay suýt đổ, ánh mắt nhìn ta đầy kinh hoàng.
“Ngọc Nhi, từ đầu muội đến phủ ta đã tính chuyện này rồi sao?”
Ta lắc đầu.
“Lúc đầu ta chỉ muốn thăm tỷ, cũng muốn trò chuyện cho bớt trống vắng. Nhưng ta không ngờ tỷ lại để mọi chuyện thành ra như vậy. Tỷ nâng dưỡng nữ trong tay như viên minh châu, lại để con gái ruột ở ngay bên cạnh chịu lạnh chịu đau.”
“Ta nhìn không nổi. Thanh Hoan là một đứa trẻ rất tốt, tỷ không thương thì để ta thương.”
“Không được.” Trưởng tỷ lập tức từ chối, không hề do dự.
Ta cười nhạt, nói thẳng vào vết thương nàng không muốn thừa nhận.
“Tỷ tỷ, Thanh Hoan là con ruột của tỷ, không phải kẻ thù. Tỷ không chịu yêu thương nàng, lại không cho người khác yêu thương nàng. Chẳng lẽ tỷ nhất định phải giữ nàng bên cạnh để ngày ngày nhìn nàng bị giày vò mới yên lòng sao?”
Trưởng tỷ còn chưa kịp đáp, sau bình phong đã vang lên tiếng bước chân vội vã.
Triệu Thanh Hoan bước ra, đôi mắt nhìn trưởng tỷ lạnh đến mức không còn chút mềm yếu.
“Người về đi. Sau này ta theo di mẫu sống. Phụ thân đang ở biên quan, ta sẽ viết thư cho ông ấy, kể hết những gì ta đã trải qua trong phủ suốt mấy năm nay. Ông ấy nhất định sẽ hiểu cho ta.”
Nghe đến Triệu Trường Hoài, vẻ hoảng hốt cuối cùng cũng hiện rõ trên mặt trưởng tỷ.
Nàng cao giọng: “Ta mang nặng đẻ đau mười tháng mới sinh ra con, vậy mà con thật sự nỡ đối xử với ta như thế sao?”
Ta nhàn nhạt nói: “Tỷ tỷ, lấy ơn để ép người khác là chuyện khiến thế nhân chán ghét nhất. Tỷ chưa từng cho con bé tình thương nó cần, vậy dựa vào đâu bắt nó phải dùng cả đời để trả ơn sinh thành?”
Lời này xé rách chút thể diện cuối cùng của trưởng tỷ.
Sắc mặt nàng xanh mét, tức giận quát lên.
