Người Phủi Bụi Cho Nàng - 8
Cập nhật lúc: 12/07/2026 03:01
“Sinh mẫu con bệnh, theo tình theo lý cũng nên về nhìn một chút. Ta sẽ đi cùng con.”
Nhưng khi chúng ta đến phủ tướng quân, trưởng tỷ ra đón với sắc mặt hồng nhuận, hoàn toàn không giống người bệnh.
Ta lập tức nhíu mày.
“Trong thư tỷ nói mình bệnh nặng.”
Nụ cười trên mặt trưởng tỷ hơi cứng lại.
“Không phải ta bệnh. Là Lệnh Nguyệt bệnh nhiều ngày không dậy nổi, cứ một mực muốn gặp Thanh Hoan. Ta bất đắc dĩ mới phải nói dối như vậy.”
Ta nhìn nàng, bỗng cảm thấy người trước mắt thật xa lạ.
“Tỷ lấy chuyện bệnh nặng để lừa chúng ta về?”
Trưởng tỷ cúi mắt, giọng nhỏ đi.
“Lần này Lệnh Nguyệt bệnh thật sự rất nặng. Nếu không gặp Thanh Hoan, nó không chịu uống t.h.u.ố.c cũng chẳng chịu ăn cơm. Ta không thể nhìn nó cứ thế mà c.h.ế.t.”
Ta không còn muốn nhiều lời, kéo tay Thanh Hoan định rời đi.
“Đi thôi.”
Nhưng Thanh Hoan lại đứng yên.
Trong mắt nàng lúc này đã không còn vẻ sợ sệt ngày xưa, chỉ có sự bình tĩnh trong trẻo.
“Di mẫu, con vào gặp nàng ta.”
Trong nội thất, Triệu Lệnh Nguyệt quả nhiên đang nằm trên giường bệnh.
Nàng gầy đi rất nhiều, sắc mặt vàng vọt, cả người mong manh như nhành liễu sau mưa.
Nàng ngẩng đầu nhìn Thanh Hoan, giọng yếu ớt nhưng cố chấp.
“Tỷ tỷ, bên ngoài đều nói sau này tỷ sẽ gả cho cửu hoàng t.ử, có đúng không?”
Thanh Hoan nhàn nhạt đáp.
“Ta còn chưa đến tuổi cập kê, nói chuyện hôn gả chẳng phải quá sớm sao?”
Vừa nghe thế, Triệu Lệnh Nguyệt vốn còn yếu đến mức như chẳng ngồi nổi, vậy mà bỗng chống tay ngồi dậy.
Mái tóc nàng rối tung, vẻ nhu thuận thường ngày biến mất sạch, chỉ còn lại sự tham lam và cố chấp bị dồn nén quá lâu.
Lòng ta chợt trầm xuống.
Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy gương mặt thật sự phía sau vẻ mềm yếu của nàng.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, nàng lại thu hết sắc bén đi, đổi thành bộ dạng cầu xin hèn mọn.
“Tỷ tỷ, nếu thật có ngày đó, tỷ có thể đưa ta vào phủ cùng không? Ta nguyện hầu hạ tỷ và điện hạ, không dám tranh gì cả, chỉ mong sau này tỷ cho ta một danh phận trắc phi, có được không?”
Ta và Thanh Hoan nhìn nhau, trong lòng chỉ thấy hoang đường đến khó tin.
Trưởng tỷ lại còn thuận miệng khuyên theo.
“Thanh Hoan, Lệnh Nguyệt không có nơi nương tựa, xuất thân lại thấp, nhà quyền quý trong kinh nào dễ chấp nhận nó? Nay con đã có cơ duyên như vậy, mẫu thân chỉ cầu con kéo nó một bước, xem như giúp nó hoàn thành tâm nguyện đời này.”
Thanh Hoan lạnh giọng nói.
“Hai người đúng là điên rồi. Ta và cửu điện hạ chỉ là quen biết bình thường, lấy đâu ra chuyện cưới gả? Cho dù thật có ngày ấy, ta cũng tuyệt đối không giúp Triệu Lệnh Nguyệt.”
Nàng nhìn thẳng vào mắt Triệu Lệnh Nguyệt, từng chữ rơi xuống lạnh mà rõ.
“Bởi vì ngươi không xứng.”
Hôm ấy, chúng ta rời phủ tướng quân trong không khí tan rã chẳng vui.
Sau khi về phủ, lòng ta thật lâu vẫn không thể bình yên.
Ta lập tức cầm b.út, lại viết thêm một phong thư gửi đến biên quan cho Triệu Trường Hoài.
Trưởng tỷ đã cố chấp đến mức không thể quay đầu, Triệu Lệnh Nguyệt lại tham lam đến gần như điên dại.
Nếu Thanh Hoan còn trở về phủ tướng quân, chỉ e sẽ bị hai người họ kéo xuống vũng bùn ấy.
Ta tuyệt đối không thể để điều đó xảy ra.
Ta chờ thư hồi âm suốt hai tháng.
Mỗi ngày trôi qua, lòng ta lại nặng thêm một phần, chỉ sợ Triệu Trường Hoài không chịu buông tay con gái.
Đến khi thư từ biên quan cuối cùng cũng được đưa đến, tay ta gần như run lên lúc mở phong thư.
Nhưng sau khi đọc hết, nỗi lo treo trong lòng ta bấy lâu cuối cùng cũng rơi xuống.
Từng chữ Triệu Trường Hoài viết đều trầm nặng và đau xót.
Ông nói trước khi nhận được thư của ta, ông đã nhận được thư Thanh Hoan tự tay viết, biết rõ mọi chuyện xảy ra trong phủ.
Ông là phụ thân ruột, lại vì đóng giữ biên quan mà nhiều năm không thể ở cạnh bảo vệ nữ nhi, trong lòng tự trách khôn nguôi, cũng thừa nhận bản thân đã thất trách với nàng.
Ông cảm kích ta thương xót và che chở Thanh Hoan, cũng nguyện ý yên tâm giao nữ nhi cho ta.
Trong thư, ông đồng ý để Thanh Hoan làm con thừa tự dưới danh nghĩa ta.
Từ nay về sau, nàng sẽ do ta dạy dỗ, ta thay nàng làm chủ hôn sự, cũng thay nàng chống đỡ mưa gió một đời.
Điều duy nhất ông mong cầu là khi ngày sau ông trở về kinh, vẫn được thường xuyên gặp Thanh Hoan, để bù đắp phần tình cha con đã thiếu vắng suốt nhiều năm.
Một phong thư ấy rơi xuống, mọi chuyện xem như đã có định luận.
Nghe nói sau đó Triệu Lệnh Nguyệt bệnh mãi không khỏi, trưởng tỷ ngày đêm canh giữ bên giường, áo chẳng kịp thay, tóc chẳng buồn chải.
Hai người họ đóng cửa không ra, dần dần giống như lặng lẽ biến mất khỏi kinh thành.
Ta không muốn nghĩ đến họ thêm nữa.
Có thái hậu đứng sau ủng hộ, thủ tục nhận con thừa tự ở quan phủ rất nhanh được hoàn tất.
Từ ngày ấy, Thanh Hoan chính thức trở thành nữ nhi trên danh nghĩa của ta.
Chớp mắt, xuân đã về.
Cây cỏ trong sân đồng loạt đ.â.m chồi, gió thổi qua đâu cũng mang mùi ấm áp của sự sống mới.
Thanh Hoan cũng dần lớn lên, dáng thiếu nữ ngày càng thanh tú rực rỡ.
Vì những lời đồn trước đó trong kinh, nàng dứt khoát đóng cửa không gặp Tiêu Lẫm nữa.
Tiêu Lẫm nhiều lần bị từ chối ngoài cửa, cuối cùng đành tìm đến ta cầu cứu.
“Huyện chủ, xin người giúp ta một lần thôi.”
Ta nhìn hắn thật nghiêm túc.
“Ngươi thật lòng muốn cưới Thanh Hoan sao?”
Tiêu Lẫm ngẩn ra, lời đến bên môi lại không nói được.
Ta nhìn dáng vẻ ấy, thầm thở dài.
Thiếu niên có lòng nhiệt thành là chuyện tốt, nhưng lòng người còn chưa định, đường đời còn dài, vẫn cần thời gian rèn luyện thêm.
Hôm sau, ta dẫn Thanh Hoan ra ngoài thành thả diều.
Nàng mặc một bộ y phục đỏ, đi trên phố như vầng mặt trời nhỏ giữa nhân gian, khiến người qua đường đều nhịn không được ngoái đầu nhìn lại.
Trước kia ở phủ tướng quân, nàng bị mẹ con kia đè nén từng chút, như ngọn lửa sáng bị mưa lạnh tưới lên, chỉ còn làn khói âm ỉ không cam lòng.
Nay ở bên cạnh ta, nàng không cần giấu bớt sắc nhọn, cũng không cần thu lại ánh sáng của mình.
Nàng vốn nên rực rỡ như thế.
Đến bãi cỏ rộng ngoài thành, Thanh Hoan cầm dây diều chạy về phía trước, rồi quay đầu vẫy tay với ta.
Gió xuân nâng tà áo đỏ của nàng bay lên, giọng nàng trong trẻo vang giữa khoảng trời xanh.
“A nương, mau lại đây!”
Ta mỉm cười bước nhanh về phía nàng.
“Ta đến đây.”
Gió nhẹ lướt qua gò má, mang theo hơi ấm của một đời mới bắt đầu.
HẾT.
