Người Qua Đường Như Cô Chỉ Muốn Sống Đời Bình Lặng - Chương 123: Ngoại Truyện 1
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:08
Khi vợ chồng Lạc Khuynh và Yến Phù Phong dẫn nhóm người chơi trở về chung cư Bình An, buổi livestream trên diễn đàn cũng chính thức kết thúc.
Trong suốt một ngày qua, từ khoảnh khắc bầu trời của hai thế giới xuất hiện hình chiếu đối nghịch cho đến những buổi livestream lần lượt được mở ra, tất cả những gì ẩn giấu dưới tấm màn của thế giới quỷ dị đều đã bị phơi bày. Bức màn được kéo lên đã mang đến cho người chơi và cả những người ở thế giới hiện thực những cú sốc liên tiếp.
Trên diễn đàn, các bài đăng mới của người chơi dâng trào như sóng. Có người hồi tưởng lại những phó bản đã trải qua, những “thợ săn cốt truyện” đào lại bài cũ để tìm kiếm manh mối và ám thị bị chôn vùi. Có người vội vàng hỏi làm sao để xác định người thân, bạn bè hay bạn học của mình có phải là cư dân Quỷ Thành hay không.
Nhưng vấn đề được quan tâm nhiều nhất vẫn là tương lai.
《Chúng ta sau này phải làm sao? Hai thế giới rốt cuộc có dung hợp không? Có phải vì vậy mà phía Quỷ Thành mới công khai tất cả?》
《Thiết lập của phó bản đã nói cho chúng ta biết điều gì, sau này người chơi còn phải vào phó bản không?》
《Hận phó bản suốt bao năm, đến giờ mới biết người mình yêu vẫn còn sống.》
《Người chơi mồ côi có xác suất cao là hậu duệ của Bất Lương Nhân không?》
Quá nhiều câu hỏi, quá nhiều điều chưa biết khiến lòng người rối ren và phức tạp.
Ngày 20 tháng 6, một ngày sau buổi livestream.
Liễu Yên Nhiên mang theo đôi mắt sưng húp, dù đã chườm đá hay lăn trứng gà cũng chưa giảm hẳn, vẫn đúng giờ đến văn phòng Bất Động Sản Bình An làm việc. Hôm qua cô ấy đã xin nghỉ, nhưng hôm nay thì không.
Dù chưa biết Quỷ vực và thế giới hiện thực có dung hợp hay không, cô ấy có dự cảm rằng “đội quân thuê nhà” sắp thật sự kéo đến. Trước đây, nhiều người chơi còn do dự vì sợ bị trói buộc hoàn toàn với Quỷ vực, không thể trở về hiện thực. Nhưng hiện tại, theo lời Thương Úy Ngôn, hai thế giới đang ở một điểm tới hạn mang tính ranh giới.
Phía Quỷ Thành dự đoán rằng do tính chất phản chiếu, hai thế giới có khả năng cao sẽ không dung hợp mà tiếp tục duy trì trạng thái soi chiếu lẫn nhau. Sẽ cần khoảng hơn một tháng để dần ổn định và quan sát rào cản giữa hai thế giới.
Sau khi ăn sáng xong, Lạc Khuynh cũng đến tiệm ngồi làm việc. Là Thành chủ danh dự, cuộc sống hằng ngày của cô không cần tham gia vào các sự vụ quản lý Quỷ vực. Chỉ cần giữ ổn định trạng thái tinh thần của bản thân đã là một sự hỗ trợ rất lớn cho mọi người.
“Chị ơi, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng, Tiểu Liễu.”
Sau khi nhận ra Liễu Yên Nhiên lén nhìn mình đến lần thứ ba, Lạc Khuynh quay đầu hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Liễu Yên Nhiên hít sâu một hơi: “Chị ơi, thật ra trong lòng em vẫn còn vài chuyện chưa hiểu rõ…”
Lạc Khuynh khẽ gật đầu: “Em muốn nói gì thì cứ nói.”
“Đêm đầu tiên em đến Quỷ Thành, người gõ cửa phòng em hôm đó là Bất Lương Nhân sao, hay là thứ gì khác?” Đây là khúc mắc mà Liễu Yên Nhiên giữ trong lòng từ lâu.
Lạc Khuynh buông chuột máy tính, khẽ thở dài: “Lần đó là một thực thể đã mất hoàn toàn lý trí do bị quỷ dị hóa, có thể xem là một dạng tồn tại đặc biệt trong Quỷ Thành, chính là người hàng xóm phòng 501 không còn khả năng cứu vãn.”
“Như em đã thấy, người bình thường trong Quỷ vực, ý chị là những người không có năng lực, đều tồn tại những mức độ dị biến ô nhiễm khác nhau. Người ở phòng 501 là một trường hợp rất nghiêm trọng và đặc biệt, ông ta thậm chí không giữ được cơ thể, chỉ còn lại một thực thể được cấu thành từ một phần ký ức và cảm xúc.”
“Đối với những người không có năng lực, họ sẽ không nhìn thấy ông ta. Ông ta chính là ‘người hàng xóm không nhìn thấy’ trong tòa nhà này. Vì mức độ ô nhiễm và nguy hiểm rất cao nhưng vẫn giữ lại ký ức con người, nên Quỷ Thành áp dụng phương án ‘quan sát’, ‘giám sát’ và ‘xử lý’. Ở một mức độ nào đó, việc ông ta được đặt ở đơn nguyên này cũng là để chịu sự giám sát của chị và các hàng xóm khác, nếu xảy ra nguy hiểm sẽ xử lý ngay lập tức.”
Liễu Yên Nhiên sững người: “Vậy phòng 501 bây giờ không còn tồn tại nữa sao?”
Lạc Khuynh mấp máy môi: “Tiểu Liễu, em có từng nghĩ vì sao dãy nhà của chúng ta chỉ có phòng 01 và 03 mà không có phòng 02 không?”
Liễu Yên Nhiên gật đầu: “Em đã nghĩ về chuyện này từ lâu. Em còn tưởng phòng 02 là nơi chúng ta không thể nhìn thấy, có thể là chỗ ở của những hàng xóm vô hình hoặc là một phong tục đặc biệt ở đây.”
Lạc Khuynh nhìn cô ấy: “Ở một góc độ nào đó, em nói không sai.” Cô nhìn ra ngoài cửa: “Phòng 02 là một tầng không gian khác của Quỷ Thành, gọi là Ám Trào. Cũng có thể hiểu đó là một nhà tù do chị mở ra, hoặc là một trạm tích trữ năng lượng dự phòng cho tất cả Bất Lương Nhân.”
Liễu Yên Nhiên lập tức hiểu ra: “Vậy nên những lần sau đó, như trận động đất hay lần vỡ ống nước có quái dị xuất hiện, đều bị nhốt vào đó rồi?”
Lạc Khuynh chậm rãi gật đầu. Toàn bộ khu vực Quỷ Thành đều do cô dùng năng lực [Sinh Phát] tạo ra, khi cảm xúc d.a.o động mạnh và mở ra không gian Ám Trào thì chấn động là điều không thể tránh khỏi.
“Vậy chị ơi, câu hỏi cuối cùng… Viện trưởng Ngũ ở Công viên Vui Vẻ, trạng thái của ông ấy có phải rất tệ không?”
Lạc Khuynh hơi ngạc nhiên nhìn cô ấy.
Liễu Yên Nhiên bổ sung: “Cụ trông hoàn toàn không thể rời khỏi công viên, nhưng chị và chị Tần Nhất Nặc đều có thể rời phó bản.”
Lạc Khuynh suy nghĩ một chút rồi nói: “Trạng thái của chị tốt hơn một chút, rời khỏi lãnh địa Quỷ Thành trong thời gian ngắn thì không có vấn đề. Còn chị Nhất Nặc thì khác, phó bản lần đó của cô ấy không phải là khu an toàn cố định, mà chỉ là thiết kế tạm thời dựa trên sự kiện do thiếu phó bản.”
“Đối với phần lớn Bất Lương Nhân gắn bó lâu dài với phó bản cố định, khi trạng thái ổn định, họ có thể tăng cường cho phó bản rồi tranh thủ nghỉ vài ngày. Chị cũng vậy, viện trưởng Phù ở bệnh viện Thanh Sơn, thầy Tề ở trường Trung học số 7, hay thuyền trưởng Hà Ngữ trên du thuyền đều có thể làm được.”
“Bọn chị còn trẻ, nhưng chú Ngũ và nhiều đồng chí lớn tuổi thì vất vả hơn. Cơ thể của họ phụ thuộc vào năng lượng phó bản cung cấp nên rất khó rời đi.”
“Dù vậy, phần lớn thời gian, để đảm bảo ổn định và tránh biến cố, những người kiểm soát phó bản sẽ không dễ dàng rời khỏi vị trí.” Lạc Khuynh mỉm cười: “Chỉ là chị tính khí không tốt, thỉnh thoảng ra ngoài đi dạo cho bớt khó chịu, như vậy lại có lợi cho sự ổn định của phó bản.”
6 giờ chiều hôm đó, khi hoàng hôn buông xuống, hình chiếu của quần đảo Tây Sa ở thế giới hiện thực xuất hiện trong Quỷ vực. Đồng thời, tại đảo Chu Sơn ở thế giới hiện thực, trên mặt biển phản chiếu hình ảnh phó bản [Thủy cung Cực địa].
Thời gian duy trì: 45 phút.
Hình chiếu của hai thế giới vẫn tiếp tục xuất hiện và đan xen với nhau!
