Người Qua Đường Như Cô Chỉ Muốn Sống Đời Bình Lặng - Chương 38: Những Người Thuê Nhà Mới

Cập nhật lúc: 19/03/2026 02:21

“Lại đây, hai vị đi theo hướng này với tôi. Hai vị định ở lại luôn tối nay sao? Không vấn đề gì, điện nước ở đây đều đã có sẵn, đồ dùng sinh hoạt thì ra ngay gần đây là mua được.”

Đối với việc hai người thuê mới muốn ở lại ngay trong đêm, Lạc Khuynh hoàn toàn không ngạc nhiên.

Có lẽ người từ nơi khác đến đều muốn ở thử trước một thời gian. Nhưng trong nhà cô không có chăn nệm dư, nếu họ muốn ở lại thì phải tự chuẩn bị.

Kỷ Phi Sương đề nghị muốn ở cùng tòa nhà với Tiểu Liễu, tốt nhất là cùng một đơn nguyên.

Bạn bè muốn ở gần nhau chỉ là chuyện nhỏ. Lạc Khuynh lập tức lấy chùm chìa khóa các căn quanh tòa nhà số 9, kèm theo hợp đồng đã chuẩn bị sẵn.

“Tiểu Liễu ở cùng đơn nguyên với tôi. Bên đơn nguyên 1 tầng hai vẫn còn hai phòng trống. Tiểu Liễu từng xem rồi nhưng cô ấy thấy tầng thấp dễ bị trào nước thải, lại nhiều muỗi.” Lạc Khuynh nói thật.

“Tuy nhiên Tiểu Liễu ở phòng 503. Người thuê phòng 501 vừa chuyển đi, nếu hai người muốn ở đối diện nhau thì rất tiện. Đơn nguyên 2 còn nhiều phòng trống hơn, nhưng hàng xóm bên này của chúng tôi khá ổn định.”

“Vậy xem phòng 501 trước đi!” Kỷ Phi Sương và Tùy Nham nhìn nhau.

Hiện tại họ chỉ có thể thuê một căn. Dù đều là đồng đội, tiền “quỷ tệ” do cấp trên cấp xuống vẫn phải tiết kiệm. Sau này người tiến vào đây chắc chắn sẽ ngày càng nhiều.

Phòng 501 nằm ngay dưới nhà Lạc Khuynh, lại đối diện nhà Liễu Yên Nhiên. Không cần suy nghĩ nhiều, đây là lựa chọn thuận tiện nhất.

Bố cục phòng 501 giống hệt căn nhà của Lạc Khuynh. Khi bước vào, Kỷ Phi Sương và Tùy Nham thấy căn phòng khá trống: tường trắng, sàn gỗ xương cá, sofa da kiểu cũ và tủ tivi. Hai phòng ngủ đều có khung giường sẵn, lớp nilon bọc nệm vẫn chưa tháo.

Dù là nhà cũ nhưng mọi góc đều sạch sẽ, giống như vừa được dọn dẹp.

“Sạch thật.” Kỷ Phi Sương cảm thán.

“Căn này vừa thu hồi xong. Hai ngày trước chồng tôi mới đến dọn, nệm cũng là đồ mới.” Lạc Khuynh chớp mắt.

“Thiết bị điện trong nhà đều đã lau sạch rồi, cứ yên tâm. Tôi đảm bảo không còn dấu vết của người thuê trước.”

“Căn này giá bao nhiêu? Thuê dài hạn có giảm không?” Tùy Nham đi một vòng kiểm tra bếp, mở vòi nước trong nhà vệ sinh và nhà bếp, rồi mở toàn bộ tủ để xác nhận bên trong trống hoàn toàn.

Là nước, không phải m.á.u.

“Căn này nhỏ hơn căn đối diện một chút. Thuê theo tháng là 1900, thuê từ nửa năm trở lên giảm còn 1800. Đặt cọc một tháng, trả trước ba tháng.” Lạc Khuynh báo giá.

Kỷ Phi Sương gõ nhẹ vào tường phòng khách. Âm thanh chắc chắn, có vẻ là tường chịu lực, bên trong không giấu thứ gì bất thường.

“Vậy để chúng tôi bàn bạc một chút.” Cô ấy mỉm cười áy náy rồi cùng Tùy Nham vào phòng ngủ tính toán.

“Trong tay tôi có 8000 quỷ tệ, đặt cọc một trả ba là đủ. Hai phòng ngủ ít nhất ở được bốn người, căn của Yên Nhiên cũng có thể bố trí thêm.”

“Tôi có 7500. Lát nữa phải ra ngoài xem giá cả ở đây thế nào. Trước tiên ký hợp đồng làm thẻ cư trú tạm thời đã, sau đó mới về ‘quê’ lấy thêm tiền.”

Phòng 501 mới trống vài ngày, từ trên xuống dưới đều do chồng cô dọn dẹp. Lạc Khuynh tin chắc hai người này sẽ hài lòng.

Một lúc sau, hai người bước ra, quyết định thuê nửa năm. Lạc Khuynh vui ra mặt, lập tức dẫn họ kiểm tra toàn bộ nội thất, đường ống và công tơ điện nước.

Từ lúc xem nhà đến khi ký hợp đồng chỉ mất một tiếng. Tài khoản của Lạc Khuynh lập tức tăng thêm 7200 quỷ tệ.

Nụ cười trên mặt cô không giấu nổi.

Đúng là bạn của Tiểu Liễu, làm việc quá dứt khoát! Người nơi khác mà đến nhiều thêm chút nữa thì tốt biết mấy. Làm thuyết minh sao thoải mái bằng cho thuê nhà!

“Hai người có định ra ngoài mua đồ không? Tôi chỉ đường cho.” Sau khi ký hợp đồng xong, thái độ của Lạc Khuynh càng nhiệt tình hơn.

“Mua chăn nệm thì đến Siêu thị lớn Sa Sa. Chủ tiệm ở đó giảm giá quanh năm, đồ dệt may, quần áo và nhu yếu phẩm đều có, mua một lần là đủ.”

Siêu thị lớn Sa Sa.

Nghe cái tên này, Tùy Nham và Kỷ Phi Sương đồng thời khựng lại. Đây chính là tên một phó bản.

“Hai người đi tàu điện ngầm đến đúng không? Thế này đi, tôi đưa chìa khóa xe cho hai người. Chắc mua cũng nhiều đồ, lái xe chở về sẽ tiện hơn.” Lạc Khuynh suy nghĩ rồi lấy chìa khóa chiếc xe thường dùng ra.

Siêu thị lớn Sa Sa chỉ cách khu chung cư hơn một cây số. Lạc Khuynh thầm nghĩ sau này nên mua thêm xe điện nhỏ hoặc xe ba gác để cho khách thuê mượn chở đồ.

Còn cả bản đồ khu vực mua sắm quanh chung cư nữa, cũng nên làm sẵn một bản. Sau này có khách mới thì phát luôn, đỡ phải giải thích nhiều.

“Như vậy… có tiện không?” Kỷ Phi Sương không ngờ Lạc Khuynh lại nhiệt tình đến mức cho mượn xe.

“Có gì mà không tiện, cũng gần đến giờ ăn tối rồi. Hai người tranh thủ đi kẻo siêu thị đóng cửa. Tôi ở nhà cũng không dùng xe, chỉ hơn một cây số thôi.” Lạc Khuynh phẩy tay hào sảng.

“Chị ơi, làm thẻ cư trú chỉ cần chụp hợp đồng và giấy tờ tùy thân đúng không?” Kỷ Phi Sương hỏi.

“Đúng rồi, chụp nhanh đi, tranh thủ lúc họ chưa tan làm.” Nhắc đến thẻ cư trú, Lạc Khuynh lập tức thúc giục.

Hai người hôm nay đóng vai du khách nên mang đầy đủ giấy tờ. Họ nhanh ch.óng thao tác theo hướng dẫn. Gần như ngay sau khi tải lên, màn hình hiện thông báo “Duyệt thành công”. Trước mắt họ xuất hiện thông báo phó bản: đã trở thành cư dân tạm thời, thời hạn nửa năm!

Xác nhận thân phận xong, Kỷ Phi Sương và Tùy Nham đồng thời thở phào.

“Vậy chúng tôi đi nhanh về nhanh, mua xong sẽ trả lại chìa khóa cho chị.”

Hai bên cầm hợp đồng, Lạc Khuynh giao chìa khóa phòng rồi dẫn họ xuống hầm xe.

“Từ cổng chung cư rẽ phải, quay đầu đi thẳng là thấy Siêu thị lớn Sa Sa. Trên xe có định vị. Lúc về thì lên gõ cửa phòng 601 tìm tôi.” Lạc Khuynh dặn.

Tiễn khách xong, cô cũng lười quay lại cửa hàng. Về nhà nằm dài trên sofa, nhìn số dư trong điện thoại mà cười khúc khích.

“Đi làm thuê mãi cũng không giàu được, vẫn phải cho thuê nhà thôi.”

Chỉ trong vài ngày, cô đã cho thuê được hai căn. So với trước đây, đây đúng là bước tiến lớn.

Lạc Khuynh lập tức nhắn tin khoe với chồng.

[Khuynh]: Chồng ơi chồng ơi, em lại cho thuê được thêm một căn rồi! Là bạn của Tiểu Liễu, trả luôn ba tháng tiền nhà!

[Khuynh]: Một nam một nữ, nhìn không giống người yêu, chắc ở ghép. Thuê phòng 501. Đều là người nơi khác đến làm việc, bạn nam trông như dân tập gym, bạn nữ thì khá trí thức. Em cho họ mượn xe đi mua đồ rồi.

[Chồng]: Vợ giỏi quá! Cho thuê nhanh vậy luôn! Thiên tài môi giới Lạc Tiểu Khuynh [Hôn hôn]

[Chồng]: Nếu bên khách thuê có gì hỏng thì cứ để đó, đợi anh về sửa. Mai anh về rồi.

[Khuynh]: Vậy mai nếu không có khách, mình đi dạo phố mua quà cho chị Nhất Nặc nhé.

Chị Nhất Nặc là đàn chị đại học của Lạc Khuynh, hai ngày nữa sẽ tổ chức đám cưới ở quê. Chị họ Tần, từng là chủ nhiệm câu lạc bộ dã ngoại mà cô tham gia, rất giỏi vận động và mê các hoạt động ngoài trời. Hai người từng cùng leo núi, cắm trại và đi bộ xuyên rừng. Ngoài tiền mừng, Lạc Khuynh còn muốn tặng thêm một món quà cưới thiết thực.

Bữa tối của cô rất đơn giản, hai bắp ngô luộc và một đĩa rau xào. Ăn xong, cô vào phòng sách mở máy tính, bắt đầu vẽ bản đồ các khu vực quan trọng quanh Gia Viên Bình An. Tuyến tàu điện, xe buýt, cửa hàng tiện lợi, chợ, siêu thị và trung tâm nội thất cùng khoảng cách đến khu chung cư đều được đ.á.n.h dấu rõ ràng.

Sau khi kiểm tra ba lần, xác nhận không thiếu sót, cô gửi “Bản đồ quanh khu Gia Viên Bình An” cho ba người thuê. Ngày mai cô dự định in thêm để phát cho khách mới.

Chiếc SUV mà Lạc Khuynh cho Tùy Nham và Kỷ Phi Sương mượn, ngoài logo không thuộc thương hiệu ngoài đời, thì cách vận hành gần như giống hệt xe thật, ghế lái vẫn ở bên trái.

Dù Lạc Khuynh nói chỉ cách một cây số, hai người vẫn cực kỳ cẩn thận. Kỷ Phi Sương ngồi ghế phụ liên tục quan sát xung quanh.

“Chúng ta thật sự đang lái xe của cư dân bản địa sao?” Tùy Nham vẫn khó tin.

“Tôi càng lúc càng tin đây là một thế giới thật.” Kỷ Phi Sương nói. Cô đang nghiên cứu điện thoại phó bản. Sau khi trở thành “Cư dân tạm thời Quỷ Thành”, giao diện diễn đàn Như Quy đã thay đổi. Diễn đàn không còn truy cập được, thay vào đó xuất hiện trung tâm dịch vụ cư dân, hướng dẫn thủ tục và bản đồ định vị toàn thành phố.

Quãng đường một cây số, Tùy Nham lái mất sáu phút. Khi dừng trước cửa Siêu thị lớn Sa Sa, anh mới thở ra nhẹ nhõm.

“Không có quỷ dị nào gây chuyện.”

Kỷ Phi Sương trầm ngâm. “Anh có để ý không? Lúc anh lái xe, tôi nhìn gương chiếu hậu và quay lại quan sát, các xe phía sau luôn giữ khoảng cách ba đến năm mét với xe mình.”

Tùy Nham ngẩn ra. “Tôi tưởng do tôi lái chậm nên họ nhường.”

“Tôi nghĩ không phải.” Kỷ Phi Sương lắc đầu. Cô ấy cảm thấy những chiếc xe phía sau dường như nhận ra chiếc xe này nên cố ý giữ khoảng cách.

Hai người xuống xe, khóa cửa cẩn thận. Nhìn mặt tiền Siêu thị lớn Sa Sa, họ hít sâu một hơi.

Phó bản hôm nay vừa kết thúc. Theo lý thuyết, dù bước vào cũng sẽ không kích hoạt phó bản mới, nhưng cảm giác bất an vẫn không biến mất.

[Siêu thị lớn Sa Sa] là một phó bản nổi tiếng. Người chơi bị chọn vào đây thường có hai thân phận: nhân viên bán hàng hoặc khách mua sắm.

Nếu là nhân viên, họ phải hoàn thành chỉ tiêu doanh số trong ngày tại khu vực được phân công, đối phó với đủ loại khách hàng, đạt chỉ tiêu mới có thể vượt qua màn chơi.

Nếu là khách hàng, đây có thể là một phó bản quy tắc có giới hạn thời gian. Mỗi khu vực có quy tắc khác nhau, khách phải mua “đúng” hàng và hoàn tất thanh toán trong vài giờ mới được xem là vượt qua.

Thông thường phó bản này không quá khó. Nhưng luôn có người chơi xui xẻo gặp đúng lúc siêu thị tổ chức các sự kiện như “Xả hàng nhảy lầu” hoặc “Bốc thăm trúng thưởng kinh hoàng”. Một khi trúng phải sự kiện, dù là khách hay nhân viên thì tỉ lệ t.ử vong đều tăng vọt theo đường thẳng.

“Chào mừng quý khách đến với Siêu thị lớn Sa Sa, giảm giá toàn bộ cửa hàng, hàng hiệu mua một tặng một! Nụ cười của khách hàng là động lực lớn nhất của toàn thể nhân viên!”

Vừa bước qua cửa lớn, họ đã nghe tiếng loa thông báo náo nhiệt vang lên liên tục. Bình thường người chơi khi bước vào sẽ nhận được thông báo phó bản. Kỷ Phi Sương và Tùy Nham nhìn nhau, xem ra lần này họ đang vào với thân phận “cư dân khách hàng bình thường”.

Tầng một bán quần áo, tầng hai là đồ dệt may gia dụng, từ tầng ba trở lên là khu nội thất, có thể đi thang máy thẳng đến tầng cần đến.

“Xem thử trước nhé?” Tùy Nham hỏi.

Theo thời gian mở cửa của siêu thị, lúc này rất có thể vẫn còn người chơi mắc kẹt trong phó bản. Nếu họ dùng thân phận khách hàng mua đồ, biết đâu có thể giúp được điều gì đó.

Kỷ Phi Sương nhìn đồng hồ rồi lắc đầu.

“Khu chung cư không xa, nhưng lúc mình rời đi trời cũng sắp tối rồi.”

Sắc mặt Tùy Nham trở nên nghiêm túc. Đúng vậy, giúp người khác vẫn phải đặt an toàn của bản thân lên trước. Họ vừa mới đến, nếu về muộn thì không biết sẽ gặp phải thứ gì.

Quần áo dĩ nhiên không cần mua, hai người đi thẳng thang máy lên tầng hai. Đêm đầu tiên chỉ cần mua chăn nệm để ngủ là đủ, đồng thời tiện thăm dò phó bản này. Những vật dụng khác có thể chờ về hiện thực mua rồi mang sang, tổ chức sẽ thanh toán chi phí.

Đối với người chơi, quỷ tệ chỉ có thể nhận được khi vượt phó bản. Đánh giá càng cao, độ khó càng lớn thì quỷ tệ nhận được càng nhiều. Là đơn vị tiền tệ duy nhất, người chơi giao dịch đạo cụ với nhau cũng dùng quỷ tệ, trên diễn đàn các bài đăng thu mua quỷ tệ luôn nằm ngay trang chủ.

Hai người chọn đôi gối rẻ nhất, mua theo cặp được giảm giá, thêm hai chiếc chăn, hai tấm ga trải giường đơn sắc và vỏ chăn, tổng cộng hết 398 tệ.

Tầng hai ngoài đồ dệt may còn bày đủ loại nhu yếu phẩm gia đình, rực rỡ đủ màu sắc, giống hệt siêu thị lớn ngoài hiện thực. Khi họ đang chọn vỏ chăn, xung quanh cũng có cư dân bản địa mua sắm, nhân viên tư vấn đeo tạp dề nhiệt tình giới thiệu sản phẩm.

Nhân viên đó rõ ràng là một quỷ dị. Mái tóc dài buông xuống, đội mũ lưỡi trai, nửa thân trên là người, nhưng từ thắt lưng trở xuống lại là bốn chiếc xúc tu đeo “găng tay” đủ màu.

“Buổi tối tôi ngủ hay đạp chăn lắm, không tự kiểm soát được.” Vị khách quỷ dị nói.

“Vậy thì quý khách nhất định phải xem mẫu chăn đặt riêng này rồi. Đây là thiết kế dành riêng cho khách hàng, mẫu chăn này có các ống lót hình trụ để chứa xúc tu. Dù là hai sợi râu, bốn xúc tu hay sáu tám cái, chúng tôi đều có đủ kích cỡ, đảm bảo quý khách hài lòng!”

“Nào, mời quý khách thử đi, cứ tự nhiên.”

Tùy Nham và Kỷ Phi Sương đứng bên cạnh nhìn đến ngây người, còn nghe nhân viên kia khen:

“Mẫu bao xúc tu của quý khách màu sắc đẹp thật đấy, mua ở đâu vậy?”

“Mua trên mạng, hàng thiết kế đấy, cô có muốn xin link không?”

Cả nhân viên lẫn vị khách xúc tu hoàn toàn không để ý đến hai người họ.

Mua xong đồ, họ đẩy xe đến quầy tự thanh toán ở tầng hai rồi mang xuống chất lên xe. Suốt dọc đường không có cư dân bản địa nào ngăn cản.

Khi mang đồ về căn nhà mới thuê, Kỷ Phi Sương sang nhà Lạc Khuynh trả chìa khóa xe, sau đó gõ cửa phòng 503 bên cạnh nhưng vẫn không có ai mở.

“Chắc Yên Nhiên về hiện thực rồi.” Trong phòng 501, hai người trao đổi.

“Ngày mai chờ xem sao, cũng không biết khi nào Yên Nhiên quay lại, các đồng đội khác còn phải vài ngày nữa mới vào phó bản.”

Phòng 501 có hai phòng ngủ, nhưng vì là đêm đầu tiên ở Quỷ Thành, Kỷ Phi Sương và Tùy Nham quyết định ở chung một phòng, thay phiên canh gác khi ngủ.

Cho đến sáng hôm sau, họ vẫn không phát hiện điều gì bất thường.

Bữa sáng vẫn là bánh mì, thịt bò đóng hộp và nước khoáng lấy từ không gian đạo cụ. Liễu Yên Nhiên vẫn chưa quay lại, hai người bàn bạc rồi quyết định không thể tiếp tục chờ, phải tranh thủ ban ngày đi khảo sát môi trường Quỷ Thành.

Tối qua họ đã nhận được bản đồ khu vực lân cận từ Lạc Khuynh, nhưng phạm vi chỉ quanh Gia Viên Bình An. Họ dự định vừa di chuyển vừa khảo sát, vẽ lại bản đồ đại phó bản của toàn bộ Quỷ Thành và thu thập thông tin liên quan.

Dĩ nhiên với giai đoạn hiện tại chỉ có hai người thì mục tiêu này vẫn quá xa. Nhưng khi ngày càng có nhiều người chơi tiến vào Quỷ Thành, lực lượng chính phủ tăng lên, việc chia đội khảo sát sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Lấy ga tàu điện ngầm Bình An Lý làm mốc, Tùy Nham đi về hướng Nam, Kỷ Phi Sương đi về hướng Bắc, bắt đầu ghi chép thông tin môi trường. Nhờ thân phận [Cư dân tạm thời Quỷ Thành], tuy hiện tại họ không vào được diễn đàn nhưng vẫn có thể dùng điện thoại nhắn tin liên lạc với nhau.

Cùng lúc đó, tại nhà, Lạc Khuynh đón Yến Phù Phong vừa đi công tác trở về. Anh vừa về đến nhà đã lộ rõ vẻ mệt mỏi. Lạc Khuynh đưa tay tháo cà vạt cho anh, nhìn dáng vẻ uể oải của chồng rồi nhẹ nhàng xoa trán anh.

“Chồng lại đi chuyến sớm nên ngủ không đủ giấc rồi.”

Trong lòng cô thầm nghiến răng. Công việc c.h.ế.t tiệt này, đợi sự nghiệp môi giới của cô phát triển hơn nữa, nhất định phải bắt chồng nghỉ việc.

“Vợ cho anh ôm một lát.” Yến Phù Phong ôm c.h.ặ.t cô, vùi mặt vào hõm cổ vợ, hít hà như một chú cún nhỏ.

“Lần này đi công tác rắc rối lắm sao?” Lạc Khuynh nhẹ nhàng vuốt lưng anh.

“Cũng bình thường thôi, tăng ca một chút để dành kỳ nghỉ đi dự đám cưới. Mấy hôm trước anh tuyển được lập trình viên mới, giúp đỡ khá nhiều việc, nếu không lần này chắc không về sớm được.”

Ôm vợ một lúc lâu, Yến Phù Phong mới lưu luyến buông ra.

“Vợ ơi, chẳng phải em nói muốn đi chọn quà sao?”

“Trung tâm thương mại buổi tối vẫn mở, anh mới về thì ngủ một lát đi.” Lạc Khuynh đẩy anh vào phòng nghỉ. Đúng lúc này điện thoại cô vang lên.

“Alo? Chú Tần đó hả?”

Nhìn thấy người gọi là chú Tần bảo vệ khu chung cư, cô hơi ngạc nhiên.

“Khuynh à, cửa hàng cháu chưa mở sao? Ở cổng khu có mấy người trẻ tuổi tìm cháu xem nhà thuê, thấy cửa hàng đóng nên hỏi chú.”

“Xem nhà sao? Vâng, chú bảo họ chờ cháu một lát, cháu xuống ngay.”

Nghe có khách, Lạc Khuynh lập tức đáp lời.

“Chồng ngủ đi nhé, em đi dẫn khách xem nhà.” Cô vội mặc thêm áo, tiện tay lấy mấy bản hợp đồng ký tối qua bỏ vào túi mang xuống cửa hàng lưu hồ sơ.

Việc làm ăn đúng là kỳ lạ. Hoặc cả ngày không có khách, hoặc khách kéo đến cùng lúc. Lạc Khuynh cảm thấy vận may tài lộc gần đây đang tăng mạnh, chú Tần nói có mấy người, không biết định thuê bao nhiêu căn.

“Vợ ơi, anh đi cùng em. Anh mang theo hộp dụng cụ, lỡ có chỗ nào hỏng còn sửa luôn.”

“Mấy căn trống lâu rồi chưa kiểm tra, không có người ở dễ bám bụi, có côn trùng, bóng đèn hay đường ống cũng dễ hỏng.” Yến Phù Phong nhanh ch.óng khoác áo.

“Lát nữa xem cũng kịp, anh ngủ đi, khách chưa chắc đã thuê.” Lạc Khuynh nhìn anh.

“Nhưng anh muốn đi cùng em.”

Anh nhìn cô, dùng giọng điệu bình thản nói ra câu khiến cô không thể từ chối.

Mặt Lạc Khuynh hơi nóng lên.

“Vậy thì đi nhanh thôi.”

Hai vợ chồng một người xách túi, một người cầm hộp dụng cụ, nắm tay nhau xuống lầu. Đến bốt bảo vệ, họ nhìn thấy ba người đang đứng chờ rất ngoan ngoãn.

Hai nam một nữ, người đàn ông đầu đinh có vẻ là trưởng nhóm, khoảng hơn ba mươi tuổi, ánh mắt sắc sảo. Hai người còn lại là một thanh niên gầy trắng và một cô gái tóc nấm.

“Xin hỏi ba vị đến xem nhà phải không? Tôi là Lạc Khuynh, xin lỗi đã để mọi người chờ lâu.”

“Đây là chồng tôi, lát nữa anh ấy sẽ cùng mọi người đi xem nhà, mời mọi người qua cửa hàng ngồi nói chuyện trước.”

Từ cổng khu chung cư đến cửa hàng bất động sản chỉ mất chưa đầy hai phút đi bộ. Trên đường, Lạc Khuynh hỏi:

“Cửa hàng tôi không phải chuỗi, cũng không quảng cáo nhiều, không biết các bạn tìm đến bằng cách nào? Nhưng cứ yên tâm, nguồn nhà quanh khu này đều ký gửi ở chỗ tôi, kiểu gì cũng có.”

“Chào cô Lạc, tôi nghe đồng hương giới thiệu dịch vụ của cô. Em gái Yên Nhiên cũng thuê nhà ở chỗ cô đúng không?”

Người đàn ông nói chuyện rất lịch sự. Lạc Khuynh lập tức vỗ tay.

“Lại là Tiểu Liễu giới thiệu sao, vậy thì tốt quá! Hôm qua cũng có hai người đồng hương của các bạn đến rồi, một cô họ Kỷ và anh Tùy.”

Người đàn ông mỉm cười.

“Vậy thì tốt rồi, chúng tôi quen họ. Họ thuê rồi sao?”

“Thuê rồi, hành động nhanh lắm, tối qua thuê xong là dọn vào luôn.”

Lạc Khuynh tiện tay gửi tin nhắn cho Liễu Yên Nhiên và hai khách thuê hôm qua.

Trong lòng cô thầm nghĩ, sức ảnh hưởng của Tiểu Liễu trong nhóm đồng hương thật không nhỏ.

Cả buổi sáng, ba vị khách thuê thêm hai căn nhà, đều ở tòa số 9. Hai căn đối diện tầng hai nhanh ch.óng được chốt. Mỗi căn 1900, đặt cọc một trả ba. Tài khoản của Lạc Khuynh lập tức tăng thêm hơn một vạn quỷ tệ.

Tiền thuê nhà đến nhanh như gió!

Ký hợp đồng xong, chưa kịp dặn dò gì thêm thì Kỷ Phi Sương và Tùy Nham đã quay lại, chủ động dẫn đồng hương đi làm quen môi trường.

Lạc Khuynh và chồng lên lầu về nhà. Hai căn tầng hai cũng không có gì cần sửa.

“Phòng trống ở đơn nguyên 1 gần như đầy rồi. Phòng 703 vẫn còn trống nhưng tầng cao quá, vợ chồng bà Cao lại hay bày đồ ngoài hành lang, khó cho thuê.” Lạc Khuynh lẩm bẩm kiểm kê.

“Nhà đối diện chị Trương tầng bốn đang dồn tiền cho con chuyển gần Trường Trung học số 7, chắc không định cho thuê.” Yến Phù Phong bổ sung.

“Vậy sau này nếu còn người muốn ở tòa số 9 thì chỉ có thể giới thiệu sang đơn nguyên 2 và 3 thôi. Nhưng bên đó hình như cũng không còn nhiều phòng trống. Đúng là đi đâu người ta cũng thích ở gần đồng hương.” Lạc Khuynh cảm thán.

“Sau này có khi nguồn nhà còn không đủ cung, lúc đó em lại phải lo tìm nhà cho khách.” Yến Phù Phong cười.

Lạc Khuynh liếc anh.

“Nếu thật có ngày đó thì anh khỏi đi làm nữa, mỗi ngày theo em đi thu tiền nhà, em phong anh làm thợ sửa chữa toàn thời gian.”

“Vậy thì anh mong ngày đó lắm rồi, bà chủ lớn.” Yến Phù Phong nhướng mày.

Buổi chiều, Bất động sản Bình An không có khách mới. Hai vợ chồng đi ăn ngoài, sau đó ghé cửa hàng đồ dã ngoại chọn một bộ dụng cụ ăn uống titan nguyên chất cho hai người làm quà cưới.

Đám cưới bạn thân diễn ra vào ngày kia, nhưng ngày mai họ phải xuất phát sớm đến “nhà gái” phụ chuẩn bị trước một ngày. Quê của Tần Nhất Nặc nằm trong thôn, hai người ít nhất phải ở lại hai đêm nên cần chuẩn bị hành lý.

Gogogo, đi ăn cưới thôi nào!

Đêm khuya, hai vợ chồng nằm trên giường trò chuyện.

“Chồng ơi, nói mới nhớ, chị Nhất Nặc hình như chưa nói tụi mình tên cô dâu hay chú rể là gì nhỉ?” Lạc Khuynh chợt nhớ ra.

“Với phong cách của chị Nhất Nặc thì cũng không lạ. Có khi hứng lên là kết hôn thôi.” Yến Phù Phong nói thật lòng.

“Nói thì vậy, cứ tưởng với tính cách mê dã ngoại đi khắp nơi như chị ấy thì cả đời chắc không kết hôn.”

“Người có thể khiến chị ấy muốn ở bên cả đời, dù chỉ là nhất thời hứng chí, chắc cũng không tầm thường đâu?” Lạc Khuynh mơ màng nói.

“Ngày mai vào thôn là biết thôi. Có lẽ là người rất giống chị ấy, hoặc hoàn toàn trái ngược.” Yến Phù Phong đáp.

“Chồng nói câu này nghe huề vốn quá.” Lạc Khuynh bật cười.

Đối với hai vợ chồng, đây là một đêm đầy mong chờ về đám cưới bạn thân và ký ức những ngày đầu mới cưới. Nhưng với một số người chơi ngoài hiện thực, đêm nay lại hoàn toàn không hề tốt đẹp.

Tổng cộng mười người chơi cùng lúc nhận được thông báo hệ thống từ phó bản. Thời gian làm nguội sẽ kết thúc vào ngày mai, đồng thời lần đầu tiên xuất hiện thông báo trước về phó bản.

“Sau khi thời gian làm nguội kết thúc, phó bản bạn sắp tham gia là [Ai là chú rể/cô dâu của tôi?]”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Qua Đường Như Cô Chỉ Muốn Sống Đời Bình Lặng - Chương 38: Chương 38: Những Người Thuê Nhà Mới | MonkeyD