Người Qua Đường Như Cô Chỉ Muốn Sống Đời Bình Lặng - Chương 93: Công Viên Giải Trí Vui Vẻ (4)
Cập nhật lúc: 21/03/2026 01:01
Cát Tuệ Như giơ tay, nhỏ giọng nói: “Em thấy... khả năng thứ nhất vẫn cao hơn.”
“Nếu Lục Viện vô tình trèo lên một con lừa hay con la, vậy thì đây là cái bẫy được sắp đặt có chủ đích. Nhưng nếu đã là bẫy, không lý nào chỉ đặt ở vài con ngựa phía trước xe ngựa. Những con ngựa gỗ mà chúng ta cưỡi cũng nên có loại ‘ẩn’ như vậy mới hợp lý. Nếu không thì quá vô lý, phó bản sao có thể dễ dàng bỏ qua cho chúng ta như vậy được?”
Mặc Phi kinh ngạc nhìn cô ấy một cái, những người chơi khác cũng gật đầu tán đồng.
“Cô ấy nói có lý. Khả năng thứ nhất cao hơn. Khả năng thứ hai không phải không có, nhưng trừ khi mười một người còn lại đều may mắn đến mức không ai dẫm phải bẫy.”
“Sát cơ ẩn trong quy tắc chắc chắn không chỉ nằm ở một chỗ.”
“Đi thôi, chúng ta đi tìm lối ra. Hiện tại, khoảng thời gian sau khi kết thúc một trò chơi và trước khi bắt đầu trò tiếp theo là lúc duy nhất có thể thở phào.” Chu Khắc Cần cười khổ.
Lục Viện đã c.h.ế.t, bây giờ dù suy đoán hay phân tích thêm bao nhiêu thì cũng chỉ áp dụng cho trò [Vòng quay ngựa gỗ người] vừa rồi. Sang trò tiếp theo, quy tắc sẽ hoàn toàn khác.
Việc quan trọng nhất lúc này vẫn là tìm lối ra.
Mặc Phi mang tâm trạng nặng nề, dẫn hai người mới đi ở cuối hàng.
“Anh ơi...” Lý Cao Viễn rụt rè lên tiếng. Trước đó, những người chơi khác đã đưa nước và chocolate cho cậu, ăn đồ ngọt giúp cậu ổn định hơn một chút, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt, Cát Tuệ Như cũng không khá hơn.
Cả hai đều hiểu rõ, trong trò chơi vừa rồi, Lý Cao Viễn suýt mất mạng nếu không có Mặc Phi, một người chơi cũ không quen biết, dùng đạo cụ cứu giúp. Ơn cứu mạng này quá lớn, nhưng họ không biết phải làm gì để báo đáp.
Hai người bị cuốn vào phó bản một cách bị động, không biết gì về nơi này, chỉ có thể cố gắng ghi nhớ những gì người chơi cũ đã dặn.
Đạo cụ sao? Vừa rồi Mặc Phi đã trực tiếp dùng một đạo cụ cho họ. Lý Cao Viễn từng đọc tin tức, biết rằng có người bán đạo cụ với giá rất cao, đủ để thay đổi cả cuộc sống.
Bây giờ, họ còn chưa biết có thể sống sót qua phó bản này hay không, lại mang thêm một món nợ, không biết bao giờ mới trả được.
“Hửm?” Mặc Phi liếc nhìn hai người, thấy vẻ mặt nặng nề của họ liền nói: “Đừng nghĩ nhiều, cũng đừng tự tạo áp lực.”
“Cứ xem như tôi làm việc tốt thôi.”
“Nhưng những trò chơi tiếp theo, tôi không thể lúc nào cũng cứu hai em.”
Nghe vậy, Cát Tuệ Như và Lý Cao Viễn đều gật đầu thật mạnh. Từ đây trở đi, họ chỉ có thể dựa vào chính mình. Sau trải nghiệm ở [Vòng quay ngựa gỗ người], hai người mới cuối cùng cũng nhận ra sự tàn khốc thực sự của phó bản.
So với những tin đồn hay câu chuyện thêu dệt khi còn ngồi trên ghế nhà trường, phó bản không hề có màu sắc kỳ ảo hay thú vị, mà chỉ có sự tàn nhẫn và m.á.u me. Một người vừa đứng xếp hàng bên cạnh, chớp mắt đã biến mất, không một lời báo trước.
Về khả năng kiểm soát bản thân và ý chí, sau khi bước xuống từ vòng quay ngựa gỗ, cả hai đều hiểu rõ giới hạn của mình, họ cũng chỉ là người bình thường.
Trong khi đó, Mặc Phi lại suy nghĩ nhiều hơn. Cả Lý Cao Viễn và Cát Tuệ Như đều đã kể lại trải nghiệm của mình. Ý thức của Cát Tuệ Như rõ ràng tỉnh táo hơn một chút, cô ấy suýt tháo khẩu trang để xé băng keo dán miệng.
Anh nhớ lại, khi mọi người chờ lượt trước kết thúc, loa phát thanh từng thông báo vòng quay đã dừng hẳn. Khi đó, anh đi sau cùng nên chỉ thấy khoảng mười giây cuối, không thấy du khách bản địa gặp nguy hiểm.
Người chơi và du khách bản địa cùng sử dụng một thiết bị, nhưng du khách chỉ chơi “Vòng quay ngựa gỗ”, còn người chơi lại trải nghiệm “Vòng quay ngựa gỗ người”?
Mặc Phi còn nhớ trước khi vào, Lạc Khuynh đã nhắc họ có thể gửi đồ cá nhân. Xét theo góc độ bình thường, đó là lời nhắc hợp lý. Nhưng liệu có thật sự chỉ đơn giản như vậy không?
Khi vòng quay lên cao nhất hoặc xuống thấp nhất, hình ảnh trong gương phản chiếu cái bóng quỷ dị trên lưng họ. Nếu lúc đó họ mang theo ba lô, khi nhạc chuyển sang đồng d.a.o có lời, thứ quỷ dị bám lên lưng trở thành “ngựa gỗ người”, vậy sau khi nhạc kết thúc, nó có biến mất không, hay sẽ hòa vào ba lô của họ?
Đặc biệt là những “ý tượng” mà Lý Cao Viễn nói đến như dây cương, yên ngựa, hàm thiếc, tất cả đều trùng khớp với những vật họ đang mang trên người. Khẩu trang và băng keo trở thành hàm thiếc, dây an toàn thành yên ngựa, tay cầm thành dây cương. Nếu mang thêm ba lô, trong ảo giác cho rằng mình là ngựa, họ sẽ xem ba lô là gánh nặng và cố tháo dây an toàn để thoát ra.
Nghĩ đến đây, Mặc Phi không nhịn được tự đ.ấ.m vào n.g.ự.c.
Khốn khiếp! Khốn khiếp! Khốn khiếp!
Trò chơi này tuyệt đối không được mang theo bất cứ thứ gì trên người. Anh chủ động đưa băng keo, người khác đưa khẩu trang, suýt nữa đã trở thành nguyên nhân gián tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t hai người mới. Ban đầu chỉ muốn tránh việc họ la hét vi phạm quy tắc, không ngờ lại dẫn đến hậu quả như vậy.
Sắc mặt Mặc Phi trở nên cực kỳ khó coi. Nếu khi đó anh chậm trễ, không dùng đạo cụ cứu Lý Cao Viễn, thì chính anh đã hại c.h.ế.t cậu. May mắn là anh đã kịp ra tay. Anh nhận ra trong phó bản này, ngoài việc đi theo Lạc Khuynh, còn một nguyên tắc quan trọng là không làm những việc thừa thãi.
Lạc Khuynh không vào trò chơi, sự giúp đỡ lớn nhất cô dành cho họ chính là những lời nhắc trước khi vào. Chỉ cần tuân thủ quy tắc, giữ bình tĩnh trước ảo giác và coi đó là ảo giác như đã được nhắc, thì vẫn còn cơ hội sống sót.
Nghĩ thông suốt điều này, Mặc Phi thở ra một hơi dài. Phía trước, mọi người đã tìm thấy cửa hàng quà tặng.
“Ơ? Hình như có con đường dẫn thẳng đến cửa hàng quà tặng, lối ra đã mở sẵn.” Một người chơi nói.
“Vậy thì tốt quá.” Lương Sảng buột miệng.
“Chưa chắc.” Ngô Ưu, người chơi nam nãy giờ vẫn im lặng, lên tiếng.
Quy tắc chung của công viên có đề cập đến vị trí lối ra, nên đây chắc chắn là một dạng kiểm tra. Việc họ có thể dễ dàng đi đến đây, hoặc là bài kiểm tra được dời lại phía sau, hoặc là điều kiện tiên quyết đã được đáp ứng nên lối đi mới mở ra. Mà điều kiện đó rất có thể chính là cái c.h.ế.t của một người, Lục Viện.
Mọi người bước vào cửa hàng quà tặng. Vì thuộc khu Vòng quay ngựa gỗ nên nơi đây bày bán đủ loại hộp nhạc, nến thơm, móc treo và đồ lưu niệm khác. Họ chỉ dừng lại một lúc, không ai có tâm trí chọn mua. Tuy nhiên, nội quy cửa hàng ghi rõ:
[Nội quy cửa hàng quà tặng]
1. Quà tặng tại đây đều là hàng chính hãng. Đây là khu vực Vòng quay ngựa gỗ người nên chỉ bán đồ lưu niệm của khu vực này.
2. Hàng ẩn chỉ tồn tại trong cửa hàng quà tặng của mỗi khu vực.
3. Nếu thấy hàng hóa bị đặt sai vị trí, vui lòng liên hệ nhân viên mặc đồng phục đen để xử lý.
4. Không được mang đồ ra khỏi cửa hàng khi chưa thanh toán. Đã mua thì không đổi trả.
Mặc Phi đứng trước kệ hộp nhạc, xác nhận không có món nào khác thường rồi mới đưa tay chạm vào. Không có bất kỳ thông báo giám định đạo cụ nào xuất hiện. Anh thở dài, hàng ẩn chắc chắn không dễ tìm.
“Quý khách cần in ảnh vui lòng qua đây, ảnh chụp tại chỗ, tùy ý lựa chọn.” Giọng nói máy móc của nhân viên vang lên. Mọi người nhìn lên màn hình lớn, thấy ảnh chụp lúc họ ngồi trên vòng quay. Góc chụp và ánh sáng khiến ai cũng trở nên kỳ quái, đầy bóng phản chiếu méo mó.
Mặc Phi tìm thấy bức ảnh có Chu Khắc Cần, Lương Sảng và Hoắc Mân. Theo lý mà nói, nếu Lục Viện còn sống, cô ấy cũng phải xuất hiện trong ảnh, nhưng trong đó không hề có xe ngựa, cũng không có bóng dáng của cô ấy.
“Mọi người đã ra hết chưa?” Lạc Khuynh lúc này đứng ở cửa nhìn vào. “Có mua đồ lưu niệm không, xong chưa?”
Cô chờ bên ngoài một lúc, tính toán thời gian rồi vào kiểm tra.
“Mười một người đủ rồi chứ? Nhanh lên, chúng ta sang trò tiếp theo.” Lạc Khuynh nói.
Mặc Phi nhìn thẳng vào mắt cô.
Mười một người, con số này giống hệt ở Thôn Âm Hòe. Cô không nhớ, hay ký ức về người c.h.ế.t đã bị xóa, hay chỉ đang giả vờ?
Trong những phó bản khác, khi người chơi c.h.ế.t, cư dân bản địa thường tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng anh cảm thấy Lạc Khuynh không giống vậy.
“Chị ơi, chúng tôi phải đi lấy lại đồ đã.” Vương Trường Hồng nói.
“Tiếp theo chơi trò gì vậy?” Cốc Đồng Đồng hỏi.
“Nhanh lên, đúng lúc máy rơi tự do đang vắng, chúng ta qua đó luôn, chơi ‘Thất khống trụy lạc - Rơi tự do mất kiểm soát’! Đây là một trong những trò hot nhất!” Lạc Khuynh hào hứng nói.
“Go go! Chuẩn bị ‘nhảy lầu’ nào!”
