Người Thật Lòng Giữ Nàng Trong Mắt Từ Thuở Thiếu Niên - 3
Cập nhật lúc: 08/08/2026 15:02
Ngài nhìn ta như đang suy nghĩ điều gì, sau đó bình thản đáp: “Chỉ là lần đầu tiên trẫm được nhìn thấy mỹ nhân đuổi bắt gà, cảm thấy có chút mới lạ mà thôi.”
Ta lập tức đáp: “Đa tạ bệ hạ, thần thiếp vốn biết mình là mỹ nhân.”
Ta và hoàng đế cuối cùng cũng trở về nằm lại trên giường, mà đây cũng là lần đầu tiên ta hoàn toàn tỉnh táo khi nằm cùng ngài trên một chiếc giường.
Nghĩ thế nào cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Ta muốn trở mình sang bên kia, nhưng lại sợ động tĩnh quá lớn sẽ làm kinh động đến ngài, vì thế chỉ có thể chậm rãi từng chút từng chút xoay người.
Hoàng đế cuối cùng không thể nhịn thêm được nữa, trực tiếp giơ tay ấn cả người lẫn chăn của ta xuống giường.
Ngài thấp giọng nói: “Ngủ cho yên.”
Sau một hồi chạy đua quyết liệt với con gà ngoài thiên điện, ta phát hiện bản thân hoàn toàn chẳng còn chút buồn ngủ nào.
Mượn ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua màn cửa, ta bắt đầu chăm chú quan sát trung y trên người hoàng đế.
Xem ra Thượng Y cục gần đây làm việc có phần lười biếng, bởi trên vạt áo của ngài vẫn còn sót lại một đầu chỉ nhỏ.
Đúng lúc ta đang nhìn đến nhập thần, hoàng đế đột nhiên mở mắt, đôi đồng t.ử đen sâu như hắc diệu thạch khiến ta sợ đến mức giật mình.
Ngài hỏi: “Nàng đang làm gì?”
Ta đưa tay ra, đầu ngón tay chạm nhẹ lên n.g.ự.c ngài, định kéo sợi chỉ đang thừa ra ấy để cho ngài nhìn thấy.
Không ngờ ngài lại đột nhiên cong môi cười, chậm rãi hỏi: “Ái phi đang muốn nhắc trẫm rằng đêm đẹp cảnh lành thế này, quả thật không nên để uổng phí sao?”
Ta thuận tay kéo đầu chỉ kia ra, sau đó nghiêm túc nói: “Bệ hạ, thần thiếp chỉ phát hiện chỗ này có một sợi chỉ thừa thôi.”
Hoàng đế lập tức không để ý tới ta nữa.
Hoàng đế trở mình quay sang bên kia.
Hoàng đế nhắm mắt giả vờ ngủ.
Ta nằm đếm cừu suốt nửa canh giờ, đến lúc ý thức đã trở nên mơ mơ màng màng, dường như lại nghe thấy tiếng gà gáy vang lên.
Hoàng đế lập tức mở mắt, mang theo hai quầng thâm rõ rệt cùng vẻ mặt khó chịu mà hỏi: “Con gà này rốt cuộc còn có chịu thôi hay không?”
Ngay lúc ấy, bên ngoài lại vang lên tiếng gọi đầy khí lực: “Bệ hạ!”
À, hóa ra là Bao tổng quản có gương mặt tròn tròn tựa bánh bao đang đứng bên ngoài gọi ngài dậy chuẩn bị vào triều sớm.
Vị thái giám có khí lực vô cùng dồi dào ấy sở hữu giọng nói vừa cao vừa vang, nghe kỹ quả thật có mấy phần giống tiếng gà gáy.
Ta quay sang nhìn hoàng đế, ngài lại làm như chẳng có chuyện gì từng xảy ra, sắc mặt vẫn bình thản như thường mà khoác áo đứng dậy.
Ta không nhịn được bật cười: “Ha ha ha.”
Hoàng đế lạnh nhạt đáp: “Ha ha.”
Ta càng cười dữ hơn: “Ha ha ha ha ha ha.”
Hoàng đế không chút biểu cảm nhìn sang: “Ái phi nếu đã tỉnh rồi, vậy qua đây giúp trẫm thay y phục.”
Ta lập tức ôm chăn trở mình quay vào trong, còn cố ý giả vờ ngáy: “Khò khò khò.”
Hoàng đế cứ thế mang gương mặt thiếu ngủ cùng hai quầng thâm dưới mắt đi thượng triều, vậy mà chẳng hiểu sao lại bị người ngoài suy diễn thành tối qua quá mức ân ái.
Ngài vừa rời khỏi cung không bao lâu, Thái hậu đã cho người gọi ta tới uống trà.
Bà chậm rãi nói: “Quý phi xuất thân danh môn, hẳn sẽ không làm những chuyện tự hạ thấp thân phận để lấy lòng quân vương chứ?”
Lời đã nói rõ ràng đến mức ấy.
Ta cũng tự biết bản lĩnh đấu đá hậu cung của mình chắc chắn chẳng thể nào sánh với vị quán quân đã trải qua bao năm phong ba trước mặt.
Vì thế ta vô cùng dứt khoát quỳ xuống: “Thần thiếp biết sai.”
Thái hậu mỉm cười, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không bảo ta đứng dậy, chỉ chậm rãi hỏi: “Quý phi sai ở đâu?”
Ta lặng người một lát.
…Người thật sự muốn nghe sao?
Ta thành thật đáp: “Thần thiếp tuyệt đối không nên vì muốn được ăn đồ tươi ngon mà tự ý nuôi gà trong cung, cuối cùng để tiếng gà gáy quấy nhiễu giấc ngủ của bệ hạ…”
Thái hậu đang ngồi ngay ngắn bỗng hơi nghiêng người về phía trước: “…Con vừa nói gì?”
Ta càng nhỏ giọng hơn: “Thần thiếp cũng không nên giật đầu chỉ thừa trên vạt áo của bệ hạ ra, khiến bệ hạ cảm thấy mất mặt.”
Thái hậu lập tức im lặng.
Ta tiếp tục thành thật nhận lỗi: “Lại càng không nên sau khi bệ hạ nghe nhầm giọng Bao tổng quản thành tiếng gà gáy, thần thiếp còn ở bên cạnh cười nhạo ngài.”
“Thần thiếp biết sai, xin mẫu hậu trách phạt.”
Thái hậu phải yên lặng hồi lâu mới có thể lấy lại bình tĩnh, cuối cùng chỉ nói: “Thôi, sau này đừng tái phạm nữa.”
Bà đưa tay tháo một cây bộ diêu trên b.úi tóc xuống, nhưng vừa nhìn thấy trên đầu ta đã cắm kín châu ngọc thì động tác bỗng khựng lại.
Mỗi món trang sức trên đầu đều là tâm ý của các muội muội, người ta đã có lòng tặng, sao ta có thể không đeo cho được.
Thái hậu nhìn đi nhìn lại, cuối cùng vẫn chẳng tìm nổi trên đầu ta một khoảng trống để cắm thêm bộ diêu, chỉ đành nhét thẳng cây trâm ấy vào tay ta: “Cây bộ diêu này rất hợp với con.”
“Về đi, sau này nhớ hầu hạ bệ hạ cho tốt.”
Ta vui vẻ gật đầu: “Đa tạ mẫu hậu.”
Châu ngọc đầy đầu cùng cây bộ diêu đang cầm trong tay đồng loạt khẽ rung lên theo động tác của ta, âm thanh leng keng hòa vào nhau, chẳng khác nào một đoàn nhạc khí làm bằng trang sức đang cùng nhau hợp tấu.
Thái hậu đưa tay đỡ trán, nhất thời chỉ biết im lặng nhìn ta.
Sau chuyện ấy, Thái hậu bắt đầu đích thân sắp xếp lịch trình lui tới hậu cung cho hoàng đế.
Hôm nay bảo ngài tới uống trà cùng Thục phi.
Ngày mai lại muốn ngài triệu Hiền phi tới bên cạnh hầu giá.
